Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 394: Hello~

Chương 394: Hello~"hello~" Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, hơn nữa lại còn là tiếng Anh giọng Địa Cầu, Lý Thiên Giáp hưng phấn quay người lại, thấy Lưu Hiếu đang cười và vẫy tay đi về phía hắn. Không trả lời, hắn cởi mũ giáp xuống, cười thở dài, lắc đầu. “Vốn dĩ sau trận thua kia ta đã đến tìm ngươi rồi, nhưng sau đó phải đi hoàn thành một khảo nghiệm quan trọng.” Lưu Hiếu đi đến gần Lý Thiên Giáp, “Sao rồi, Chiến Tranh Học Viện nhàn hạ không?” “Ngươi trả lời ta trước, trận với Minh Đấu Viện, có phải là cố ý thua không?” Lý Thiên Giáp rất để ý chuyện thắng thua của trận đó, Naga thắng, vậy mà lại thua trước Minh Đấu Viện, sao có thể chứ, kết quả trận đó làm hắn bực bội mãi không nguôi. "Cố ý, cố ý thôi, không thể thắng được, Mộc Dạ Thành chúng ta cửa nhỏ nhà nghèo, giấu nhiều vàng bạc châu báu không được, nếu không thì bị trộm lo mất, đến lúc đó lại giống như Tân Nguyệt Thành.” Lưu Hiếu gãi đầu cười nói, “Ta nghe nói mọi người đều ở Huyền Vũ?” “Đúng vậy, chỉ thiếu có mỗi ngươi! Lúc đó ngươi bị sao vậy, sau khi chúng ta lần lượt theo Phiêu Ly Môn đi ra thì đã bị người Ngân Diệp cưỡng ép mang đến học viện, căn bản không có cơ hội chờ ngươi, sau đó cùng với học viện rời khỏi Tân Nguyệt Thành, từ lúc đó chúng ta tìm kiếm tin tức của ngươi khắp nơi, nhưng không ai thấy ngươi, hơn nữa trận chiến đó chết quá nhiều người, haizzz, bọn ta còn tưởng rằng ngươi tèo rồi.” Lý Thiên Giáp thở dài nói, “Ai ngờ, gặp lại ngươi thì ngươi đã là Thượng Đẳng của Mộc Dạ Chiến Linh Viện, nói thật, nếu như các ngươi không có thi đấu giả, vậy thì cái vị trí quán quân Thiên Thành Quyết này, rất lớn xác suất là của các ngươi, Dư Huy Thành kia cũng rất mạnh, nhưng đến vòng cuối cùng cũng đã dầu hết đèn tắt, nếu không phải đối thủ Thái Hoa chỉ còn lại một người ra trận, thì bọn họ căn bản không thắng được!” Lưu Hiếu ha ha cười ngây ngô. "Sao thế hả?" Lý Thiên Giáp khó hiểu hỏi, "Cười cái gì?" "Ở Chiến Tranh Học Viện, có phải trải qua bình thường không?" Đột ngột chuyển sang chủ đề nghiêm túc như vậy, Lý Thiên Giáp không kịp phản ứng, thở dài thật dài. "Không có gì bình thường cả, không trải qua mưa gió, sao thấy cầu vồng, người đất chết như bọn ta, vốn dĩ nội tình đã mỏng, luôn cần ma luyện hơn." "Má ơi, vậy mà còn nói được đạo lý, đúng là ca từ cũng xuất hiện, được đấy, ta đây yên tâm rồi, vừa nãy ta còn nghĩ, Thiên Giáp ca chúng ta đây chắc chắn là loại chịu đòn được, độ khó bình thường đều phải tăng đến mức địa ngục mới là con người, sao có thể bị mấy con quái nhỏ này đánh bại được chứ, quả nhiên mà~" Nói thật, Lưu Hiếu cũng không thấy bị môn sinh trong học viện chế nhạo là có gì không tốt, giống như Bác Viễn nói, thù hận có thể cổ vũ người ta có ý chí trở nên mạnh hơn, còn sống nhàn hạ chỉ biết từ từ nằm ngửa mà thôi, cho nên hắn kỳ thực cũng không thấy