Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 338: "Mai cốt đất cát xuất hiện huyết tai!"

Bang Đức ngồi sau quầy bar nín cười, nhìn Lưu Hiếu, lại liếc Dana, cố ý quay mặt đi, ngước nhìn lên trần nhà, làm bộ cái gì cũng thấy mà cũng không biết gì. Dana nhìn đống tinh thể Linh Năng nhỏ kia, không tự giác nuốt nước miếng. Hừ lạnh một tiếng, "Ngươi cho rằng, dùng năng tinh có thể mua được một viên linh nguyên thạch?" Mịa nó, ý gì đây? Coi thường ta hả? Chút này không đủ sao? Lưu Hiếu nghiến răng, lại móc ra một nắm năng tinh đặt lên bàn. Khóe miệng Dana co giật, nhàn nhạt nói, "Bốn học đồ khác cự tuyệt nhiệm vụ rồi, Linh Nguyên Tháp cho ta linh nguyên thạch cũng chỉ có một viên." Mịa, Lưu Hiếu thầm mắng, ngươi không nói sớm. Ngay khi hắn định thu lại năng tinh thì, Dana vội kêu, "Đợi đã!" Sau đó, một viên đá nhỏ màu xanh lam chậm rãi lăn từ tay nàng qua, dừng trước mặt Lưu Hiếu. "Đây là linh nguyên thạch của một học đồ trước kia, tên kia vận xui, nhiệm vụ thì hoàn thành mà người lại chết. Ta thấy ngươi cũng thuận mắt, còn chiến đấu được với tộc Khiếu Hổ đến cuối, hơn nữa ta cũng có chút giao tình với đạo sư Hertz của ngươi. Vậy viên linh nguyên thạch này, tiện thể cho ngươi vậy." Lưu Hiếu tươi cười rạng rỡ, không nói hai lời lập tức cất linh nguyên thạch vào huy chương. Hắn đứng dậy, trịnh trọng gật đầu với Dana, "Cảm ơn, Chiến Phong Dana." Thật ra câu này không chỉ vì lấy được hai viên linh nguyên thạch, mà còn vì Dana thực chất là ân nhân cứu mạng của hắn. Sâu hơn nữa, vì có Dana ở Tị Phong Thành, cống hiến rất nhiều cho nhân loại ở phiến hoàn này. Hắn nhận nổi một tiếng cảm tạ này. Nhưng khi hắn nói lời cảm tạ, vị Chiến Phong kia đã nhanh tay nhét hết năng tinh trên bàn vào túi, sợ Bang Đức lấy mất để trả tiền thưởng. Hơi mất phong cảnh, nhưng Lưu Hiếu chẳng bận tâm. Anh hùng thực sự sẽ không coi mình là to tát. Với họ, mọi thứ đều tự nhiên, làm những gì thấy nên làm thôi. Lưu Hiếu vẫy tay với Bang Đức sau quầy, Bang Đức cười đắc ý với hắn. Cứ vậy, Lưu Hiếu kết thúc nhiệm vụ lần này ở Tị Phong Thành. Sắp đến lúc bước vào Phiêu Ly môn. Hắn nhìn xung quanh những sườn đồi, nơi đây đã là Tị Phong Thành mới. Có lẽ không lâu nữa, họ lại lên đường cho chuyến hành trình mới. Bước chân lùi về sau, biến vào hư không. Khi Lưu Hiếu về tới Mộc Dạ Thành. Trong lồng núi mờ tối, ánh đèn dầu như những vì sao tô điểm cho bóng đêm. Rõ ràng vẫn đang là kỳ xao động, cảm giác rất lâu rồi, nhưng thật ra, một kỳ xao động còn chưa qua. Ở khu Đẳng Tử nhàn nhã, thời gian như chậm lại, còn ở Tị Phong Thành thì lúc nào cũng căng thẳng và nguy hiểm. Vậy, vùng cấm gần Thần Khí Chi Địa thì cảnh tượng sẽ ra sao? Trong đại lộ, dòng người nhộn nhịp, những viện sinh vội vã chạy đến sảnh nhiệm vụ vẫn là các đệ tử đang sốt ruột, với họ học phần là tất cả! Học phần chính là tương lai! Các gia chữ phòng vẫn đông nghẹt, chẳng khác nào khu trung tâm của Chiến Linh Viện. Lưu Hiếu tìm một gia chữ phòng quen, bỏ ra chút Mộc Dạ tinh, nhờ chủ quán tự xuống bếp, dùng thịt hung thú hắn mang từ Tị Phong Thành về tẩm gia vị rồi nướng lên, ăn sống cũng được, nhưng không ăn nổi nhiều. Dù sao cũng muốn thoải mái vị giác, không thể chỉ lo cho Hàm Châu hấp thu hay không. Trong lúc đó, hắn còn đến Văn Tự phòng. Càng hiểu về thế giới Sử Long, tầm mắt càng mở rộng, Lưu Hiếu càng thêm hứng thú với tin tức bên ngoài. Ở thế giới không internet này, nguồn tin cố định chỉ có ở đây. Tuy tin tức Văn Tự phòng phần thật phần giả, cần tự mình phân biệt, nhưng những sự kiện lớn thì không sai. Như đàn hung thú triều, như quyết sách quan trọng của thánh