Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 295: Ăn mặn vốn không kị!

Chương 295: Ăn mặn vốn không kiêng kỵ! Hẳn là đây là cái kiểu nhẫn nhịn một lúc trời cao biển rộng, lùi một bước càng nghĩ càng giận trong truyền thuyết sao? Lúc trước đánh Thiên Thiến hung ác như vậy, bây giờ đối mặt nàng lại thấy xấu hổ quá chừng. Lưu Hiếu vội vàng đứng dậy, phát hiện cái tên trâu bò nghênh ngang Vũ Băng đã ở đó, hai tay khoanh trước ngực, đang liếc xéo nhìn hắn. Ha ha~~ Lưu Hiếu cười gượng gạo, cũng không biết nên mở miệng thế nào. Trong lòng có chút hối hận, mấy chiêu cuối kia thực sự hơi quá, thế này thì làm sao mà xuống thang được đây.
“Thiên Thiến, sao ngươi lại ra đây?” Từ phía sau truyền đến giọng nói kinh ngạc của Youshu, nghe ngữ điệu này, hai cô gái rõ ràng là người quen, không khéo còn là bạn thân. Lưu Hiếu giật giật khóe miệng, cái này càng thêm xấu hổ.
"Youshu? Sao cậu lại ở đây?" Thiên Thiến vốn ngẩn người, thoáng chốc liền ý thức được điều gì, "Cậu và cái anh Nhậm Bình Sinh này là đồng đội?"
“Đúng vậy, hắn là đội trưởng của tớ.” Youshu không cần nghĩ ngợi gật đầu nói, “Cậu cũng quen hắn à?... Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ, sao bây giờ cậu đã ra đây rồi?"
Thiên Thiến đầy ẩn ý cười nhạt nói, “Hai câu hỏi này của cậu, cũng có thể hỏi đội trưởng cậu đấy.” “Hả?” Youshu nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía Lưu Hiếu, “Ý gì?” “Khụ khụ, trước khi tụ hợp với các cậu, ta có gặp Thiên Thiến bọn họ trước, cho nên bọn họ ra sớm hơn thôi.” Lưu Hiếu cũng lười che giấu, buông tay nói ra.
"Hả?" Youshu ngớ người, nhưng rất nhanh đã hiểu ra, biểu cảm trên mặt cứ biến đi biến lại, ánh mắt không ngừng đảo qua Thiên Thiến và Lưu Hiếu, cuối cùng, nàng che miệng, cười ha hả.
"Cậu còn cười được, cũng không an ủi tớ gì cả," Thiên Thiến lông mày lá liễu dựng đứng, oán trách nói, “Đội trưởng các cậu thiếu chút nữa bóp chết tớ! Lúc sắp đi còn đánh gãy của tớ năm cái xương sườn!” “Ha ha, ha ha ha ha!” Youshu cười không dừng được, nước mắt cũng sắp trào ra, "Vậy thì ra cậu đến đây để báo thù đó hả."
“Xí~” Thiên Thiến khẽ bĩu môi, “Sao ta có thể làm ra chuyện đó chứ.” Nàng liếc Lưu Hiếu một cái, nói với Youshu, “Lần này ta thua toàn diện, hắn thắng quang minh chính đại, bây giờ chỉ là đến làm quen một chút, nếu có thể, cũng muốn cùng đội trưởng các cậu nói chuyện sau trận đánh, trận chiến này, quả thật có không ít chỗ ta chưa suy xét chu đáo."
“Ôi chao, Quân Sư đại nhân nhà ta rõ ràng cứ nói là mình bại mà thôi." Youshu cố nén cười, tập trung tinh thần nghiêm mặt nói, "Thiên Thiến, cậu thay đổi rồi! Trở nên như một cô gái."
Thiên Thiến bị tức đến sôi máu, trên chiến trường, nàng là người có lời nói quyết định, hiệu lệnh ngàn quân thống soái, nhưng gặp phải Youshu, nàng lại bó tay, cũng giống như Viện sinh hệ Ngự Thú cần nhất là Phong Ấn Sư phù hộ, Quân Sư khao khát nhất chính là thần côn may mắn ban phước và xem bói, đương nhiên, nếu có cả Dự Ngôn thì càng tốt hơn.
“Youshu! Nếu lần này cậu chịu cùng tớ chung đội, tớ nhất định sẽ không thua!” Thiên Thiến ngạo nghễ nói.
“Ôi chao, ôi chao, đổi bại thành thua à nha?” Youshu không chút nể tình, cười đểu nói.
“Cậu! Lúc trước mời cậu, cậu đòi tận hai viên Ngưng Hương, tớ thực sự không có nhiều như vậy…” Thiên Thiến cố tình yếu thế, ủy khuất nói.
Hả? Lưu Hiếu nheo mắt, nhìn Youshu, thấy Youshu cười gượng ha hả. Ánh mắt hai người thoáng trao đổi, Lưu Hiếu như muốn nói, ghê thật, thì ra ta là lốp xe dự phòng của cô à?
Youshu vẻ mặt chính trực, dùng ánh mắt lập tức phản bác, con nhỏ này ghê gớm lắm, đừng nghe nó nói lung tung.
Ha ha, con gái mà.
"Được rồi, người cũng thấy rồi, chuyện nên hỏi cũng hỏi rồi, ta đi trước đây,” có Youshu ở đây, Thiên Thiến tự biết chẳng chiếm được chút tiện nghi nào, "Nhậm Bình Sinh, nếu có cơ hội, chúng ta luận bàn chiến thuật sau, tin là sẽ có ích cho ngươi."
Nói xong, nàng cười tủm tỉm nhìn Youshu, "Youshu tốt của ta, nữ thần may mắn của ta, về sau có làm nhiệm vụ thì nhớ phải cùng ta nha, quyết định thế nhé, cũng đừng cự tuyệt ta nữa."
Youshu ra vẻ thâm trầm gật đầu, “Cũng có thể, nhưng mà nếu chúng ta đạt được thành tích tốt lần này ở Tàng Tung Lâm, thì giá trị bản thân của ta cũng phải tăng đó nha.” Khóe mắt Thiên Thiến không tự giác run rẩy vài cái, liếc nhìn mấy viên Ngưng Hương trên lưng Lưu Hiếu, thở dài, trong đó ba viên, đúng là bị con nhỏ này cướp đi rồi. Ai... Thiên Thiến trong lòng than thở, lại giằng co vài câu với Youshu xong, hậm hực rời đi.
Suốt quá trình giữ im lặng giả vờ làm so Vũ Băng, vào lúc này đột nhiên mở miệng với Lưu Hiếu.
"Vũ Băng, Đông Đình."
“Ngân Nguyệt, Nhậm Bình Sinh.” Vũ Băng gật đầu, cũng không biết là biểu đạt đã nhớ rồi, hay là tỏ ý tán thành với Lưu Hiếu, tóm lại, sau khi nói xong câu đó, hắn liền ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi. Tâm thần bất ổn... Lưu Hiếu nhìn bóng lưng hai người đi xa, trong lòng im lặng.
"Ngươi thế mà đánh lui được đội của Thiên Thiến!" Youshu quay đầu lại, hưng phấn nói, "Nàng thế nhưng là Quân Sư của Nguyên Tố học viện, xét trên một phương diện nào đó thì địa vị của Quân Sư còn cao hơn cả thủ tịch viện, đặc biệt là khi Huấn Luyện Quân, người như Diêm Lâu cũng phải nghe theo lệnh của nàng."
"À, sau đó thì sao?" Lưu Hiếu không hiểu được mối quan hệ nhân quả trong đó, nàng là Quân Sư, thì có quan hệ gì với mình, cùng lắm thì là một hội phó học sinh hội thôi à?
“Sau đó? Hình như... đúng là không có gì sau đó cả.” Youshu cũng kịp phản ứng, đội trưởng của mình như cây cột đá vậy, hoàn toàn không hứng thú với việc dương danh ở học viện, ít nhất là sau vùng đất lạnh tuyết sơn, nàng không thấy Lưu Hiếu nói tới nữa, nếu là các viện sinh khác, có lẽ sẽ gặp ai cũng khoe, sẽ không tự giác chêm thêm câu. Ít nhất nếu là chính cô ta, nhất định thỉnh thoảng nhắc đến, ta đây chính là anh hùng Mộc Dạ, là ân nhân cứu mạng của các ngươi, học phần nên cho ta thêm một chút mới phải chứ.
"Tàng Tung Lâm đến khi nào mới kết thúc? Chúng ta cứ phải ở đây đợi à?"
