Nguyên Thủy Chiến Ký

Chương 742: Cứu người

Chương 742: Cứu Người
Lam Bảo Thạch là do Thiệu Huyền nô dịch, khí tức trên người Lam Bảo Thạch có chút tương tự Thiệu Huyền, rốt cuộc thì lực lượng trên người nó đến từ Thiệu Huyền, mà thứ hấp dẫn trùng đàn chính là lực lượng trên người Lam Bảo Thạch. Có lẽ loại khí tức này người khác chưa chắc có thể phân biệt được, nhưng những con bọ cánh cứng nhỏ kia lại có thể nhận rõ. Chúng sẽ không làm tổn thương Thiệu Huyền, thậm chí, Thiệu Huyền có thể thông qua Lam Bảo Thạch để ra lệnh cho chúng làm một số việc.
Những con bọ cánh cứng có dáng vóc hơi lớn này, trong thời kỳ Lam Bảo Thạch ngủ say sẽ mang theo trùng triều đi khắp nơi kiếm ăn, so với những con bọ cánh cứng nhỏ khác, không chỉ khác biệt về dáng vóc, chúng còn mạnh hơn một chút, cũng thông minh hơn một chút.
Bất quá, dù có thông minh, chúng cũng chỉ giống như dã thú bình thường, cho dù là Lam Bảo Thạch, cũng không cách nào sai khiến chúng thi hành những mệnh lệnh vô cùng phức tạp. Thế nhưng, những mệnh lệnh đơn giản vẫn có thể thực hiện được, tỷ như vừa mới dụ đám lính canh rời đi, lại tỷ như, ở trong đất cát mang theo những con sâu khác cùng nhau đào hang.
Thiệu Huyền cùng những người khác men theo Lam Bảo Thạch tìm được tòa thành nhỏ này. Chỉ là vì một khu vực lớn xung quanh tiểu thành tương đối bằng phẳng, không có chỗ ẩn thân, mà mục đích chuyến đi này của bọn họ là cứu người, không phải trực tiếp cùng đám người Sa Đạo kia chiến đấu. Cho dù muốn chiến, cũng phải chờ sau khi cứu được người rồi mới giao chiến.
Cho nên, bọn họ đã lập ra một kế hoạch khác.
Lam Bảo Thạch đem Thiệu Huyền đến dưới lòng đất, bởi vì dáng vóc Lam Bảo Thạch quá lớn, cũng quá dễ dàng khiến cho đám người Sa Đạo kia cảnh giác, cho nên, Lam Bảo Thạch cũng chỉ mang Thiệu Huyền đến dưới đất, hướng phía tiểu thành lẻn đi một đoạn mà thôi, nhiệm vụ phía sau sẽ do những con bọ cánh cứng khác hoàn thành.
Đã từng có kinh nghiệm di chuyển dưới bùn lầy, ở dưới đất cát so với trong bùn lầy khó khăn hơn một chút, nhưng cũng không phải là không thể. Huống chi, dưới đất cát còn có những con bọ cánh cứng kia trợ giúp, dưới đất còn có càng nhiều sâu khác chưa có bò ra ngoài.
Lam Bảo Thạch có thể xác định được vị trí đại khái của năm người Công Giáp gia, Thiệu Huyền ra ngoài cũng chỉ là để nhận biết vị trí cụ thể của năm người kia mà thôi. Sau đó, hắn ra hiệu một con bọ cánh cứng dụ một tên lính canh rời đi, rồi mới từ dưới đất cát chui lên. Căn nhà này bốn phía đều có một lính canh, vừa rồi lính canh bên này đã bị dụ đi.
Cũng không trách bọ cánh cứng đều thích ở dưới đất, ban ngày ở dưới đất cát quả thật có nhiệt độ thấp hơn rất nhiều so với mặt đất, còn không cần phải phơi nắng.
Nơi này có kết cấu kiểu sân trong, trong góc tường viện còn có một ít xương cốt vương vãi. Thiệu Huyền có thể nhận ra từ hình dáng bên ngoài của những khúc xương kia, đó là xương cốt của loài người, có người lớn cũng có trẻ con.
Nhà và tường viện đều tương đối thấp, nếu Thiệu Huyền đi lại bên ngoài, người trong viện còn có thể nhìn thấy nửa cái đầu, tương tự, Thiệu Huyền ở trong sân đứng thẳng hành động, cũng sẽ bị người bên ngoài tường viện nhìn thấy.
Ở bên ngoài sân nhỏ này, còn có gần mười người dựa tường viện ngồi, đều tập trung ở phía có bóng râm.
Thiệu Huyền cũng không hoàn toàn chui ra khỏi đất cát, chỉ lộ ra nửa người trên, tỉ mỉ cảm giác một chút xung quanh, làm rõ vị trí canh gác của từng người, cũng tìm kiếm mục tiêu. Khí tức của năm người Công Giáp gia so với những tù binh khác có sự khác biệt rõ ràng, Thiệu Huyền có thể xác định cụ thể năm người kia bị giam ở đâu.
Thật đáng tiếc, bọn họ không ở phía bên này, bất quá không sao cả.
Bọ cánh cứng bò ra khỏi mặt đất lần nữa tụ lại, chui vào trong đất cát, Thiệu Huyền hít sâu một hơi, chìm xuống dưới đất cát.
Không lâu sau khi Thiệu Huyền chìm xuống, tên lính canh vừa rời đi quay trở về, hắn không đuổi được vật kia dưới đất, hùng hổ đi tới ngồi xuống, tiếp tục ngủ gật.
Trong một căn phòng làm bằng đất khác, năm người Công Giáp gia đều bị trói chặt, dây trói là loại thực vật dây leo bền chắc trên sa mạc. Đừng nhìn những loại thực vật kia nhìn khô quắt, cũng rất mảnh, nhưng mười phần bền chắc, bây giờ năm người trừ vết thương trên người ra, vừa khát lại đói, yếu ớt bất kham, cũng không còn hơi sức giãy giụa. Nằm trên đất, xung quanh trừ vách tường đất chính là cát, năm người mắt có người mở có người nhắm, nhưng đều không ngủ, không biết đang nghĩ cái gì.
Ngày đó bọn họ không tìm được Công Giáp Nhận, không bao lâu sau liền gặp được một đội người của Sa Đạo, trong đó một người còn là đồng bạn đã từng của bọn họ. Đồng bạn của bọn họ, mang theo đám người của Sa Đạo bắt bọn họ đến đây, chỉ cho chút nước, để bọn họ không đến nỗi lập tức chết ngay.
Người của Sa Xà yêu cầu bọn họ chế tạo vũ khí cho Sa Xà, bọn họ cự tuyệt, liền bị nhốt ở chỗ này. Ngày hôm qua vừa chính mắt thấy một màn đám người Sa Đạo ăn thịt người, bọn họ biết đó là đám người Sa Đạo cố ý làm cho bọn họ nhìn, nhưng cũng biết người của Sa Đạo ăn thịt người là thật, bọn họ thực ra đã sớm nghe nói qua bộ lạc này sẽ ăn thịt người. Nghe nói qua bên này người ở đây đều rất dã man, nhưng mà, chân chính nhìn thấy, vẫn là đả kích rất lớn, bây giờ vẫn còn bị ám ảnh.
Nếu như bọn họ đáp ứng đám người của Sa Đạo, chế tạo vũ khí cho Sa Đạo, mới có thể sống sót, sống sót giống như nô lệ. Nhìn hành vi của đám người Sa Xà kia, cũng không giống như là sẽ đối xử tử tế bọn họ. Nhưng nếu không đáp ứng, bọn họ sẽ trở thành lương thực dự trữ của đám người Sa Đạo kia.
Phải làm thế nào?
Là lựa chọn sống tạm, hay là chết?
"Thật muốn tự sát." Người trẻ tuổi dựa tường kia cúi đầu lẩm bẩm nói.
"Đây là một ý kiến hay, chỉ là, trong lòng không cam lòng!" Một người khác hơi lớn tuổi ngẩng đầu nhìn nóc nhà có ánh sáng lọt vào, đành chịu mà than nhẹ.
Đúng vậy, bọn họ đều nghĩ qua việc tự sát, nhưng là trong lòng vẫn còn có chút hy vọng, có lẽ, sự tình còn có chuyển biến tốt?
Nói đến cùng, là bọn họ không cam lòng mà thôi.
Còn chưa chế tạo ra được một thanh vũ khí danh tiếng, cứ như vậy mà chết ở trên sa mạc, cho dù ai cũng đều không cam lòng. Nếu không phải như vậy, bọn họ làm sao có thể kiên trì đến bây giờ?
"Nếu như chúng ta không có lựa chọn tới nơi này. . ." Một người lời nói nói được một nửa, lại cười khổ trầm mặc.
Trên đời này không có nếu như, đã tự lựa chọn con đường này, bất kỳ kết quả gì đều phải tự mình gánh chịu.
Lúc trước bọn họ từng nghĩ chui ra từ dưới đất cát, sau đó mới phát hiện, độ khó quá lớn. Lấy thể lực bây giờ của bọn họ, đừng nghĩ đến việc đào đất cát chạy trốn, đừng nói chi là bọn họ tay chân đều bị trói, đám người Sa Đạo kia cũng biết tình huống của bọn họ, cho nên mới yên tâm đem bọn họ trói rồi ném ở nơi này.
Sa sa sa sa ——
Âm thanh nhỏ bé của hạt cát ma sát vang lên.
"Tiểu Duệ đừng nghịch cát, phiền phức!" Trong một góc, người đang nhắm mắt oán giận nói.
Người trẻ tuổi dựa tường kia ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt, "Ta không có nghịch cát." Nói xong hắn dời tầm mắt đến nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy, trên mặt đất cát, hạt cát khẽ động, rồi một con giáp trùng màu đen bò ra.
"Có sâu!" Công Giáp Duệ kêu một tiếng, thanh âm không nhỏ.
Người canh giữ bên ngoài cũng nghe thấy, bất quá hắn không thèm để ý, tiếp tục ngủ gật. Trong sa mạc sâu bọ nhiều vô số kể, bọ cạp, rắn mối,... cũng là thường gặp, một con sâu nhỏ thì nhằm nhò gì!
Trong nhà, gần mười con bọ cánh cứng dài bằng bàn tay sau khi bò ra, cũng không đến gần người trong nhà, mà là chờ ở bên cạnh.
Một cánh tay từ dưới đất cát đưa ra.
Nhìn thấy một màn này, năm người hít ngược một hơi khí lạnh, suýt chút nữa thì kêu thành tiếng. Bọn họ nhìn nơi bọ cánh cứng bò lên, một người dần dần từ dưới đất chui lên.
Năm người đang ngây ngốc, nhìn thấy người xa lạ quỷ dị xuất hiện như vậy, hoàn hồn lại, ý nghĩ đầu tiên chính là, có thể được cứu rồi sao?
Thiệu Huyền liếc nhìn năm người trong nhà, trong lòng hài lòng. Những người này còn chưa có ngu ngốc, không có la hét lên.
Trong đó một người hạ thấp giọng hỏi: "Ngươi là ai? Đến cứu chúng ta sao?"
Thiệu Huyền không trả lời, mà là hỏi: "Công Giáp Duệ, Thập, Nhung, Thân, Khám?" Đây là tên của năm người, do Công Giáp Nhận nói cho hắn.
Lời này của Thiệu Huyền vừa nói ra, mắt của năm người đều sáng lên, đang định nói cái gì, Thiệu Huyền giơ bàn tay lên hơi hạ xuống, ra hiệu bọn họ nói nhỏ thôi.
Năm người vội vàng gật đầu, ánh sáng trong mắt càng thêm rõ.
Thiệu Huyền lấy ra một mảnh vải, mở ra ở nơi sáng sủa, phía trên có chữ viết của Công Giáp Nhận, mục đích là nói cho năm người này biết Thiệu Huyền là tới cứu bọn họ, bảo bọn họ tin tưởng Thiệu Huyền.
Mượn ánh sáng hắt xuống từ phía trên, năm người cũng thấy rõ chữ viết trên vải, nhất thời kích động đến nỗi hận không thể khóc lên.
Người này, có thể từ dưới đất cát chui ra, có phải hay không cũng có thể mang bọn họ rời đi bằng cách chui dưới đất cát?
Nghĩ như vậy, năm người nhất thời cảm thấy người này rất đáng tin, đang chờ mong hành động tiếp theo của Thiệu Huyền. Bởi vì trước mắt cũng không phải là thời điểm thích hợp để nói nhiều, nói càng nhiều, khả năng bị phát hiện càng lớn, cho nên, bọn họ chỉ cần tin tưởng Thiệu Huyền là được rồi, có mảnh vải của Công Giáp Nhận, bọn họ không cần phải hoài nghi điều gì khác.
Thiệu Huyền đi tới chỗ người gần nhất, cắt đứt dây leo cho hắn, cũng vẫy tay với những người khác, ra hiệu bọn họ đều lại đây.
Năm người lòng tràn đầy vui mừng, chỉ là rất nhanh, bọn họ cảm thấy, chuyện phát triển dường như không giống như bọn họ tưởng tượng —— Chờ một chút, đạo lý ta đều hiểu, nhưng mà, huynh đệ, vì cái gì ngươi cởi dây thừng cho chúng ta rồi lại đem chúng ta trói lại? !
Đúng vậy, Thiệu Huyền sau khi cởi dây leo cho năm người, lại nối dây leo lại rồi đem năm người trói lại, không chỉ như vậy, hắn còn dùng dây thừng mình mang theo gia cố, để đảm bảo năm người không ai bị rơi xuống giữa chừng.
Năm người đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Thiệu Huyền, không hiểu Thiệu Huyền làm như vậy là có ý gì.
Thiệu Huyền vốn định trực tiếp để bọ cánh cứng giúp đỡ mang năm người này chuyên chở ra ngoài, nhưng là, những con bọ cánh cứng nhỏ kia sẽ không ăn Thiệu Huyền, còn đối với những người khác thì không chắc. Lam Bảo Thạch ngủ say lâu như vậy, vừa mới gặp được trùng đàn, cũng không biết có thể khống chế chính xác những con trùng này hay không, cho nên, khi có những biện pháp khác, không cần phải mạo hiểm như vậy. Thiệu Huyền cũng không muốn khi kéo năm người này ra khỏi đất cát, chỉ còn lại bộ xương.
Trói chắc xong, Thiệu Huyền ra lệnh cho Lam Bảo Thạch dưới lòng đất bên ngoài tiểu thành, chấp hành bước tiếp theo.
Cách tiểu thành trăm mét, mặt đất đột nhiên phun ra một cột cát, cột cát giống như cột nước phun lên thật cao, rồi lại rơi xuống.
Đó là một tín hiệu.
Thiệu Huyền từ khe hở trên nóc nhà nhìn lên bầu trời bên ngoài, sau khi nhìn thấy bóng dáng trên bầu trời, lại lần nữa chìm xuống dưới đất cát, để lại trong phòng năm người bị trói chung một chỗ, đưa mắt nhìn nhau.
Không bao lâu, một nơi nào đó bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết, tựa hồ bên kia đã xảy ra chuyện, người canh phòng đều chạy qua bên kia.
Thiệu Huyền lại lần nữa xuất hiện ở trong phòng, nhấc năm người bị trói chung một chỗ lên, dùng dao bổ chỗ buộc làm bằng thực vật có gai ở trên cửa. Đám người của Sa Đạo để tiện ra vào bắt người, cửa ở đây mở tương đối lớn, đủ để Thiệu Huyền đem năm người lôi ra.
Người canh phòng bị tiếng kêu bên kia dẫn đi, thậm chí người canh phòng ở ngoài viện cũng đều dồn sự chú ý vào bên kia. Cho nên, bên này gian phòng cửa cũng không nhìn thấy những người khác.
Năm người vẫn không hiểu Thiệu Huyền muốn làm cái gì, cho đến khi Thiệu Huyền gánh bọn họ lên, giống như ném bóng, đem bọn họ nhắm về phía không trung, dùng lực ném ra ngoài. . .
Mặt đất nhanh chóng rời xa, căn phòng giam giữ tù binh kia ở trong tầm mắt nhanh chóng thu nhỏ lại, năm người thậm chí cảm giác nhịp tim trong nháy mắt này dường như cũng dừng lại, tư duy đều trống rỗng trong giây lát.
Phía trên cao hơn, một thân ảnh gào thét bay qua, năm người bị trói chung một chỗ cũng bị mang theo bay về phía xa. (còn tiếp)
Bạn cần đăng nhập để bình luận