Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 689: Lưu mỗ mỗ

Chương 689: Lưu mỗ mỗ Hoang vu, một vùng sương mù không tên.
Huyết bộc bị phân niệm của Lưu Hiếu tiếp quản, đang bị dây thừng cột vào một "Ngọn núi cao" cực lớn. Ngọn núi này đang lao nhanh qua màn sương mù dày đặc giữa những dãy núi, mỗi bước dẫm lên mặt đất đều gây ra động đất, khiến đàn thú kinh hãi bỏ chạy.
Một bàn tay khổng lồ quơ về phía bên phải núi non, đỉnh nhọn vốn có trong tiếng nổ vang biến thành trọc đầu. Cú vung tay đầy sức mạnh ấy đánh thẳng vào màn sương mù dày đặc, sức lực vô cùng lớn thậm chí còn làm làn sương trắng bị đẩy ra.
Đá núi gào thét lao đi, cuối cùng nện vào người một con lợn rừng cực lớn. Đá lập tức vỡ vụn nhưng chỉ làm con vật khổng lồ loạng choạng một chút, đến da cũng không xước.
"Mẹ kiếp! Con lợn này cứng thật!"
Tiếng chửi rủa như sấm sét vang vọng khắp núi đồi.
"Ngươi giữ cương cho ta cẩn thận, không cần tốn nhiều sức thế làm gì, đúng không, Nhậm Bình Sinh."
Lưu Hiếu bật cười, con Vượng Tài này sống với mình lâu, cái tốt thì không học, ngược lại học được cái giọng điệu hay dùng của mình. Hắn vừa định đáp lại thì chợt nhận ra, việc mình dùng phân niệm khống chế con huyết bộc này rất đột ngột, Vượng Tài dù là Thánh thú cũng không thể phát giác ra được. Vậy thì câu vừa rồi, có khi nào là tự mình nói với bản thân?
"Cương tử tuy nhỏ, nhưng lục căn châm rất lợi hại, đối phó loại tiểu lãnh chúa này, mấy châm là xong, ngươi xem, chạy nhanh như ngựa."
"Lão tử là núi!"
"Không có mắc lừa, chiêu này hết linh rồi."
Thôi vậy, hóa ra hắn đang lẩm bẩm một mình.
Bước chân dần chậm lại, Vượng Tài không đuổi nữa mà ngồi phịch mông xuống một ngọn núi nhỏ, lập tức ép cả ngọn núi thấp đi một nửa.
"Vô vị, không ăn nữa, nhìn cũng không rõ."
Một móng vuốt thò vào chỗ đá núi, lôi ra một con gấu xám to bằng bàn tay, nhét thẳng vào miệng, nhai rồi nuốt xuống.
"Ở đây cái gì cũng tốt, chỉ buồn phát sợ, ngươi sớm về đi, chúng ta cùng nhau đi đánh nhau."
Lưu Hiếu hít một hơi, không biết nên nói gì.
"Ngươi đi rồi, Tanya cũng đi rồi, lão Bạch thì suốt ngày bảo vệ cái trứng đó, không ai nói chuyện với ta cả. Vượng Tài không sợ đánh nhau, chỉ sợ buồn, sợ không có bạn bên cạnh, sợ cô độc."
Một cú đá mạnh nện xuống đất, gào lên đầy bất mãn.
"Nếu ta không lớn thế này, thì có thể đi cùng ngươi rồi!!!"
Trước kia, Lưu Hiếu cũng vì hình thể Vượng Tài quá lớn nên mới để hắn ở lại hoang vu này. Đó cũng là việc bất đắc dĩ, có một con cự thú thế này thì đừng nói là che giấu tung tích, đi đến đâu cũng sẽ nổi bật.
Huyết bộc ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ vào vai Vượng Tài.
Không có phản ứng. Nó lại mạnh tay đập thêm hai cái, vẫn không nhúc nhích.
"Ngươi làm cái gì vậy?"
Dứt khoát hét một tiếng.
Vượng Tài giật mình quay đầu, răng nanh suýt chút nữa làm huyết bộc chết ngắc.
"Ách? Nhậm Bình Sinh? Ngươi về rồi à!? Ta... Ta nghỉ một chút."
"Ừm, không hẳn là về, chỉ đến xem ngươi thôi."
"Bên đó, có nguy hiểm không, có cần ta qua không?"
Vượng Tài cười ngốc nghếch, có thể thấy hắn thật sự rất vui.
"Ta sẽ quay lại, nhưng chưa nhanh vậy đâu. Ngươi đợi chút đi ta sẽ đến, đúng rồi Vượng Tài, ta có một chuyện muốn hỏi ngươi."
Lưu Hiếu trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp, "Ta là cái gì của ngươi?"
"Ngươi? Ha ha," Vượng Tài gãi nách, gã này không giống người bình thường, người ta lo lắng hay ngại ngùng thì hay gãi đầu, còn Beamon lại hay gãi nách. Gã còn đưa ngón tay lên mũi ngửi một cái, như thể mùi hương đó làm gã tỉnh táo hơn. "Ngươi là bạn tốt nhất của ta, là bạn thân của ta, đúng! Huynh đệ!"
Lưu Hiếu vui mừng mỉm cười, hắn đã biết, Văn Đế thảo thực ra đã mất hiệu dụng từ lâu, hoặc chỉ là ảnh hưởng rất yếu đến ý thức của Vượng Tài. Nếu là hai năm trước, Vượng Tài nhất định sẽ nói hắn là chủ nhân, nhưng bây giờ...
Không cần, Văn Đế thảo gì chứ, không cần!
"Đúng, ta là huynh đệ của ngươi, cũng là bạn tốt nhất, chiến hữu của ngươi."
Không có cảm giác nhẹ nhõm, mà là vui mừng thật lòng.
Sống cùng nhau lâu, Lưu Hiếu sớm đã không mong muốn mối quan hệ của mình và Vượng Tài là thứ phải dựa vào một cái cây cỏ nát duy trì.
Vượng Tài bắt con huyết bộc đeo trên lưng chỉ đơn giản là vì muốn có người làm bạn, cũng vì không quên mất rằng hắn cần bạn bè, sợ hãi cô độc.
"Yên tâm đi, sẽ không lâu đâu."
Huyết bộc vỗ vai Vượng Tài, "Sau này, ý thức của ta sẽ thường xuyên trở về nói chuyện với ngươi, nhìn ngươi đi khắp nơi làm càn."
"Hắc hắc"
Vượng Tài lại cong nách, cái mùi đó, khiến Lưu Hiếu hơi nghẹt thở.
"Nhưng mà, ngươi động tay động chân ở khu vực núi này nhẹ chút thôi, nếu không thì chỗ này sớm muộn gì cũng biến thành bình nguyên đấy."
"Đợi đã!" Không đợi Vượng Tài động tay, Lưu Hiếu hô lớn, "Đừng có gãi nữa!"
Phòng ám, tầng thứ tư.
Trong hình cầu, Lưu Hiếu mỉm cười.
Ý thức phân thành ba, một bên nghe người phụ nữ vũ tộc giới thiệu từng món trân phẩm, một bên nói chuyện phiếm với Vượng Tài, một bên cùng Tanya và những người khác dạo phố.
Ba người phụ nữ, không, ba nàng tinh linh có tính cách khác nhau, trải qua thời gian hợp tác tại thương hội Quinan Doyle, cộng thêm Lưu Hiếu không có bên cạnh, sự tác động qua lại lẫn nhau cũng nhiều hơn.
Tanya vốn dĩ không xem Yonana và Rem là thị nữ hay nô bộc, có lẽ vì quá lâu không có tộc nhân bên cạnh, nên nàng đặc biệt quan tâm hai người, suốt chặng đường đều nhắc nhở những việc cần chú ý, không cần quá câu nệ, cần gì, thích gì cứ mua. Thậm chí, nếu như có đồng tộc bị bắt đến Vong Trủng, thì có thể ngay lập tức đến chuộc về.
Yonana dần buông bỏ cảnh giác, kể về chuyện đã xảy ra với mình.
Nàng và Rem chỉ quen nhau khi vào Vong Trủng. Sau khi Mộc Quang tinh linh bị hung thú xâm nhập, Belleland bị thất thủ, một lượng lớn tinh linh vội đến thành chủ tiếp viện nhưng không còn ai trở về, bao gồm cả thành của nàng, thành Xanh Thẳm, Fabiardi.
Chiến lực chủ yếu trong thành đi hết, Oán hận tinh linh, chính là những kẻ thuộc tàn quân Tài Đoạn Quân bại trận sau cuộc chiến Bát Vương, bất ngờ xuất hiện, vào thành tàn sát, cướp bóc, sau khi giết sạch lính canh và tinh linh nam thì dọn sạch đồ dự trữ trong thành, mang theo nguồn nước và hai món thánh vật tín ngưỡng đi mất.
Nữ tinh linh bị bắt đi hết, từng nhóm bán ra. Yonana và hơn trăm tinh linh bị bán đi bán lại cho tay bọn Cửu Âm du thương, cuối cùng thì bị đưa đến đây.
Còn Rem cũng chịu cảnh tương tự, nhưng quê hương không phải Fabiardi mà là một bộ tộc thuộc khu vực giáp ranh giữa Mộc Quang và Ám Dạ, nàng bị tinh linh Ám Dạ bắt đi.
Trăm sông đổ về một biển, cuối cùng hai người gặp nhau ở Vong Trủng.
Phần lớn tinh linh rất nhanh bị mua đi, chỉ có hai người là chưa có người mua, một là vì vóc dáng và tướng mạo đẹp, nên bị gán cho giá cao, một người còn lại vì có những đám người có nhu cầu đặc biệt về răng nanh trẻ con, những đám người này trước đây còn chưa chết hết nên phải đợi đến nhóm tiếp theo (vào VIP).
Hai nàng nói tên một vài người đồng tộc, nhưng không rõ đã bị ai mua.
Người quản lý của Vũ tộc lập tức cho người đi tra, xác thực là không tìm thấy. Nhưng có một vài người, chưa kịp rời khỏi Vong Trủng đã chết.
Nô lệ chỉ là vật tiêu hao, một số còn chỉ dùng được một lần.
Nhưng tin này, người quản lý cũng không nói ra.
Một đám người đi dạo chơi, có người của thương hội Quinan Doyle đi cùng thì thực sự không gặp khó khăn gì. Một vị quản lý thương hội đích thân hộ tống cả đường đi, chắc chắn là không phú thì quý, hơn nữa còn rất hung ác.
Cho nên dù trên đường ngẫu nhiên xuất hiện vài sinh vật thô tục, thì sau khi đảo mắt qua một lượt, cũng vội vã chuyển ánh mắt đi chỗ khác. Không phải ai cũng ngu ngốc đến mức chỉ vì vài câu nói nhảm mà tự mình đưa mạng.
Lưu Hiếu bên này vẫn đang chăm chú lắng nghe giới thiệu về từng món trân phẩm.
Hắn cảm thấy mình như đang thăng hoa.
Bởi vì những vật phẩm này, mỗi món đều đang đổi mới tam quan, mở rộng tầm mắt của hắn.
Nghĩ không ra, chỉ là chưa được thấy mà thôi.
Nào là quyền khai thác mạch mỏ tinh năng, nào là dây cương khiến hung thú tuyệt đối nghe lời, nào là di hài một vị Thánh Giả, kèm theo cả gia quyến, có một cuốn bút ký của Linh Thuật sư ghi chép các loại linh thuật huyền bí, có phân và nước tiểu của linh thú Thánh Tọa, nghe nói ăn vào sẽ giúp tăng sức mạnh thể chất, có hạt giống của thực vật ở Thần Khí Chi Địa, không rõ giống loài gì, chỉ biết là linh thực, có danh sách những người mạnh của Sơn Tiêu tộc ở Thần Khí Chi Địa, có một viên tinh thạch kỹ năng, nghe nói là bẩm sinh của người Áo Tư đoạt phách, còn có bản đồ khu vực địa hình ở Thần Khí Chi Địa nhưng có khi không còn đúng nữa, bởi vì địa hình ở đó là không cố định...
Tóm lại, Lưu Hiếu cảm thấy mình như đang bước vào đại quan viên của bà Lưu mỗ, dù sao cái gì cũng không hiểu, cứ nhìn xem cũng đâu phạm luật gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận