Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 390: Thành lập đất nước về sau không thể thành tinh

Chương 390: Sau khi thành lập đất nước thì không thể thành tinh Đỉnh núi.
Lưu Hiếu nhẹ nhàng đáp xuống, theo sau là Khuê Da bị gió cuốn lấy, thân thể hắn xoắn lại như một cây côn, trông cực kỳ lúng túng.
Không còn cách nào khác, Lưu Hiếu không thể dùng loại phương thức mềm mỏng dẫn đường như người thuộc Tinh Thành Quyết được, chỉ có thể dùng kỹ năng khá thô bạo như Ngưng Phong Chi Ác.
Sau khi xuống tới, Khuê Da chỉnh lại áo choàng, thở phào nhẹ nhõm một hơi, đoạn đường này Lưu Hiếu dẫn hắn bay sát mặt đất, tốc độ cũng không nhanh, nhưng vẫn khiến Khuê Da sợ hết hồn.
Tầm mắt trên đỉnh núi quả thực rất tốt, có thể nhìn thấy hai đầu đại lục hoàn toàn khác biệt, một bên là cát vàng, một bên là Kính Hồ.
Khuê Da nhìn ngắm xung quanh hồi lâu, đúng lúc Lưu Hiếu nghĩ rằng hắn đã nhìn ra điểm mấu chốt, thì thấy thằng này vẻ mặt cầu xin, nói với hắn một câu.
"Xa quá, không nhìn rõ lắm."
Điều này thì có thể nói cái gì, cũng đâu thể so sánh khả năng cảm giác của bản thân với người khác a.
Lưu Hiếu bảo hắn xem trước phần hơi nghiêng của Thiển Hồ, xem có tìm ra được gì không, nếu như thật sự không có thì sẽ lên núi cao hơn, hoặc là đi đến một nơi khác đầy cát của đại lục.
Khuê Da ngược lại rất nghe lời, tìm một tảng đá, quay mặt về phía Thiển Hồ ngồi xuống, sau đó từ trong không gian lấy ra túi nước và đồ ăn, xem bộ dạng là chuẩn bị đánh lâu dài.
Lưu Hiếu đứng ở phía bên kia đỉnh núi, ánh mắt dò xét trong dãy núi, có dị động! Dị động! Tính là dị động kiểu gì? Hắn không rõ lắm, nhưng tóm lại chính là không giống người bình thường.
Trong một bức tranh gần như bất động, việc chú ý tới những vật thể có chút thay đổi là tương đối đơn giản, Lưu Hiếu cũng mang tâm lý như vậy, tập trung ánh mắt vào một điểm ở rất xa, rồi cứ như vậy ngẩn người, đồng thời, lấy ra một cái chân cua cực lớn, tách bỏ mai cua, bắt đầu gặm thịt cua bên trong.
Ngẫu nhiên quay đầu nhìn thấy chân cua trong tay Lưu Hiếu, nhìn lại đồ ăn trong tay mình, Khuê Da lập tức cảm thấy không ngon.
Hai người ngồi cách xa nhau, cứ như vậy ngơ ngác nhìn chằm chằm vào đại lục trước mắt.
Trong lúc canh gác nhàm chán, Lưu Hiếu cũng sẽ thỉnh thoảng trò chuyện với Khuê Da vài câu.
Qua đối thoại, Lưu Hiếu biết được sư phụ của Khuê Da, Skrkhan, là một Phong Ấn Sư thích hệ thống Linh, còn Xà Vĩ Thành trong miệng hắn, rõ ràng không phải là một thành phố nào đó trong Sử Long Trung Thiên, mà là một thành vực của Tiểu Thiên Thế Giới.
Tiểu Thiên Thế Giới này tên là Sheri, có rất nhiều dã thú khổng lồ và thảo dược quý hiếm, sau khi bị người thăm dò giới vực phát hiện thì từng suýt chút bị thương nhân đổ xô tới lấy hết, may mà Bạch Hổ Thành suy xét quyết định cấm săn bắt trắng trợn các sinh vật bản địa, về sau lại hạn chế người ngoài vào Sheri giới.
Hơn nữa còn đầu tư không ít tài nguyên, xây dựng Xà Vĩ Thành bên trong giới vực, cư dân nội thành một mặt để bảo toàn sự cân bằng sinh thái bên trong giới vực, một mặt tự động bắt các loại thú, thu thập thảo dược để buôn bán.
