Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 76: Đóng vai phụ

Chương 76: Kẻ Đóng Thế
"Hử?"
Nhìn thấy Thiệu Huyền vậy mà thật sự đem túi chứa độc tố trên đám lông mao trắng kia trừ bỏ, Hạp Hạp kinh ngạc "Hử" một tiếng, hơn nữa tiếng "hử" này còn mang âm điệu kéo dài lên cao, để biểu đạt sự kinh ngạc của hắn.
Vốn dĩ những người khác đang nghỉ ngơi ở phía bên kia bị một tiếng "Hử" của Hạp Hạp làm cho trong lòng giống như bị móng vuốt mèo cào, rất muốn đi nhìn, nhưng lại sợ bị đại đầu mục ghét bỏ, chỉ có thể ngồi ở chỗ đó tiếp tục chờ, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm phía bên kia.
Đáng tiếc, Hạp Hạp với thân hình to lớn này trực tiếp che khuất tầm mắt của mọi người, khiến mọi người tức giận đến mức hận không thể ném một cái đầu sói qua phía Hạp Hạp. Ngươi nói ngươi nhìn thì cứ nhìn đi, cản ở đó làm gì?
Đà ngược lại không quá để ý, sau khi xử lý xong vết thương của đồng bạn, liền đi tới bên cạnh Hạp Hạp ngồi xuống, nhìn Thiệu Huyền làm việc.
Thực ra Thiệu Huyền cũng chỉ là thử mà thôi, cho dù những sợi lông trắng này rất khó cắt, nhưng dù sao cũng là thực vật, chắc hẳn cũng sợ lửa. Không ngờ lại thật sự có hiệu quả.
Nhìn xem những sợi lông trắng dài ngắn không đều trên tay, Thiệu Huyền dùng ngón tay vê động.
Hạp Hạp liền thấy Thiệu Huyền cầm hai sợi lông trắng, ngón tay chuyển động, vê rồi kéo một cái, hai sợi lông trắng liền bị nối chặt vào nhau. Chỉ trong chốc lát, những sợi lông trắng đã được Thiệu Huyền loại bỏ túi độc tố trên tay đều được nối thành một sợi dây, dài gần hai thước, kéo kéo thử, còn có chút co giãn.
"Hử~~"
Tiếng "Hử" của Hạp Hạp kéo dài hơn, âm điệu lên cao cũng cao hơn.
Những người ngồi ở phía trên kia, trong lòng bị cào hết móng vuốt này đến móng vuốt khác, tức đến mức hận không thể đi qua đem Hạp Hạp đạp sang một bên.
Mẹ nó, ngươi có thể lăn sang một bên nhìn được không hả? ! !
Nhưng cuối cùng tất cả mọi người vẫn là không dám khiêu chiến tính khí của đại đầu mục, như cũ không có đi qua.
A Tác ngược lại dự định đi qua nhìn xem, nhìn xem Thiệu Huyền tạo ra thứ gì, không ngờ vừa mới nhấc chân lên, liền thấy đại đầu mục quét ánh mắt sắc như dao tới, đành phải thu lại bước chân vừa mới bước ra. Tuy không thể đi qua, A Tác lại nạy một cục đất bên chân, ném qua phía Hạp Hạp.
Bành!
Cục đất trực tiếp đập vào lưng Hạp Hạp, cục đất vỡ tan tành.
Hạp Hạp căn bản không để ý, thấy Thiệu Huyền kéo sợi dây đàn hồi được nối từ những sợi lông trắng kia, cũng ngứa ngáy trong lòng. Người này trước giờ không biết cái gì gọi là khách khí, trực tiếp giật lấy sợi dây từ trên tay Thiệu Huyền, "Cho ta cho ta!"
Thiệu Huyền cũng không giằng co, Hạp Hạp muốn thì trực tiếp cho, tiếp đó thu thập những sợi lông trắng xung quanh.
Đà không có việc gì làm, cũng giúp thu thập.