tên Lan Đăng kia có vấn đề gì. Đương nhiên, việc hùa theo mắng chửi thì đó là vì tình nghĩa bạn bè, nói thẳng ra thì là bổn phận thôi. Lý Thiên Giáp bị hắn chọc cười, bàn tay lớn vỗ vào sau lưng Lưu Hiếu, cất cao giọng nói. “Đi! Mang ngươi đi tìm những người khác, tiện thể đi thăm quan cái Chiến Tranh Học Viện đáng lẽ ngươi nên ở.” Hai người vai kề vai, cùng nhau hướng ngoài viện đi đến. “Mọi người đều ở Huyền Vũ cả, nhưng khó lắm mới tụ được một lần, ta và Diệp San vì thiên phú nguyên tố và tín ngưỡng nên bị học viện giữ lại, Chu Vũ Khắc, Đại Tiểu Dương và Đoạn Phi thì gia nhập vào một chiến đoàn dong binh nhỏ trong thành Huyền Vũ, Nguyễn Linh và những người còn lại cơ bản là học đồ trong phòng chữ, ai nấy cũng đều rất vất vả, nhưng ít nhất cũng sống được không có vấn đề gì.” Vừa đi, Lý Thiên Giáp vừa kể cho Lưu Hiếu nghe tình hình hiện tại của nhóm người bọn họ. “Lão Hổ và Đạo Trưởng làm học đồ ở phòng Văn Tự, cũng là vì có thể tìm được tin tức của ngươi, sau khi Tân Nguyệt Thành bị diệt thì bọn họ đã lùng sục thông tin ở gần tất cả thành trấn của người xung quanh, vất vả lắm mới thấy ngươi trên màn ảnh thuỷ tinh, haha, mọi người đã kéo nhau đi quán rượu đập phá một trận, có nhiều người đã khóc.” Lưu Hiếu lặng lẽ lắng nghe, khẽ cười, im lặng thở dài. "Nói thật, sau khi ngươi kết thúc Thiên Thành Quyết, không đến tìm chúng ta ngay, ta có hơi lo là vị trí của ngươi bây giờ đã khác rồi, liệu có quên chúng ta, những người bạn cũ này hay không, đúng thật, giàu ở trong núi có họ hàng xa, giàu ngoài cửa không ai qua lại, đạo lý này người Địa Cầu như chúng ta quá hiểu.” Lý Thiên Giáp liếc nhìn Lưu Hiếu người thấp hơn mình một nửa, "Nhưng mà, hình như những lời này đặt ở chỗ ngươi thì vô dụng." Lưu Hiếu lườm hắn, vội vàng chuyển chủ đề. “Ngoài nhóm người chúng ta ra, còn có người Địa Cầu nào khác ở Huyền Vũ không?” “Có chứ, trận đấu cuối cùng mà ngươi tham gia, tức là trận thi đấu giả đó của ngươi đấy, lúc đó hiện trường chắc có hơn mười vạn người đất chết, một tập thể lớn như vậy, trước đó tuy đều ở Huyền Vũ nhưng không quen biết nhau, nhưng cũng vì nguyên nhân của ngươi mà mọi người lại tìm đến với nhau, Diệp San đã thống kê rồi, riêng những người để lại thông tin là người Địa Cầu cũng đã có hơn ngàn người, đó là chưa tính đến những người không đến, hoặc vì nhiều nguyên nhân khác đã rời khỏi Huyền Vũ, hoặc những kẻ nghi thần nghi quỷ.” Lý Thiên Giáp đột nhiên nhớ ra cái gì đó, bèn nói thêm, "À phải rồi, trong học viện của chúng ta còn có một viện sinh Thượng Viện, nói là bạn học cấp ba cùng lớp với ngươi, tên Tiết Cửu Cửu, bây giờ gọi là Cửu Cửu, ngươi có quen không?" “Biết, đúng là bạn học của ta, có một lần ta về lại Địa Cầu, vẫn còn gặp nàng trong buổi họp lớp, nhưng lúc đó mọi người cũng không thể hiện gì nhiều, mà lúc đó ta còn chưa hoàn thành thí luyện." “Cái cô bạn học này của ngươi cũng lợi hại lắm đó, mới có thời gian ngắn mà đã vào được Thượng Viện, tuy nói do bầy hung thú kéo đến nên Thượng Viện điều động khá nhiều viện sinh ở dưới viện lên, nhưng...” Vừa nói, Lý Thiên Giáp đột nhiên nhíu mày, nhìn chằm chằm trán Lưu Hiếu, "Ngươi đánh phấn à?" “Ngươi nói sao?” Lưu Hiếu giận dữ hỏi ngược lại, "Huyết Ấn của ta biến mất rồi." “Sao lại biến mất? Lúc thi Thiên Thành Quyết thì Huyết Ấn vẫn còn mà?" Lý Thiên Giáp khó hiểu hỏi. “Ngay trước khi đến tìm ngươi, ta đã nhận được sự công nhận của Thế giới Nguyên Điểm.” Lưu Hiếu lạnh nhạt trả lời. "Sao mà lấy được?" Lý Thiên Giáp truy hỏi, cái Huyết Ấn này đối với Lưu Hiếu mà nói thì chỉ có nhiêu đó chuyện, nhưng đối với những người đất chết sinh sống ở Huyền Vũ mà nói, thì vì nó mà đã phát sinh ra nhiều chuyện rắc rối. “Cái này à, kỳ thực không phải là không thể nói, nhưng sau khi tự mình lĩnh ngộ được ý nghĩa bên trong thì lại thấy quy tắc này thực ra rất hay, tốt nhất là không nên đi phá hỏng nó, vậy đi, ta lấy một ví dụ, trong trường hợp nào ngươi sẽ tin tưởng một người?” “Trường hợp nào?” Câu hỏi này làm Lý Thiên Giáp khó nghĩ, hắn suy tư thật lâu rồi nói, “Khi mà người đó cũng tin tưởng ta.” “Bingo!” Lưu Hiếu vỗ tay kêu lên. “Vậy là hết hả? Cái này tính là cái gì? Nó có quan hệ gì với ấn ký đất chết?” Lý Thiên Giáp bị màn thao tác này của hắn làm cho ngơ ngác luôn rồi. “Chỉ hiểu mà không thể diễn tả bằng lời.” Lưu Hiếu ra vẻ thần bí nói. Để lại Lý Thiên Giáp ngơ ngác đứng tại chỗ. Sau khi hội ngộ với Diệp San thì cả ba tách nhau ra hành động. Lý Thiên Giáp và Diệp San đi đến nội thành Huyền Vũ thông báo cho những người khác, Lưu Hiếu thì ở lại học viện, còn có hai người nữa hắn nhất định phải gặp một lần. Hạ viện Lưu Phong. Lưu Hiếu kiên trì hỏi liên tục mấy viện sinh, suýt chút nữa đã xảy ra xung đột không đáng có thì cuối cùng hắn cũng đã tìm được thân ảnh mặc áo trắng kia ở trong sân huấn luyện. Nàng đang đối luyện cùng với viện sinh khác, trường kiếm linh động, động tác phiêu dật, hoàn toàn không hay biết rằng có người ở đằng xa đang nhìn chằm chằm vào mình. Nhưng người đang đối luyện với nàng, nữ viện sinh tóc vàng thì lại liếc mắt thấy được vị khách không mời mà đến kia, người rõ ràng không phải là viện sinh ở đây. Nữ viện sinh tóc vàng dừng động tác lại, nghi hoặc nhìn về phía Lưu Hiếu. “Cái người mặc đồ đen đó, cứ nhìn chúng ta mãi.” “Vậy sao?” Bạch Thường theo ánh mắt của nữ tóc vàng, cũng nhìn thấy Lưu Hiếu. Có chút quen mắt, nhưng lại không nghĩ ra là ai. “Tiểu Bạch, còn nhớ ta không? Con sâu nhỏ bị cô cứu đó?" Giọng nói nhỏ theo gió thoảng bay vào tai Bạch Thường. “Là hắn! Chính là hắn đã mang đến Ngân Nguyệt Mộc Dạ! Tại Thiên Thành Quyết lần này học viện chúng ta thua là do hắn!” Nữ tóc vàng kinh hoàng nói. Tuy nhiên, Bạch Thường ở bên cạnh nàng lại chẳng hề mảy may, hơi nghiêng đầu, đôi mắt hoa đào từ từ cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận