Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 452: Về đến bộ lạc

Chương 452: Về đến bộ lạc
Đoàn thương đội đi An Ba thành trên đường đã gặp không ít toán cướp, biết rõ thời điểm này đa phần đều vận chuyển hạt kê, vừa thấy trong thương đội có những bao lớn bao nhỏ khả nghi là ngũ cốc, đám giặc cướp cho dù kiêng kỵ thương đội gấu đen, nhưng trong thời điểm này lòng tham vẫn chiếm phần hơn, vì thế mà không ít kẻ đã phải mạo hiểm trả giá bằng cả mạng sống.
Đối với đám người đến cướp bóc, thương đội từ trước đến nay sẽ không nương tay, lần này bỏ qua cho bọn chúng thì lần sau sẽ lại tiếp tục bị cướp. Đã biết rõ bọn họ là thương đội gấu đen mà còn ra tay cướp bóc, vậy thì không khách khí, g·iết không cần bàn cãi. Cho nên, vì để giảm bớt những phiền toái về sau, người của thương đội ra tay rất quyết tuyệt, chỉ là, hàng năm số kẻ đến cướp bóc không hề ít, một nhóm bị x·ử lý xong, lại xuất hiện một nhóm khác.
Có một số kẻ chặn đường cướp của không phải vì cuộc sống bức bách không sống nổi, mà chỉ đơn giản là cảm thấy đi cướp bóc thì dễ dàng hơn mà thôi.
Đám cự hùng của thương đội gấu đen, mặc dù khi đối mặt với Thiệu Huyền có vẻ hơi rụt rè e sợ, nhưng khi đối mặt với những kẻ chặn đường thì lại hung tàn, Thiệu Huyền đã nhiều lần chứng kiến cảnh cự hùng trực tiếp xé người thành hai nửa, chỉ là rất ít khi ăn t·h·ị·t người.
Nếu như cự hùng đói, người của thương đội sẽ tìm thức ăn cho chúng, thực đơn của những con cự hùng này rất phong phú, từ chồi non cỏ xanh, quả mọng, kiến, cho đến trứng chim, cá sông... đều ăn được, đôi lúc cũng sẽ đi theo người của thương đội ăn những con mồi mà họ săn được, thậm chí khi nhìn thấy xác thú bị mãnh thú khác cắn c·hết giữa đường đã thối rữa một nửa, chúng cũng ăn một chút.
May mà phần lớn những nơi đi qua đều là rừng núi, xung quanh có nhiều đồ ăn, dọc đường cũng sẽ không bị đói.
Thiệu Huyền sau khi nghỉ ngơi hai ba ngày đã khôi phục không ít, săn được con mồi cũng sẽ chia cho thương đội một phần, con cự hùng đã cõng hắn ba ngày cũng được thưởng không ít, đến mức con cự hùng đó khi nhìn thấy Thiệu Huyền còn chủ động tiến lại gần đòi ăn.
Thương đội đi thẳng đến cứ điểm của thương đội gấu đen ở ngoài An Ba thành. Đám cự hùng cõng hàng hóa lên núi. Người của thương đội cũng sẽ không lập tức vào thành, bọn họ sẽ đem hàng hóa mang về từ vương thành dỡ ở nơi này, sau đó chia ra thành từng nhóm nhỏ vận chuyển vào trong An Ba thành.
Lần này Thiệu Huyền mang từ vương thành đến tám túi hạt kê, kim cốc được sản xuất từ kim cốc điền trang. Tắc Cư cho Thiệu Huyền mười túi, bán hai túi cho thương đội gấu đen, còn lại tám túi đều mang về. Dĩ nhiên, thứ quan trọng nhất chính là những hạt giống tốt mà hắn mang tới từ chỗ Tắc Cư, những thứ này phải được bảo quản cẩn thận. Còn có một ít búa do Công Giáp Hằng cho, đều phải mang về, tính ra, số hàng hóa phải mang về không ít.
"Đợi thêm mấy ngày đi, thời điểm này đã sắp đến mùa đông, bộ lạc sẽ lại đến An Ba thành một lần nữa, đem những tấm da thú đã tích trữ ra bán. Đến lúc đó sẽ cùng bọn họ trở về." Quảng Nghĩa đề nghị.