Lưu Hiếu cảm thấy ở đây đợi cũng hoàn toàn chỉ xem náo nhiệt thôi, hình như không có ý nghĩa gì, mấu chốt là Viện sinh học viện hắn hầu như không quen, thỉnh thoảng có mấy vị đạo sư hoặc người của viện mang thương binh trở về cũng không biết là ai, tự mình lẫn vào đoàn đội viện sinh đi từ trong Tàng Tung Lâm ra cũng không hay, ăn dưa kiểu này không có vị gì cả, còn không bằng về tìm đạo sư trêu chọc mèo.
"Thì không cần thiết phải đợi, bất quá, mấy chủ tiệm của khu chợ, lái buôn, cả viện sinh cũng sẽ đến hiện trường để giao dịch, vì người mua nhiều nên giá tài liệu sẽ cao hơn kha khá." Youshu đáp.
Được thôi, xem ra một thời gian ngắn nữa vẫn chưa đi được, còn cần thanh lý số tài liệu lớn còn sót lại kia, bán được giá tốt tự nhiên là quá tốt rồi.
Lưu Hiếu nhìn Winnie và Mona đang xúm lại với nhau không biết đang nói chuyện gì đó, rồi nhìn Tri Âm từ từ nhắm hai mắt, thỉnh thoảng giơ tay lên, đầu ngón tay vung vẩy trên không trung.
Chán quá lấy cành lá khô đằng ra, cẩn thận quan sát. Hình dạng giống như cánh côn trùng, mỏng tang và trong suốt. Youshu đã từng nói, Ngưng Hương có thể nâng cấp Linh Thể, cho dù là trực tiếp nuốt hay là luyện thành dược hoàn thì hiệu quả cũng đều tốt, mà lá khô đằng, lại là một trong những chủ tài luyện chế dược tề tăng mức năng lượng Linh Thể. Đối với mình mà nói, vốn có Linh Hải, lượng cấp có thể hoãn lại một chút, muốn tiến giai Linh Uyên thì rất khó, rất khó khăn, so với việc tăng mức năng lượng thì không những không có vẻ xa xôi mà còn mang lại lợi ích đáng kinh ngạc, ví dụ như chỉ bằng một miếng phách, Hàm Châu Linh Thể của mình đã tiến một giai, vậy có khi nào nếu dùng tinh để thay ngọc thì có thể tăng thêm nữa không?
Ít nhất Lưu Hiếu cho là rất có khả năng, hơn nữa, sau khi mức năng lượng Linh Thể tăng lên, lực phá hoại của nguyên tố kỹ năng đã tăng mạnh lên không ít. Nếu như là dược liệu chủ yếu để luyện chế dược tề, vậy ít nhất nói rõ loài cỏ này có dược tính nhất định. Hay là, thử xem sao?
Lưu Hiếu gần như đã nếm thử toàn bộ những món ăn mà người ăn thịt từng thử, chỉ có rau cỏ thì thật sự chưa từng ăn bao giờ, nên trong lòng vẫn còn chút băn khoăn, dù sao cũng không biết thứ này có tác dụng phụ gì hay không, liệu có gây ra hiện tượng kỳ lạ, hoặc là có độc gì không.
Thôi kệ, cứ coi như rau mà ăn thôi vậy. Quyết tâm rồi, liền nhét thẳng vào trong miệng, nuốt xuống bụng. Không cần dùng đến vị giác, cũng không biết vị ra sao, chỉ cảm thấy có thứ gì đó chậm rãi đi xuống thực quản, sau đó, một luồng mát lạnh bắt đầu âm ỉ trào lên, kinh ngạc không thôi, Lưu Hiếu vội vàng dùng lĩnh vực Linh Năng quan sát, khí huyết tăng lên thì hắn có thể cảm giác được, nhưng Linh Thể lại khác. Quả nhiên, một làn sương mù màu xám trắng cực kỳ yếu ớt đang hướng về Linh Thể của mình mà hội tụ, ngay khi cả hai giao hòa, Lưu Hiếu có thể cảm nhận rõ ràng Linh Thể thoải mái hẳn lên.
Hắn siết chặt nắm đấm, trong lòng phấn chấn. Cho dù không có nhắc nhở từ hệ thống, ngay giờ khắc này, hắn cũng vô cùng xác định một điều. Hàm Châu! Nó không kén ăn! Ăn gì cũng được!!
Bạn cần đăng nhập để bình luận