tài nhân loại, như sự kiện thành bang nhân loại tuyên bố ra bên ngoài. Quả nhiên, tin tức đàn Ly cẩu triều đã truyền đến Mộc Dạ. Quân đoàn phòng thủ của nhân loại đang dần xây dựng, đã trải qua mấy lần giao chiến với đàn hung thú triều. Kết quả không có gì kinh ngạc, nhưng không còn tình trạng thảm thiết như đàn Quyển Lâu. Lần này đàn Ly cẩu triều, quân đoàn phòng thủ ở Tống Tử Khu, tức khu vực bên ngoài phiến hoàn, đã tổ chức phòng tuyến tốt, lại còn có cuộc ác chiến với tiền phong của đàn. Còn về chiến quả, hắc hắc, đại thắng. Theo tin Văn Tự phòng đưa, quân đoàn phòng thủ dường như đã phân hóa đàn, vây lại tiêu diệt. Cuối cùng ở hạp cốc Thổ Luân, mượn lợi thế địa hình, điều động những người có thiên phú nham nguyên ở thành Thổ Luân, mai táng hết đội tiền phong của Ly cẩu. Rõ ràng Tị Phong Thành được tiếp tế nhiều tài nguyên là nhờ có đại thắng này. Nếu không có tình báo của bộ tộc, có lẽ quân đoàn phòng thủ còn chẳng biết đàn Ly cẩu tiến vào phiến hoàn từ hướng nào. Các tin khác đa phần liên quan đến đàn Ly cẩu. Vì Ly cẩu xuất hiện quá nhiều, giá thịt Ly cẩu giảm mạnh, nhưng giá linh thú Ly cẩu lại tăng vọt. Nghe đâu là do khi đàn Ly cẩu xuất hiện, người bên trong phiến hoàn ý thức được loại thú này có vài đặc tính, cho là linh thú này rất hợp để con người thuần hóa. Tin không đề cập, nhưng Lưu Hiếu rõ là vì dù tầng bậc Ly cẩu tăng, hình thể cũng không biến đổi quá lớn, rất phù hợp làm linh thú bên cạnh. Bởi đại đa số người Phiêu Ly môn không cân nhắc đến linh thú thân hình quá lớn, lúc phiêu ly đường dài sẽ rất chiếm ưu thế. Trong mớ tin, một tin bị bỏ qua, không ai để ý, nhưng Lưu Hiếu vừa thấy đã suýt té."Mai cốt đất cát xuất hiện huyết tai!" Ta lạy hồn! Hiện trường gây án của mình lại bị người ta phát hiện sao? Cái bọn người quái quỷ nào đây, chỗ kiểu đấy cũng đi kiểm tra được nữa hả?! Thực ra Lưu Hiếu không biết, những người bị lãnh chúa Ly Cẩu đuổi giết trong tộc Khiếu Hổ, sau này quay về không ít. Trên đường, họ thấy vô số thi thể Ly Cẩu, mà nói đúng hơn là chỉ còn lại da lông và xương thú. Lúc đó ai nấy đều sợ phát khiếp, người tộc Khiếu Hổ không dám lại gần rồi bỏ chạy. Sau này dẫn người của quân đoàn phòng thủ và tộc khác quay lại hiện trường. May là máu đã khô hết, nên bọn họ không bị biến thành vật tế Huyết Chi Hủ. Sau khi xem xét, quân đoàn phòng thủ đã có phán đoán chuẩn, của cải không cần nữa, tranh thủ rời đi nhanh! Chạy càng xa càng tốt! Đây là khu cấm! Huyết tai đấy! Huyết tai! Huyết tai!!! Mọi người sau khi quay lại Tị Phong Thành thì bắt đầu điều tra về huyết tai. Nhưng cuối cùng vẫn không ra ngô ra khoai. Đơn giản là vì tộc người không biết huyết tai có nguy hiểm gì. Đặc biệt là tộc Khiếu Hổ, do Salk dẫn đầu. Bọn họ cho là không có huyết tai, chắc chắn đã chết ở đống cát vàng rồi. Mấy người ở quân đoàn phòng thủ hay con người phiến hoàn nghĩ gì cũng mặc kệ, thánh tài nhân loại có quyết định gì cũng vậy, dù sao họ thích thì cứ làm. Đương nhiên, Lưu Hiếu không hề biết chuyện này, đầu tin không ngờ này cũng không có chi tiết cụ thể. Lưu Hiếu lo lắng mang đống thịt nướng thơm lừng về hang đá. Người đang lo thì sẽ ăn khỏe hơn, vừa ăn vừa nghĩ nếu mình bị phát hiện chính là huyết tai thì phải ứng phó ra sao. Ai, trong lòng có chuyện, ăn thịt nướng cũng chẳng thấy ngon. Nhưng hắn thấy không ngon, Hàm Châu lại thấy thơm! Phải biết là những con thú này đều là hung thú cấp Thú Chủ! Khí huyết trong người không những mạnh mà còn nồng đậm. Bất giác, cả bốn thuộc tính thể năng của Lưu Hiếu đều đã phá 500, đang chạy hết tốc lực đến cảnh giới sứ giả tứ duy!
Bạn cần đăng nhập để bình luận