Quảng Nghĩa lo lắng sẽ gặp phải đám người chặn đường cướp của, hắn và Thiệu Huyền hai người không thể nào lo liệu hết số hàng hóa đó, mà người của thương đội gấu đen lại sẽ không hộ tống bọn họ đến tận bộ lạc, cho nên, tốt nhất vẫn là ở lại nơi này chờ thêm mấy ngày, hẳn là sẽ sớm có thể chờ được đội ngũ giao dịch của bộ lạc.
Thiệu Huyền ngẫm nghĩ cũng thấy đúng. Năm ngoái hắn cũng xấp xỉ vào thời điểm này đi theo đội ngũ giao dịch ra ngoài.
Nếu là Đa Khang dẫn đội ngũ giao dịch đến An Ba thành, người của thương đội gấu đen nhất định sẽ biết, Thiệu Huyền nhờ Mao Đạt giúp đỡ hỏi thăm, nhưng cho đến hiện tại, vẫn chưa có đội ngũ giao dịch nào đến.
"Vậy thì cứ tiếp tục chờ đi." Thiệu Huyền đưa ra quyết định.
Hàng hóa được để ở cứ điểm của thương đội gấu đen bên ngoài An Ba thành, so với ở trong An Ba thành, thì ở nơi này an toàn hơn.
Khi Mao Đạt dẫn theo một nhóm hàng đi về phía An Ba thành, có nói với Thiệu Huyền: "Hai người cứ ở lại nơi này trước, nếu như ta nhìn thấy người của Viêm Giác các ngươi, sẽ cho người đưa tin đến đây."
Vào thành cũng không có việc gì, Thiệu Huyền và Quảng Nghĩa liền ở lại cứ điểm của thương đội gấu đen bên ngoài An Ba thành. Nhưng không phải ở trong chùa, ban ngày Thiệu Huyền và Quảng Nghĩa ra ngoài đi săn, mang con mồi về cũng sẽ đưa một ít cho người của thương đội gấu đen.
Cứ như vậy trôi qua năm ngày, vẫn không nghe được tin tức gì của thương đội.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?" Quảng Nghĩa lo lắng.
Trước đây đội ngũ giao dịch của bộ lạc mặc dù mỗi năm không cố định, nhưng đều trong khoảng thời gian đó, sẽ không sai lệch quá nhiều, trước kia rất ít khi bị kéo dài quá lâu, trừ khi có việc gì đó trì hoãn thời gian xuất phát.
May mà cũng không nhìn thấy người của Thái Hà bộ lạc, nếu như chỉ thấy được Thái Hà bộ lạc mà không thấy Viêm Giác bộ lạc, thì có nghĩa là Viêm Giác đã xảy ra vấn đề lớn.
"Đợi thêm một chút nữa, nếu như qua năm ngày nữa vẫn không nhìn thấy bọn họ, chúng ta sẽ đi về trước." Thiệu Huyền đưa ra quyết định.
Bốn ngày sau khi Thiệu Huyền nói những lời này, Mao Đạt rốt cuộc đã phái người đến thông báo cho bọn họ, đội ngũ giao dịch của Viêm Giác và Thái Hà đã đến, tựa hồ như không có gì bất ổn, trong lòng Thiệu Huyền hơi yên tâm.
Người đến báo tin dẫn Thiệu Huyền đến một địa điểm bên ngoài An Ba thành, đi theo còn có những người đến vận chuyển hàng, đội ngũ giao dịch của Viêm Giác và Thái Hà mang đến không ít da lông, bọn họ đến để vận chuyển hàng hóa.
Vẫn là địa phương lúc trước, bên trong khu rừng kia, Thiệu Huyền nhìn thấy Đa Khang dẫn đội ngũ.
Nhìn thấy mọi người vẫn bình an, Thiệu Huyền và Quảng Nghĩa mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thấy Thiệu Huyền và Quảng Nghĩa, Đa Khang cũng vui mừng, "Các ngươi rốt cuộc đã trở về!" Thu hoạch chỉ là thứ yếu, bình yên sống sót trở về mới là tốt nhất.
"Đã xảy ra chuyện gì, thời gian đến đây lại bị dời lại không ít?" Thiệu Huyền hỏi.
Vẻ vui mừng trên mặt Đa Khang hơi thu lại, lắc lắc đầu, "Một chút chuyện nhỏ, trở về rồi nói sau. Đúng rồi, các ngươi mang những thứ này là cái gì?"
Quảng Nghĩa chỉ huy người, đem số hạt kê cùng vũ khí từ phía thương đội gấu đen chuyển tới, nghe Đa Khang hỏi vậy, cũng không nhịn được lộ ra vẻ đắc ý: "Đều là đồ tốt!" Nói xong lại nói với mấy người của Viêm Giác đang vận chuyển đồ, "Đều phải cẩn thận một chút!"
Sau khi giao dịch xong với người của thương đội gấu đen, nghỉ ngơi một lát, người của đội ngũ giao dịch liền mang hàng hóa đã đổi được trở về.
Lần này đội ngũ đông người, Thiệu Huyền cũng không lo lắng sẽ bị người chặn đường cướp bóc.
Mặc dù nửa đường cũng đụng phải đám người đến cướp, nhưng nói tóm lại, vẫn xem như thuận lợi. Trên đường Thiệu Huyền và Quảng Nghĩa nói với Đa Khang về chuyện ở vương thành, trừ chuyện thiên lạp kim, những chuyện khác có chọn lọc để kể, mà có một số việc không tiện nói trên đường, xung quanh trừ người của Viêm Giác bọn họ, còn có người của Thái Hà bộ lạc.
"Lần này các ngươi kéo dài thời gian giao dịch, rốt cuộc là vì sao?" Quảng Nghĩa hỏi. Hắn biết lúc trước Đa Khang không nói, chỉ là bởi vì không muốn để người khác nghe thấy, hiện tại ở nơi này không còn người của thương đội gấu đen, Đa Khang cũng không cần phải giấu giếm nữa.
"Chuyện muối." Đa Khang nói, "Cũng là bởi vì phía mỏ muối có chút chuyện, cho nên người của chúng ta và Thái Hà đều bị chậm trễ thời gian giao dịch."
Muối mà bộ lạc sử dụng, phần lớn đều lấy được từ một mỏ muối. Mà cái mỏ muối kia, bị năm bộ lạc chia cắt, những bộ lạc không thể chia được phần, cũng chỉ có thể giao dịch với năm bộ lạc này. Viêm Giác bộ lạc và Thái Hà bộ lạc chính là hai trong số đó, là kết quả có được sau trận chiến tranh đoạt mỏ muối năm đó.
Trừ Viêm Giác và Thái Hà hai bộ lạc ra, ba bộ lạc còn lại là Liệt Hồ bộ lạc, Sơn Phong bộ lạc, và Sâm bộ lạc. Điều này Thiệu Huyền đã biết.
"Đã giải quyết xong chưa?" Thiệu Huyền hỏi.
Đa Khang lắc lắc đầu. "Liệt Hồ bộ lạc và Sâm bộ lạc muốn chiếm đoạt mỏ muối kia, Sơn Phong bộ lạc đã đánh với bọn họ một trận, nhưng mà lần này thái độ của người Liệt Hồ và Sâm rất kiên quyết, hơn nữa, bọn họ còn tìm thêm một số đồng minh, không dễ đối phó. Bất kể thế nào, về rồi nói sau, xem thủ lĩnh quyết định thế nào, nếu như muốn khai chiến, mùa đông này sẽ phải chuẩn bị thật tốt."
"Ân." Nghe vậy Thiệu Huyền và Quảng Nghĩa cũng nghiêm túc, khai chiến không phải chuyện nhỏ, hơn nữa nó còn liên quan đến năm bộ lạc.
Rốt cuộc khi nhìn thấy ngọn núi không cao lắm của Viêm Giác, thần kinh căng thẳng của Thiệu Huyền mới được thả lỏng, bất kể là ở vương thành hay là trên đường đi, đều luôn phải đề phòng. Đến được nơi này mới có thể thoải mái hơn. Giống như là được tháo xuống gánh nặng.
Ở bờ sông phía trước bộ lạc có mấy đứa trẻ đang cho vịt ăn, nhìn thấy đội ngũ giao dịch trở về, đều lớn tiếng reo hò chạy đến nghênh đón, trong đội ngũ có một số trưởng bối của bọn chúng.
"Trưởng lão, Thiệu Huyền trưởng lão!"
Một đứa bé chạy về phía Thiệu Huyền, có vẻ rất kích động, đến mức khi chạy đến trước mặt Thiệu Huyền còn không thể dừng chân ngay được.
Thiệu Huyền thuận tay nhấc đứa bé lên đặt lên vai mình ngồi, người trong bộ lạc thường xuyên làm như vậy, bao gồm cả thủ lĩnh và Đa Khang, cho nên, có đôi khi Thiệu Huyền cũng làm giống như bọn họ.
Đứa nhóc này Thiệu Huyền có nhận ra, là đứa thứ hai mò được trứng vịt từ trong sông, người khác rất hiếm khi mò được, vậy mà hắn lần đầu tiên xuống nước đã mò được, sau này khi cho vịt ăn cũng rất tích cực.
Được Thiệu Huyền nhấc lên vai ngồi, đứa bé có chút bối rối, nhưng ngay sau đó lại vô cùng kích động mà móc ra một quả trứng từ trong túi áo.
Trứng vịt?
"Thời điểm này mà còn có trứng sao?" Trứng vịt có thể ấp thì đều đã ấp ra vịt con, những con vịt hoang này không thể trông chờ chúng có thể thường xuyên đẻ trứng, dù sao còn chưa được thuần hóa, ngoại trừ một hai lần đẻ trứng cố định hàng năm ra, thì cơ bản sẽ không đẻ trứng nữa.
"Nhặt được ở bờ sông!" Đứa bé mắt sáng ngời, đưa quả trứng đến trước mặt Thiệu Huyền.
Thiệu Huyền nhận lấy quả trứng, quan sát tỉ mỉ, không bị hư hại, nhưng cũng không giống như là đã đẻ từ lâu.
"Bạch Đản, không phải, Bạch Quả," Thiệu Huyền hỏi đứa bé trên vai, "Ngươi nhặt quả trứng này khi nào?"
"Chính là sáng sớm hôm nay, ở trong bụi cỏ bờ sông." Đứa bé tên Bạch Quả giơ tay chỉ cho Thiệu Huyền nhìn.
Bên kia có khá nhiều vịt đang bơi lội, còn có cả vịt mới đến, không biết là con nào đã đẻ.
"Thời điểm này mà còn có trứng sao?" Đa Khang cũng kinh ngạc, vịt con đều đã lớn cả rồi, bọn họ ở trong bộ lạc cũng không nghe thấy ai nhặt được trứng, sao đứa bé này vận khí lại tốt như vậy?
"Bạch Quả, ngươi sau này trực tiếp đổi tên thành Bạch Đản đi, sau này nhặt được nhiều trứng hơn." Đa Khang trêu chọc nói.
Đừng nói, đứa bé kia thật sự nghe lọt tai, suy nghĩ trở về sẽ bàn bạc với người nhà để đổi tên.
"Nói đến trứng, Thiệu Huyền, ngươi lát nữa đi xem con vịt lục kia đi." Đa Khang nói.
"Con vịt béo màu xanh lục kia?" Thiệu Huyền kinh ngạc, "Nó làm sao?"
Vẫn còn có thể hấp dẫn vịt cái mới đến, con vịt béo đó hẳn là không có chuyện gì mới đúng.
Đa Khang "Chậc" một tiếng, cũng không giải thích, "Ngươi đi xem sẽ biết. Chính là ở chuồng vịt dưới núi, các ngươi đã làm riêng cho nó cái chuồng vịt kia."
Sau khi qua sông vào bộ lạc, Thiệu Huyền đặt Bạch Quả xuống, cũng không vội lên núi, mà đi về phía chuồng vịt.
Hắn phát hiện, trong khoảng thời gian hắn rời đi, ở dưới núi gần bờ sông, lại có thêm một dãy chuồng vịt, bên trong có một số con vịt có màu lông khác nhau đang hoạt động.
Đi đến cái chuồng vịt lúc trước làm riêng cho con vịt lục kia, ngoại trừ cái cửa nhỏ ra vào chuyên dụng cho nó, cánh cửa chính để người ra vào, tựa hồ như đã lâu không được động đến, tích tụ một lớp bụi.
Vừa mới mở cửa ra, Thiệu Huyền liền cảm nhận được một cỗ sát khí xông thẳng tới, không mãnh liệt, nhưng rất rõ ràng, giống như là một loại uy h·iếp. Bất quá, cỗ sát khí này rất nhanh lại thu liễm.
Thiệu Huyền nhìn sang, trong ổ được xếp bằng cỏ khô, con vịt béo màu xanh lục kia đang ngồi xổm ở đó, hai cánh đều mở ra, giống như là đang che giấu thứ gì đó, bất quá, đồ vật ở dưới cánh quá nhiều, nó không thể che hết được.
Từ những gì lộ ra, Thiệu Huyền biết, ở dưới cánh, đều là trứng vịt.
Con vịt này vậy mà lại đang ấp trứng! ! (còn tiếp)
Bạn cần đăng nhập để bình luận