Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 484: Thay đổi cách sống

"Ừ ~ ừ ~ ừ ~ ừ ~~~ "Trong phòng, tiếng Lưu Hiếu khe khẽ ngâm nga vẫn văng vẳng. Hắn ôm bà ngoại, vẫn giữ tư thế như hôm qua, cũng không hề nhúc nhích.
"Kỳ thật, ngươi sống quá mệt mỏi rồi, nếu đơn vị ép duyên mà không hạnh phúc thì cũng đừng vì con cái mà cứ mãi chậm trễ bản thân. Bọn chúng đều lớn cả rồi, đâu cần thiết phải cái gì cũng phải cẩn thận từng li từng tí, cứ sợ làm phiền người khác, lo lắng người ta sau lưng nói xấu. Mồm miệng ở trên người họ, họ dùng nó ăn cơm hay đi vệ sinh mình cũng không quản được."
"Không cần thiết đâu, thật đó.". . . . .
"Ở đại học, rất nhiều người nói ta quá cẩn trọng, làm gì cũng luôn quá phận cầu toàn, không giống mấy người trẻ tuổi bồng bột, ngược lại có chút giống người lớn già dặn. Ngươi nói xem, đây là do di truyền gien của ngươi, hay là do hai mươi năm mưa dầm thấm đất?"
"À! Đúng rồi, bốn năm qua tất cả thư từ ngươi viết cho ta vẫn còn đây, từng lá từng lá một. Chắc là ta chưa từng kể với ngươi, mấy đứa bạn cùng phòng ký túc xá cứ thắc mắc vị đại mỹ nữ nào mà tháng nào cũng dùng kiểu cách xưa cũ như vậy để thư từ qua lại với ta. Sau này thân thiết rồi, bọn nó cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi ta. Đến lúc đó mới biết là do ngươi viết cho ta đấy, ha ha ha ha."
"Mẹ ta hôm đó lỡ lời, nói hồi cấp ba ta hay chạy xe đi dạo vào buổi tối, rồi ngươi hiếu kỳ a, liền lo lắng a, thế là lén lút đi xe theo dõi ta. Kết quả đi được một đoạn đã bị ta cho leo cây. Đến giờ cũng không biết ta ra ngoài làm gì. Thật ra là ta đi gặp Đông Tuyết, cũng không thể coi là hẹn hò gì. Chỉ là hai đứa nắm tay, tâm sự, lại sợ bạn học hay thầy cô trông thấy nên toàn tìm mấy chỗ khuất nẻ, ví dụ như bờ sông này, đường ray này."
"Lần này trở về, rốt cuộc biết nàng ở đâu."
"Ta biết ngươi chắc chắn sẽ nói, Bách Linh cũng không hề tệ, đúng vậy, Bách Linh tốt thật đó, ta đâu nói cô ấy không tốt."
"Bà ngoại, ta muốn trịnh trọng nhắc nhở ngươi, ngoại tôn của ngươi, rất đáng giá, cho nên, ngươi cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối không sống cô độc cả quãng đời còn lại." . . . . .
"Thật ra trong lòng mỗi người đều có một cái thiên bình, đó là thước đo cuối cùng để phán xét đúng sai. Hơn hai năm qua, có rất nhiều lần, ta đều dựa vào nó để giữ vững điều mà mình cho là thiện. Ngươi nói xem, ai mà trong lòng chẳng cất giấu một con ác ma? Huống chi, nơi ta đây còn là song quỷ mở cửa."
"Còn nhớ cái vụ bà mẹ ở tòa án bị 8 lần xử bắn vì cưỡng gian rồi giết chết chính con gái 7 tuổi không? Theo giây phút con gái bị giết chết thảm thương, thiên bình trong lòng bà ta đã mất."
"Ta biết ngươi bây giờ nhất định sẽ nói, nhân chi sơ tính bản thiện, ai cũng muốn không hổ thẹn với lương tâm mình."
"Đúng! Ngươi nói không sai! Nhưng ta vẫn muốn nói! Đi mẹ nó lương tâm! Bà ngoại của ta mất rồi! Sẽ không còn ai nhắc tới từ đó với ta nữa! Ai dám cùng ta đàm lương tâm, thì hãy để cho bà ngoại ta sống lại!
"Nếu không, đừng có dùng bất kỳ quy củ nào để trói buộc ta!"
"Hơn nữa, nếu đã không còn thiện ác, vậy thì, ma, còn là ma sao?"
"Chi bằng cứ phóng thích nó ra đi.". . . . .
"Ta muốn dùng một cách khác để ngươi sống lại."
"Nhưng ta biết, làm vậy thì không có ý nghĩa gì."
"Gặp nhau, là vì có nợ phải trả."
"Ly khai, là vì trả hết nợ."
"Bà ngoại, khoản nợ ngươi thiếu ta, giờ trả hết rồi."
"Nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Lưu Hiếu khẽ vuốt bàn tay lạnh như băng của bà ngoại.
Giọt nước mắt cuối cùng, theo khóe mắt lăn xuống.
Cũng trong khoảnh khắc, hóa thành một làn sương trắng.
Cũng đồng thời, thân thể bà ngoại chậm rãi lơ lửng, trong nháy mắt bị ngọn lửa nuốt chửng.
Cánh cửa lớn sau lưng bị đẩy mạnh ra.
Bách Linh lảo đảo chạy tới bên cạnh Lưu Hiếu.
Nàng không nói gì, chỉ đứng đó, lặng thinh.
Ngọn lửa cháy bừng bừng trong không gian, thiêu rụi tất cả.
Khi mọi thứ hóa thành tro bụi, Lưu Hiếu đưa tay ra, máu tươi từ trong cơ thể tuôn ra, tụ lại thành hình trái xoan trên lòng bàn tay. Trong nháy mắt, những giọt máu màu đỏ như nước hóa thành tinh thể màu huyết sắc long lanh.
Bụi về với bụi, đất trở về với đất. Tánh mạng cuối cùng rồi cũng sẽ là tro tàn.
Khi tất cả tro cốt rơi vào trong tinh thể máu, Lưu Hiếu hoàn toàn đông cứng nó lại.
Sau đó, hắn đưa một hạt giống cùng tinh thể máu cho Bách Linh.
"Ngưng tụ một loại cây, ra quả có thể tăng cường khí lực. Trước khi cây trưởng thành, hãy để cha mẹ ta giữ tro cốt của bà ngoại. Đến khi cây thành thục, hãy chôn ở dưới gốc cây này."
Bách Linh vô cùng trịnh trọng nâng tinh thể máu trước ngực, lại nhét hạt giống to bằng quả táo vào trong không gian chứa đồ.
"Ngươi sẽ rời đi sao?"
Lưu Hiếu không ngừng lấy đồ ra từ trong đống tàn dư, phớt lờ câu hỏi của Bách Linh.
Tuy lần này rời khỏi đất chết Phiêu Ly rất vội vàng, không kịp chuẩn bị kỹ càng, nhưng hằng ngày hắn cũng tích lũy được ít nhiều. Vũ khí, thảo dược, dược tề, đồ phòng ngự, da lông dã thú cùng xác ngoài, vân vân và vân vân. Cuối cùng, một đống nhỏ đã chất chồng dưới đất.
Bách Linh, đôi mắt vẫn luôn dõi theo Lưu Hiếu, hoàn toàn không chút hứng thú với những thứ hắn lấy ra.
Đã lấy sạch rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận