Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 543: Chính là nó!

Chương 543: Chính là nó!
Động tĩnh của đám nô lệ bên kia, tự nhiên không gạt được những người trong bộ lạc ở đây. Hai bên vô cùng ăn ý, đều biết sự tồn tại của đối phương, nhưng lại không chủ động ra tay, cũng cực ít khi bước vào khu vực núi của đối phương. Thế nhưng, chỉ cần có động tĩnh, cả hai đều có thể nhận biết, ngầm quan sát lẫn nhau.
"Đêm qua bên kia có Thanh Diện Liêu Nha xuất hiện?"
"Hẳn là vậy, chỉ là không biết bọn họ có bắt được hay không. Xem dáng vẻ của bọn họ, có vẻ đang bố trí thêm nhiều cạm bẫy."
Mấy vị trưởng lão trong bộ lạc thảo luận.
Thực ra, sau khi nghiên cứu cách bố trí cạm bẫy của người Nham Lăng, người của bộ lạc Trường Chu và bộ lạc Thiên Diện cũng làm theo, thu thập càng nhiều cỏ hơn. Ngày thứ hai nghe nói có Thanh Diện Liêu Nha qua lại ở gần đó, bọn họ liền hào hứng đến xem cạm bẫy "fake loại 1" mà mình bố trí. Đáng tiếc, chỉ thấy cạm bẫy trống trơn, cỏ buộc phía trên không thiếu một cọng, đến cả ván sập trên cạm bẫy căn bản không hề nhúc nhích. "Fake loại 1" cũng chỉ là hàng nhái, so với cạm bẫy thật để bắt Thanh Diện Liêu Nha, vẫn còn một khoảng cách nhất định.
Tuy nói không bắt được, nhưng đã xác định có Thanh Diện Liêu Nha đến, vừa nghĩ đến đây, trong lòng mọi người đều nóng như lửa đốt. Không cần biết Thanh Diện Liêu Nha có ích lợi gì, cứ bắt trói lại rồi tính! Nếu không, tâm trạng nôn nóng của bọn họ không thể nào yên ổn.
Người của Mãng bộ lạc và Vị Bát bộ lạc thấy vậy, cũng bắt đầu bố trí cạm bẫy. Bất quá, bọn họ làm ở một ngọn núi khác, loại cỏ trên ngọn núi ở khu vực nghỉ ngơi này đã bị nhổ gần hết, hơn nữa dấu vết hoạt động của người quá rõ ràng, nếu bố trí cạm bẫy thì hiệu quả chắc chắn không tốt.
Người của Vũ bộ lạc dùng ba ngày, đã huấn luyện được một con chim sinh sống ở gần đây. Đồng thời với việc lựa chọn bố trí cạm bẫy cùng với bộ lạc Trường Chu, bọn họ cũng đang huấn luyện một con chim hoạt động ban đêm, dự định để chim bay đến giám thị. Bọn họ rất giỏi kỹ năng này.
Năm người Viêm Giác cùng những người khác trong bộ lạc hành động chung, mượn ưng của họ, bay đến địa điểm mà hôm qua họ tìm thấy xương thú.
Xương thú ngày hôm qua còn tương đối hoàn chỉnh, bây giờ chỉ còn lại một chút không thành hình, biến mất hơn một nửa, không biết bị thứ gì ăn.
Không nhìn bộ xương thú kia nữa, Thiệu Huyền quét mắt xung quanh, sau đó lấy ra một sợi dây cỏ.
Người của Hồi bộ lạc ở trên trời, không thể nhìn thấy tình hình nơi này. Trong rừng cây chỉ có năm người Viêm Giác, nếu có hành động, bọn họ sẽ báo cho những người trên không trung.
Bói toán bằng nút thắt dây cỏ không phải vạn năng, rất nhiều khi, đối với những sự vật chưa biết, không thể bói toán thành công. Bất quá, mấy ngày nay manh mối càng ngày càng nhiều, đặc biệt là việc cạm bẫy của người Nham Lăng bên kia bị chạm vào tối hôm qua, một lần nữa khẳng định suy đoán của Thiệu Huyền.
Lần này, hẳn là có thể bói ra!
Tiến vào trạng thái bói toán, vòng dây trên ngón tay chuyển động.
Chỉ chốc lát sau, Thiệu Huyền nhìn nút thắt trên dây, nhấc chân đi về phía trước, đồng thời thổi còi gỗ, ra hiệu cho những người khác không cần đi theo.
Nếu có người đi qua bụi cỏ ở một nơi như vậy, ít nhiều sẽ để lại một ít dấu vết, trong thời gian ngắn không thể hoàn toàn khôi phục, giống như đạo tặc có thể theo dấu vết tìm kiếm.
Nhưng Thanh Diện Liêu Nha cũng đi qua nơi này, lại không có dấu vết, trừ những chỗ cỏ bị cắn đứt xung quanh có dấu vết bị dẫm lên, những nơi khác, rất khó tìm được dấu hiệu hoạt động của chúng.
Thiệu Huyền vừa dựa theo phương hướng được gợi ý trong bói toán mà đi, vừa suy nghĩ nguyên nhân.
Trừ những vị tiền bối tổ tiên của chủ nô Nham Lăng thành, bên này chưa có ai từng gặp Thanh Diện Liêu Nha, có thể suy đoán ra điều gì từ cách bố trí cạm bẫy là rất hạn chế. Huống chi, những thứ mà người Nham Lăng bố trí lúc trước cũng chưa hẳn là hoàn chỉnh đến mức hoàn mỹ, nếu không cũng không đến nỗi để Thanh Diện Liêu Nha trốn thoát.
Phải, trước khi đến đây, Thiệu Huyền đã ẩn nấp gần những nô lệ bố trí cạm bẫy kia, nghe qua những lời nói rời rạc của bọn họ. Tuy bọn họ không nói thẳng ra, nhưng Thiệu Huyền có thể đoán ra tình hình đại khái.
Thanh Diện Liêu Nha, rốt cuộc có điểm gì đặc biệt, mà lại được những người luyện khí dẫn đường của bộ lạc Công Giáp coi trọng? Tại sao máu của mãnh thú khác không dùng được, mà của chúng lại được?
Vừa suy nghĩ, mấy người xuống núi, đi vòng qua mấy ngọn núi từ thung lũng, sau đó trở lại một ngọn núi khác thoạt nhìn không có gì đặc biệt.
Cây cối hoa cỏ, chim bay côn trùng kêu ở đây, đều không khác biệt nhiều so với những ngọn núi khác. Duy nhất khác biệt, có lẽ là ở chỗ phía trước!
Thiệu Huyền lên núi không bao lâu, liền nhìn thấy một mảng cỏ rậm rạp cao đến bả vai bọn họ.
Xung quanh cũng có cây, nhưng mà cổ thụ rất ít, cây thô nhất, thân cây cũng chỉ to bằng bốn năm người ôm. Ở trong hung thú sơn lâm, điều này quả thực không đáng kể.
Mặc dù không đủ thô, không đủ già, nhưng rất cao, trên cây cành nhánh xum xuê, cành rậm lá dày, che kín hơn nửa bầu trời phía trên.
Cũng là loại cỏ ưa bóng râm, nhưng ở đây lại mọc cao hơn và dày hơn nhiều so với những nơi khác. Nhìn qua, ưu thế của cỏ đã lấn át cây cối. Nếu mấy người Thiệu Huyền tiến vào mảng cỏ rậm rạp dưới bóng cây này, cũng chỉ có thể lộ ra một cái đầu.
Xung quanh không có bất kỳ tiếng côn trùng kêu, ngoài ưng của Hồi bộ lạc trên không trung, cũng không thấy loài chim nào khác, giống như là đều cố ý tránh xa nơi này.
Đa Khang đang định hỏi, thì bị Thiệu Huyền giơ tay ngăn lại.
Lắng nghe tỉ mỉ, gió núi lay động mang theo tiếng sóng cỏ xào xạc, mà trong những tiếng ma sát xào xạc của lá cỏ dày đặc này, còn có một âm thanh giống như hơi nước sôi trào phun ra từ khe hẹp. Âm thanh không lớn, ở đây cũng không rõ ràng, nhưng người có thính lực tốt, nếu tỉ mỉ nghe, có thể phân biệt ra.
Thiệu Huyền chỉ một phương vị, rồi đưa mắt ra hiệu cho bốn người. Không cần nói nhiều, Đa Khang và bốn người chia làm hai đường chạy đi, còn Thiệu Huyền thì xông thẳng về một hướng.
Không trực tiếp đi vào bụi cỏ, vào trong sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, hơn nữa, mảng cỏ này quá sâu, che khuất tầm mắt, không thể biết được dưới đám cỏ dày đặc kia rốt cuộc có thứ gì đang ẩn nấp. Năm người Thiệu Huyền trực tiếp mượn lực thân cây và cành cây, đạp lên từ phía trên để tiếp cận.
Năm người Thiệu Huyền dự tính từ từ, nhẹ nhàng tiếp cận bên kia, sau đó tạo thế gọng kìm, bắt lấy tên đang ẩn nấp trong bụi cỏ kia. Thế nhưng, bọn họ vừa hành động, một bóng người liền từ trong bụi cỏ vụt ra, quay lưng về phía mấy người Thiệu Huyền, chạy như bay.
Thiệu Huyền từng căn cứ vào cạm bẫy của người Nham Lăng, suy tính ra vóc dáng và chiều cao đại khái của Thanh Diện Liêu Nha. Nếu là một con Thanh Diện Liêu Nha ở đây, hẳn phải bị bụi cỏ che khuất hoàn toàn mới đúng. Rốt cuộc, theo kết quả suy tính lúc đó của Thiệu Huyền, Thanh Diện Liêu Nha cao hơn, cũng chỉ đến ngực bọn họ mới đúng. Thế nhưng, năm người Thiệu Huyền ở đây, còn chỉ có thể miễn cưỡng lộ ra một cái đầu, huống chi là Thanh Diện Liêu Nha còn thấp hơn bọn họ?
Thế nhưng, bóng dáng đột nhiên vụt ra từ trong bụi cỏ, lại cao hơn bụi cỏ rất nhiều.
Không phải Thanh Diện Liêu Nha?
Chẳng lẽ đoán sai rồi?
Trong nháy mắt nhìn thấy bóng người vụt ra, bốn người Đa Khang đều có chút do dự, chỉ có Thiệu Huyền là không dừng lại.
"Chính là nó! Đuổi theo!" Thiệu Huyền hô.
Chính là nó?
Cái tên cao hơn bụi cỏ nhiều như vậy kia?
Không, không đúng!
Nó không phải vì vóc dáng lớn mà cao hơn bụi cỏ, mà là bởi vì, nó đang chạy trực tiếp ở trên đám cỏ!
Đó là thật sự chạy như bay!
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống qua khe hở giữa các cành cây, tạo thành từng chùm tia sáng, đan xen nhau dưới khu rừng này.
Một bóng dáng mang trên mình những đốm màu xanh đậm, đạp trên sóng cỏ, như gió lao đi. (còn tiếp)
Bạn cần đăng nhập để bình luận