Cha mẹ Khuê Da từng là người của bộ tộc quanh Bạch Hổ Thành, vì am hiểu chăn nuôi dã thú mà được chiêu mộ làm cư dân đầu tiên của Xà Vĩ Thành, còn Khuê Da, chính là người sinh ra tại giới vực Sheri.
Buôn bán dã thú khổng lồ với tư cách là nguồn kinh tế quan trọng của Xà Vĩ Thành, trong đó chắc chắn không thể thiếu sự góp mặt của Phong Ấn Sư, có lẽ Khuê Da thuở nhỏ cũng chính vì vậy mà quen biết sư phụ của mình, Skrkhan vào lúc rảnh rỗi trong thành đã tiến hành thích Linh cho những thiếu niên có Linh Thể gần như ổn định, kết quả trong đám thiếu niên, hắn phát hiện ra thiên phú của Khuê Da.
Thiên phú này không phải bản thân Linh Thể, cũng không phải mức năng lượng hoặc lượng cấp khác hẳn với người thường, mà là việc Khuê Da rõ ràng tự mình ngộ ra cách phóng ra linh ti ngay sau khi Linh Thể được phóng thích.
Điều này làm cho Skrkhan, người chưa từng có đồ đệ nào, nổi lên ý thu nhận đệ tử, cho nên nói, đám thợ cả luôn thích dùng cái mình thiếu hụt để cân nhắc thiên phú của đồ đệ, nghe nói lúc trước Skrkhan đã bỏ lỡ cơ hội giành chiến thắng hội thao khống linh ti.
Dù sao thì quá trình như thế nào không quan trọng, Khuê Da, người từng ở nhà giúp đỡ xử lý phân và nước tiểu của dã thú, đã nhảy lên trở thành đệ tử học phong ấn được tất cả bạn bè ngưỡng mộ, bắt đầu đi trên một con đường nhân sinh hoàn toàn khác.
Khuê Da đã đến Sử Long Giới vực tổng cộng ba lần, cả ba lần đều là vì hoàn thành nhiệm vụ của đệ tử bố trí Linh Nguyên Tháp, hắn không giống Lưu Hiếu, toàn dựa vào con đường thực tế để có được linh nguyên thạch.
Khuê Da rất hâm mộ Lưu Hiếu, vì hắn nhìn ra được, người này cũng giống như mình là đệ tử học phong ấn, ngoài Linh Nguyên Phong Ấn ra, còn là một người có thiên phú Phong Nguyên, hơn nữa sức lực còn mạnh hơn mình rất nhiều, nếu như không có Skrkhan xuất hiện thì có lẽ mình cũng sẽ bước theo gót cha, trở thành một Liệp Ảnh, hoặc là trở thành một tự thú sư như mẹ mình.
Trong quá trình hai người đối thoại, phần lớn là Khuê Da nói, Lưu Hiếu nghe.
Lưu Hiếu được coi là một người nghe không tệ, vì hắn nghe rất cẩn thận, tư duy cũng đi theo nội dung lời nói của đối phương và không ngừng thâm nhập, thường xuyên sẽ đưa ra một vài câu hỏi liên quan, điều này khiến Khuê Da càng có hứng nói tiếp.
Vào lúc còn ở Địa Cầu, Lưu Hiếu sống một mình thường xuyên ngồi trên ban công ở căn hộ thuê, nhìn về phía các tòa cao ốc ở phía xa, nhìn những ô cửa sổ sáng đèn, tưởng tượng rằng sau mỗi cánh cửa sổ, sau mỗi ánh đèn, sẽ là một gia đình như thế nào, sẽ có những câu chuyện ra sao.
Nhưng theo kinh nghiệm xã hội ngày càng phong phú, hắn dần dần không còn cảm tính đó nữa, mất đi phần hiếu kỳ đó, cảm thấy những gia đình đó kỳ thực cũng không có gì khác biệt, cùng một kiểu công việc, cùng một cuộc sống, cùng một mớ hỗn loạn, kỳ thực cũng không có gì khác.
Đến khi đến Sử Long thì hoàn cảnh vị trí hoàn toàn khác rồi, sự lựa chọn của mọi người nhiều hơn, thế giới lớn hơn, mà câu chuyện của mỗi người, cũng trở nên đặc sắc.
Nếu không phải vì tiền, vì sinh hoạt, vì gia đình mà liên tục không ngừng cố gắng thì cuộc sống của một con người thường quá nhàm chán.
Khuê Da nói rất nhiều, về sau cũng muốn biết một chút về chuyện của Lưu Hiếu, nhưng ở một điểm nhận thức, Lưu Hiếu đã mất rất lâu để giải thích cho hắn.
Đó chính là về đất chết, Khuê Da lớn lên ở Tiểu Thiên Thế Giới nên căn bản không biết còn có nhóm người đất chết này, thậm chí còn không biết đất chết là gì, đây cũng là nguyên nhân hắn không hiểu ý nghĩa vệt máu trên trán Lưu Hiếu.
Đúng lúc Lưu Hiếu giảng giải cho Khuê Da về mối quan hệ giữa đất chết và Nguyên Điểm, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt.
Ở sâu trong cát, cách nơi này ít nhất 20km, với khoảng cách này, dù cho thị lực của Lưu Hiếu đã đạt đến giới hạn của con người thì cũng không chính xác, chỉ cảm thấy hình dáng giống con người.
Hơn nữa, bóng người này chỉ xuất hiện thoáng qua rồi biến mất không lâu sau đó.
Chẳng lẽ ngoài mình và Khuê Da ra thì còn có phong ấn học đồ khác?
Mang theo suy nghĩ này, Lưu Hiếu kể cho Khuê Da nghe về tình huống có người xuất hiện trong cát, bảo hắn ở chỗ này đợi một lát, bản thân sẽ qua xem, nếu cũng là phong ấn học đồ thì sẽ tiện thể hỏi người đó xem có đầu mối gì không.
Lão ngữ có câu, ba Gia Cát Lượng không bằng chín anh thợ giày, nếu như có thêm một người, chẳng phải là tốt hơn sao, cứ cho là lấy may mắn cũng tốt.
Nói xong, Lưu Hiếu cưỡi gió bay lên, hướng về phương hướng vừa xuất hiện bóng người lao đi.
Không lâu sau liền đến trên không khu vực đó, nói thật thì Lưu Hiếu căn bản không xác định có phải là ở chỗ này hay không.
Cát ở đây nhìn từ trên xuống đều gần giống nhau cả, bây giờ muốn hắn xác định bóng người rốt cuộc xuất hiện ở đâu thì Lưu Hiếu chịu.
Nhưng chỉ cần là người thì chắc chắn không thể chui vào cát vàng, Lưu Hiếu đảo quanh trên không trung, ý định mở rộng phạm vi tìm kiếm.
Không thu hoạch được gì, lấy đâu ra nửa bóng người.
Chuyện này hơi lạ à nha, Lưu Hiếu theo bản năng nghi ngờ liệu mình có nhìn lầm không, nhưng sự thật lại cho thấy, ở đây căn bản không có ai.
Ta thảo, chẳng lẽ là? Trong truyền thuyết? Ảo ảnh?
Đột nhiên cảm thấy mình thật buồn cười, bản thân đã gặp thành phố lơ lửng trên không rồi, còn lang thang khắp núi lớn lâu như vậy, chỉ là một ảnh phản chiếu gây ra ánh sáng cũng có gì đáng kinh ngạc.
Không đúng, hắn dám khẳng định đây không phải là ảo ảnh, dù sao thì đã có người xuất hiện trong cát vàng.
Người có thể xuất hiện ở đây, hoặc là phong ấn học đồ cũng giống mình đang tìm kiếm đồ trận tuyến tác, hoặc là? Không phải là người?
Không được, ý nghĩ này thật đáng sợ, Hoa Hạ sau khi Kiến Quốc thì không được thành tinh nữa mà, hơn nữa nơi này là Sử Long, không có mấy cái thứ đồ chơi kia đâu!
Nhưng cái ý nghĩ không phải người này, còn có một cách giải thích khác.
Nói cách khác, cái mình thấy, có lẽ là một bóng người, nhưng không phải người, mà là một loại dị động nào đó?
Bạn cần đăng nhập để bình luận