Hạp Hạp cầm sợi dây ở bên này đứng dậy kéo kéo, không đứt. Thật là có tính đàn hồi!
"Hắc, sợi dây này thật thú vị!" Hạp Hạp ở nơi đó la ầm lên.
A Tác liếc mắt nhìn Tháp, chỉ thấy Tháp nhíu mày, gân xanh trên trán giật giật.
Có lẽ là vì muốn xem sợi dây do những đoạn ngắn chắp nối lại này có thể bị bẻ gãy hay không, Hạp Hạp xoay cổ tay, quấn hai đầu sợi dây lại, quấn đến khi chỉ còn lại một đoạn ngắn, mới dùng sức kéo.
Khi Hạp Hạp kéo đến mức trên tay sắp bị siết ra máu, đoạn dây kia mới phát ra một tiếng "băng", đứt ra, hơn nữa, chỗ đứt còn không phải là chỗ nối.
"Ai nha, cái này tốt! A Huyền, ngươi định dùng cái này để làm gì?" Hạp Hạp xoa xoa cổ tay bị siết đến hằn vết máu, hỏi.
"Khi nào rảnh rỗi, suy nghĩ xem có thể bện thành túi để bắt thứ gì đó không." Thiệu Huyền nói.
Sắc mặt đại đầu mục càng đen hơn.
Tháp nghĩ thầm, lần sau không mang theo tiểu tử này, về sau cũng sẽ không để cho hắn vào đội tiền trạm!
Chờ đến khi Tháp tuyên bố kết thúc thời gian nghỉ ngơi, Thiệu Huyền đã thu thập và nối được rất nhiều lông trắng, cuộn thành cuộn thu vào trong túi da thú. Những sợi lông trắng này vô cùng nhẹ, không nặng chút nào, nhìn qua tưởng như một cuộn lớn, thực ra cầm lên lại nhẹ tựa như một quả khô nhỏ.
Tiếp đó vẫn là đi săn những quả nhảy nhảy kia.
Những trái cây đã thoát ly khỏi cây mẹ, bay nhảy khắp nơi, chỉ cần bổ chúng nó ra một nhát, liền sẽ khiến chúng mất đi năng lực hành động. Mọi người trong đội săn đều đã có kinh nghiệm, ra tay bảy tám phần mười có thể bổ trúng.
Còn Thiệu Huyền, ngay cả tư cách đi qua nhặt những trái cây mất đi năng lực nhảy nhót rơi trên đất cũng không có, bị đại đầu mục một câu "Ở bên cạnh, ít vướng chân vướng tay" đuổi đi.
Thiệu Huyền cũng không oán giận, chỉ là tỉ mỉ quan sát, nhìn mọi người làm thế nào để đánh những trái cây kia.
Những trái cây kia tốc độ rất nhanh, khi chạy trốn số lượng còn nhiều, khiến người ta hoa cả mắt, dễ dàng bị phân tâm. Cho nên mọi người đều nhìn chằm chằm một quả trước, giải quyết xong quả này rồi mới đi đánh quả tiếp theo, đồng thời còn phải trong lòng dự đoán được quỹ đạo nhảy nhót của những quả này.
Quả nhảy nhảy chưa chắc có tâm trạng phong phú như động vật, nhưng cũng biết tránh nguy hiểm, chỉ một chút không chú ý, liền sẽ để chúng nó chạy mất.
Thiệu Huyền nấp ở phía sau cây, còn tìm được cơ hội bổ được sáu quả.
Quả nhảy nhảy sau khi thoát ly khỏi cây mẹ, có thể ở bên ngoài lưu lại một hai ngày mới quay trở lại cây mẹ, nếu vì một vài tình huống mà không thể kịp thời trở về cây mẹ, những trái cây kia hoặc là trực tiếp khô héo mà chết, hoặc là bị động vật khác ăn hết, hoặc là cắm rễ, tạo thành một cây thực vật mới.
Vu cần không phải là thịt của những quả nhảy nhảy này, mà là hạt, thịt quả đều là người của đội tiền trạm ăn. Cho nên ở nơi này, đồ ăn của người đội tiền trạm, phần lớn thời gian đều là đồ chay.
Mãi cho đến khi những trái cây trên cây nhảy nhảy kia đều thoát đi hết, mọi người mới dừng lại.
Thấy những trái cây không thể nhảy nhót trên đất liền nhặt lên, thu vào trong túi da thú, khi đói bụng thì đem thịt quả ra ăn, còn lại hạt thì giữ lại.
Ngoài hạt của quả nhảy nhảy ra, đội săn còn đi chém rễ của một loại thực vật đầm lầy, loại thực vật này khác với những loại khác, cành lá của nó sinh trưởng ở dưới bùn, mà rễ lại hướng lên trên, nhô ra khỏi mặt bùn.
Chỉ cần đề phòng đừng để một chân đạp vào trong đầm lầy là được.
Trong đội, mọi người áp dụng phương pháp bao cắt, một người dùng dây cỏ bao lấy rễ của thực vật, sau đó một người khác ném đá cắt đứt rễ chính của nó.
Nói thì đơn giản, nhưng khi thao tác độ khó rất lớn, kỹ thuật cao, còn khảo nghiệm sự ăn ý của những người hợp tác. Nếu không thể kịp thời cắt đứt rễ chính, những bộ rễ lộ ra bên ngoài đầm lầy kia sẽ lập tức co rút lại, một khi chúng co rễ xuống dưới bùn, liền rất khó tìm được cơ hội cắt đứt rễ của chúng, tỷ lệ bị chúng chạy trốn cũng sẽ rất lớn. Dĩ nhiên, nếu ngay cả rễ cũng không bẫy được, vậy thì đừng nghĩ đến chuyện gì nữa.
Còn nhiệm vụ của Thiệu Huyền, Tháp bảo hắn giúp nhặt những bó rễ cây dính đầy bùn mang trở về.
Nếu như hỏi Thiệu Huyền hiện giờ có cảm giác gì, hắn sẽ nói: Nga, ta chính là kẻ đóng thế.
Buổi tối tiểu đội nghỉ ngơi ở trên một cây cổ thụ khổng lồ, trên cây có một cái động, là do cố ý đào ra. Không chỉ là cây này, trên mấy cây đại thụ khác đều có đào động, chỉ là mỗi lần phải xem vận khí, có lúc trong động bị chim thú chiếm lĩnh, tranh đoạt không được, sẽ phải tìm cây khác.
Thiệu Huyền thấy bọn họ đào được một loại trái cây, sau khi đốt qua, loại trái cây đó sẽ tỏa ra khói nồng nặc, bọn họ sẽ đem trái cây bốc khói ném vào trong động cây. Rất nhanh, trong hốc cây hoặc là bên trong thân cây khô, một vài loại côn trùng nhỏ đều sẽ bị khói hun cho chạy ra ngoài, rào rào rơi xuống. Chờ khi hun xong, nhìn thấy chính là một đám côn trùng đủ loại kiểu dáng ngọ nguậy rơi đầy đất.
Khi bọn họ ném trái cây vào hốc cây để hun côn trùng, Thiệu Huyền thì cầm dây làm việc ở xung quanh.
Tiểu đội có người phụ trách canh gác, cho nên, Thiệu Huyền cũng không cần lo lắng nhiều, chỉ là Tháp đối với hành vi của Thiệu Huyền vô cùng không hài lòng. Khi Thiệu Huyền xin phép Tháp, Tháp một mực giữ vẻ mặt lạnh lùng, nửa ngày mới mang theo vẻ tức giận đáp một tiếng, giống như Thiệu Huyền đã làm chuyện gì đó khiến hắn cảm thấy mất mặt vậy.
Thiệu Huyền thực ra trong lòng biết Tháp không định lần sau mang hắn theo, hắn cũng không hề nghĩ đến việc tiếp tục đi theo, mặc dù đội tiền trạm có đủ loại chỗ tốt, nhưng hắn vẫn là càng muốn đi theo mạch của bọn họ để săn bắn, đi theo đội tiền trạm một mực bị coi như vật trang trí, lại còn có Tháp - một người có ý kiến bất đồng với hắn và chuyên quyền, ở lại đây thật khó chịu, vẫn là tham dự săn giết càng thống khoái hơn.
Người đang ném trái cây vào trong động ở phía trên thân cây to lớn, quay đầu nhìn thấy Thiệu Huyền ở phía rừng cây cách đó không xa, dùng tay trỏ tới trỏ lui, liền hỏi đồng đội bên cạnh: "Hắn đang làm gì vậy?"
"Bày cạm bẫy...Chắc vậy?" Một người khác không xác định nói.
"Buổi tối thì có thể săn được cái gì? Săn được chúng ta cũng không cần. Hơn nữa, hắn chẳng lẽ không biết thủ lĩnh chán ghét loại phương thức này sao?"
"Ai mà biết được, hắn muốn chơi thì cứ để hắn chơi, ta thấy bộ dạng của thủ lĩnh kia, lần sau là không định để hắn đi theo nữa."
"Vậy thì mặc kệ hắn."
Đối với rất nhiều người trong đội tiền trạm mà nói, cũng không phải người thân lại không phải đội hữu, về sau cũng sẽ không có quan hệ gì lớn với bọn họ, không hề bị bọn họ liệt vào trong nhóm nhỏ của mình.
Bên trong bộ lạc cũng là có phe phái tồn tại.
Chờ đến khi phía trên hốc cây không còn sâu rơi xuống nữa, Tháp chào hỏi mọi người, "Được rồi, lên thôi, trời sắp tối rồi."
Thiệu Huyền cũng vừa lúc làm xong việc, đi theo những người khác leo lên cây.
Giống như Hạp Hạp đã nói, ở chỗ này, cực kỳ hiếm khi đốt lửa, cho nên buổi tối khi ngủ ở hốc cây cũng không có một chút lửa nào.
Dùng lá cây lớn che chắn cửa hang, mọi người rất nhanh liền bắt đầu chuẩn bị đi ngủ, dĩ nhiên, buổi tối cũng sẽ có người thay phiên gác đêm, điều này là nhất định.
Khi ở dưới tán cây đã ăn qua đồ ăn, cho nên Thiệu Huyền cũng không đói bụng. Bên ngoài, trên vùng đất xanh biếc mênh mông, theo màn đêm buông xuống, từ đằng xa cùng gần bên đều truyền tới đủ loại tiếng vang, đó là âm thanh của một vài loại thực vật khép lại phiến lá hoặc là đóa hoa.
Nghe những âm thanh kia, Thiệu Huyền mơ mơ màng màng ngủ, thẳng đến khi trời gần sáng bị một trận âm thanh lách cách làm cho tỉnh giấc. Những người khác cũng có người bị đánh thức, bất quá thấy người gác đêm không có báo hiệu, lại ngủ tiếp.
Thiệu Huyền lắng nghe những âm thanh kia, thử nghiệm từ trong những âm thanh này phân biệt ra số lượng con mồi rơi vào bẫy, hình dáng, kích cỡ của chúng, bất quá hắn cũng không có đạt đến trình độ của Lão Khắc, dự đoán ra không hề chuẩn.
Bây giờ là buổi tối, Thiệu Huyền cũng không thể đi ra ngoài nhìn tình huống của cạm bẫy ở bên kia, chỉ có thể chờ trời sáng. Hắn không cầu có thể săn được bảo bối gì, chỉ là muốn nhìn xem buổi tối ở chỗ này sẽ có những loại đồ vật gì hoạt động, dù sao, hắn khả năng cũng chỉ có một cơ hội duy nhất tới nơi này, dù thế nào cũng phải mở mang kiến thức một chút.
Chờ ngày mai, ngày mai sẽ biết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận