Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 27: Ngược gió

Chương 27: Ngược Gió Tinh văn khắc ấn là gì hắn không biết, nhưng chỉ cần có thể dùng Linh Năng trực tiếp mở ra, vậy là đồ tốt. Nắm tay Bộ Phong có thể cảm giác được một luồng cảm giác mát lạnh từ tay cầm cung truyền đến, luồng cảm giác không tầm thường này rất nhanh lan tỏa toàn thân, mà dường như có một lực lượng nào đó sai khiến Lưu Hiếu duy trì một tư thế bắn tên cực kỳ thoải mái dễ chịu, nghiêng người, giương cung cài tên, vung dây cung. Không thèm nhìn kết quả của mũi tên này, ngay sau đó lại là một mũi tên.
Động tác liền mạch trôi chảy, vô cùng thuần thục, thân thể như một cỗ máy móc chính xác không ngừng lặp lại động tác bắn tên, mà Lưu Hiếu chỉ cần làm tốt việc nhắm trúng và bắn tên, toàn bộ sức mạnh đều tập trung vào đầu ngón tay, thời gian ban đầu bắn được 2 mũi tên, hiện tại đủ sức bắn được 3 mũi rưỡi, trực tiếp tăng lên 75%.
Cái này thật sự quá thoải mái rồi.
Mà nhìn từ góc độ khách quan, đám người Kỵ Kiêu đang truy đuổi theo hướng này từ xa có thể nói là thảm rồi.
Ban đầu mũi tên của Lưu Hiếu chỉ là nhắm trúng điểm yếu, giờ đã là tên tên xuyên hồ lô, mũi tên tàn nhẫn nhất trực tiếp xuyên qua 6 đầu Kỵ Kiêu, cục diện hiện tại, hắn đã không còn nhắm vào bắn tỉa nữa mà là chuyên tìm quỹ đạo có thể xiên được nhiều mục tiêu nhất. Điều khiến đám Kỵ Kiêu khiếp sợ hơn cả là, tốc độ bắn của nhân loại này quá nhanh, thường thì mũi tên vừa bắn vào đồng bạn bên cạnh thì ngay sau đó mũi tên đã lao đến mình, mà mũi tên kia lại vừa nhanh vừa mạnh, căn bản không có khả năng né tránh.
【 Số lần đánh chết sinh vật chiến tranh đạt đủ, đạt được danh hiệu chiến tranh: Nghĩ · Bách Trảm 】
【 Tên danh hiệu: Nghĩ · Bách Trảm 】
【 Cách thức đạt được danh hiệu: Tại lĩnh vực chiến tranh hoàn thành trăm lần đánh chết sinh vật cấp con kiến.】
【 Hiệu quả danh hiệu: Trong lĩnh vực chiến tranh tất cả thuộc tính thể năng +5, tất cả thuộc tính Linh Thể +5, người sở hữu tự động tạo ra uy h·iếp sơ cấp đối với sinh vật sản sinh ở cự ly ngắn xung quanh, hiệu quả này không cần tiêu hao Linh Năng.】
【 Uy h·iếp (sơ cấp): Chịu ảnh hưởng của uy h·iếp, tùy thuộc vào cường độ Linh Thể và độ ý chí của sinh vật địch quân mà sẽ sinh ra sợ hãi, hỗn loạn, giảm thuộc tính thể năng hoặc Linh Thể, sinh vật đối phương có thể sinh ra phục tùng, kiên định, nâng cao thuộc tính thể năng hoặc Linh Thể. 】
Trăm trảm đã đạt thành, danh hiệu thay đổi, hiệu quả cũng được nhân đôi.
Mà cái uy h·iếp sơ cấp này, càng mạnh mẽ không gì sánh nổi, nhưng mà Lưu Hiếu không phải cận chiến, nếu không có thể thử xem những con Kỵ Kiêu đến gần mình có biểu hiện như thế nào. Bất quá ánh mắt của đám người bên cạnh mình đã thật sự thay đổi rồi.
Đặc biệt là những người trong phạm vi 10 mét quanh anh, bọn họ đã ngầm ăn ý nhìn Lưu Hiếu bằng ánh mắt kinh ngạc, dần dần vẻ hoảng sợ và bối rối biến mất, một sức mạnh tập trung vào Lưu Hiếu bắt đầu hình thành, khiến bọn họ tự nguyện trở thành những người bảo vệ trung thành xung quanh anh.
"Đại thần! Cứ yên tâm bắn! Ta thề sẽ s·ố·ng c·h·ế·t bảo vệ ngươi!"
Lưu Hiếu nhớ người trung niên đàn ông này, khi vừa chạy t·r·ốn, toàn thân hắn đều r·u·n rẩy, còn giờ thì khác nào một người khác, siết c·h·ặ·t một tay d·a·o phay, che chắn trước người anh.
Giết trăm người trên chiến trường có thể đạt được hiệu quả không tiêu hao như vậy, Lưu Hiếu không khỏi có chút thèm muốn danh hiệu ngàn trảm.
Toàn bộ thuộc tính +5, điều này khiến cho sức s·á·t th·ương của hắn lần nữa lên một cấp bậc.
【 Thuộc tính 】 sinh vật trí tuệ hữu cơ
【 Nơi p·h·át sinh】 Ngân Hà Trật Tự
【 Giống loài 】 nhân loại
【 Giới tính】 đực
【 Danh hiệu 】 Nghĩ · Bách Trảm
【 Chiều cao 】1.76 mét (đo trên hành tinh)
【 Thể năng 】:
【 Bền bỉ dẻo dai 】8(+5)
【 Sức mạnh】10(+5)
【 Nhanh nhẹn】20(+5)
【 Bộc p·h·át】5(+5)
【 Linh Thể 】:
【 Hàm Châu】(ẩn)
【 Phách 】1(+5)
【 Linh trì 】5(+5)
【 Ngũ giác】: 【Thị giác】
【 Tinh thông】: 【 Tinh thông cung tiễn】 sơ cấp, 【Xem xét】 sơ cấp
【 Thể kỹ 】: 【 Tinh chuẩn sơ cấp, thể kỹ bị động, tăng tỉ lệ chính x·á·c khi c·ô·ng k·ích từ xa 】, 【Động thái xạ thuật, kỹ năng tên bị động, độ chính x·á·c khi bắn tên trong lúc di chuyển không bị ảnh hưởng】
Thêm vào đó thuộc tính linh trì được nhân đôi, làm anh mơ hồ nhận thấy Linh Thể có thể tăng trưởng Linh Năng, điều này đối với Lưu Hiếu vô cùng quan trọng, Linh Thể Hàm Châu muốn ra sức bổ sung phải nhờ vào chút Linh Năng này, hơn nữa việc mở Tư thế Tốc Xạ cũng liên tục tiêu hao Linh Năng, chỉ là tốc độ tiêu hao vẫn nằm trong khống chế.
"Ta cần nhiều mũi tên hơn, những người khác đừng bắn bừa."
Lời của Lưu Hiếu giống như quân lệnh, rất nhanh hầu như tất cả những người mang cung xung quanh đều đưa mũi tên của mình cho anh.
Nhóm người do anh dẫn đầu vẫn nhanh chóng di chuyển về phía rừng cây, nhưng lúc này Lưu Hiếu lại chạy ở cuối đội hình, làm như vậy vừa có thể hỗ trợ cả đoàn rút lui, mà ý đồ của anh là làm lớn cái mục tiêu này của mình, để cho đám Kỵ Kiêu bốn phía đều tập trung đuổi theo mình, như vậy sẽ dễ cho anh xuyên hồ lô.
Bóng tên liên tục lóe lên, một đội hơn chục đầu Kỵ Kiêu lần lượt ngã xuống, vài đạo lưu quang xuyên qua chúng rồi lại tiến vào bên trong một đội Kỵ Kiêu khác ở cách xa trăm mét, lại là một loạt âm thanh "phốc phốc".
Sức xuyên phá của mũi tên rất lớn, thậm chí có thể xuyên thủng ngực Kỵ Kiêu dẫn đầu, tạo ra những lỗ thủng to bằng miệng bát.
【 Kiểm tra thấy sinh vật thông minh Ngân Hà Trật Tự đ·á·nh c·hết sinh vật lột x·á·c Khoa Tinh Vực, điểm c·ô·ng h·uân của Ngân Hà Trật Tự +1】
【 Đạt được điểm c·ô·ng h·uân Ngân Hà Trật Tự +100】
Không biết tên xui xẻo nào, lại cống hiến c·ô·ng h·uân cho hắn.
Cười gượng hai tiếng, "vèo vèo vèo vèo" bốn tiếng vang lên liên tiếp.
Bốn mũi tên bắn về bốn phương hướng khác nhau.
Tắt Tư thế Tốc Xạ, quay người bỏ chạy.
Anh hùng thật sự, sẽ không quay đầu lại nhìn thành quả phía sau lưng.
Từng hàng từng hàng Kỵ Kiêu ngã nhào xuống đất, lại có càng nhiều Kỵ Kiêu tràn lên.
Việc giành được chiến thắng ở một vài nơi nhỏ lẻ không thể thay đổi đại thế nhân loại đã suy yếu, sự gò bó chặt chẽ ở bờ Nam đang dần kết thúc, phòng tuyến cuối cùng bị đục thủng, những quân nhân không sợ cái c·h·ế·t cùng một số ít người dân thường còn lại đang cố thủ những chốt chặn cuối cùng.
Khi màn đen như nước lũ ập xuống làm một thể thì cũng tuyên cáo bình nguyên lòng chảo bờ Nam đã hoàn toàn rơi vào tay địch, mấy trăm vạn người dân đã bị t·àn s·á·t đến mức không còn bao nhiêu.
Lưu Hiếu chú ý tới, trong hàng ngũ Kỵ Kiêu, có một tên đặc biệt nổi bật, tên Kỵ Kiêu kia toàn thân khoác một bộ giáp màu đỏ sẫm, hình thể lớn gấp đôi con Kỵ Kiêu bình thường, trên đầu đội mũ giáp đỏ sẫm che kín mặt, chỉ lộ ra một con mắt.
Tên này có lẽ chính là thủ lĩnh của đại quân trăm vạn này.
Khoảng cách quá xa, hắn chỉ nhìn lướt qua.
Phía bắc bờ sông cách rừng cây chừng 5, 6 km, dù cuộc chiến đã diễn ra gần một giờ, phần lớn nhân loại đang trốn chạy vẫn còn cách bìa rừng rất xa, người mập, một số phụ nữ và người có thể chất kém đã không thể chịu được cuộc chạy trốn với cường độ cao như vậy, có người ngồi có người nằm dọc đường, chấp nhận cái c·h·ế·t.
Đồng bằng trải dài hàng chục km, sau khi qua sông quân đội Kỵ Kiêu cũng bắt đầu phân tán truy đuổi, nhóm của Lưu Hiếu ở vị trí khá xa chỗ vượt sông, thêm việc trăm vạn quân lính đã mất không ít thời gian trong lúc vượt sông, nên khiến anh và mọi người có thể thoải mái di chuyển về hướng bắc.
Thật ra không phải Kỵ Kiêu không muốn đuổi theo bọn họ, mà là do áp lực của Lưu Hiếu quá lớn, bao nhiêu tên tới bấy nhiêu tên chết, đến cuối cùng gần như tiêu diệt hết Kỵ Kiêu ở gần đấy rồi, thì còn đuổi theo làm gì, truy s·á·t những kẻ tay t·r·ó·i gà kia chẳng tốt hơn sao, tội gì tự chuốc phiền phức.
Theo chân đoàn người gần nghìn người này chạy được hơn nửa canh giờ, rừng cây đã không còn xa, trong lúc đó Lưu Hiếu xung quanh săn lùng cũng được ít hàng, việc này làm cho người ta thấy hơi buồn bực.
Trong rừng cây đã có rất nhiều người, mọi người giúp đỡ nhau, một số người đã kiệt sức được người khác dìu vào trong rừng.
Một số đội đã tập hợp tại rìa rừng, giờ thì thấy quyết định của họ thật sáng suốt, những c·â·y g·ỗ v·ót n·họn nhanh chóng được làm ra, giao cho những người đàn ông lực lưỡng.
Điều làm Lưu Hiếu kinh ngạc nhất là mấy trăm người cầm đuốc, họ cách nhau mấy chục mét, xếp thành một hàng, mắt sáng quắc nhìn thẳng phía trước.
Đây là chuẩn bị để "vườn không nhà trống" đấy, Lưu Hiếu không khỏi cảm thán sự thông minh của người xưa, trên đồng bằng trải đầy cỏ dại mà đốt một đống lửa, quả thật có thể ngăn cản sự t·ấn c·ô·ng mạnh mẽ của Kỵ Kiêu. Hơn nữa mọi người đã dọn sạch một lớp thực vật ngoài rìa rừng, nên không cần lo lửa bén vào rừng.
Lảo đảo, đoàn người hơn ngàn người cuối cùng cũng vào được rừng cây, rất nhiều người ôm lấy thân cây mà không ngừng nôn mửa, cả đời họ chưa từng liều m·ạ·n·g chạy một quãng đường dài đến vậy. Sau tai nạn, những người còn s·ố·ng miệng lớn thở dốc, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.
Nhờ sự linh hoạt của cơ thể, Lưu Hiếu dẫm lên thân cây nhảy lên vị trí cao.
Hướng mắt nhìn về phía xa.
Quân đội Kỵ Kiêu đang theo hình chữ nhân lao nhanh đến, vừa đi vừa t·à·n s·á·t, tiền đội đã cách rừng cây chưa đến 500m.
Những người cầm đuốc gần đội tiền quân vội vã châm lửa đốt đống cỏ khô trước mặt, khi khói đen bốc lên, những người cầm đuốc lần lượt đốt những đống cỏ khô trước mặt, những người này ngậm ngùi nhìn đồng bào còn chưa chạy kịp vào rừng, để cho đa số người s·ố·ng s·ót, họ chỉ có thể bị hi s·inh.
Lửa nhanh c·h·óng lan rộng, gió bấc mang lửa về phía nam.
Quân đội Kỵ Kiêu phía trước rối loạn đội hình, vội vã dừng chân, nhưng lại bị quân trung tốc độ cao phía sau đâm tới, một lượng lớn Kỵ Kiêu bị đâm vào trong lửa, có thể thấy mấy ngàn con Kỵ Kiêu cuồng loạn trong ngọn lửa, nhanh chóng bị thiêu thành tro.
Tiền tuyến rối loạn, hai cánh trái phải quân trận đã dừng bước.
Sau khi ngây người trong chốc lát, Kỵ Kiêu bắt đầu dùng bốn chân giẫm mạnh xuống xung quanh, cánh tay linh hoạt cũng bắt đầu nhanh chóng dọn sạch thực vật xung quanh.
CMN, đám súc sinh này cũng thật thông minh.
Lưu Hiếu vừa thầm mắng chửi, vừa nhảy từ trên cây xuống.
Hành động này đối với đám người phía dưới quá bất ngờ, đây là chỗ cao 6-7 mét, nói nhảy là nhảy, rơi xuống đất cũng không mang theo tiếng động, cuộc s·ố·ng của người khác ổn định không tệ, còn vận động viên thì cũng chỉ cần phóng ra một bước dài.
"Bức tường lửa này không thể cản bọn chúng quá lâu, còn phải tiếp tục đi vào sâu hơn."
Lời anh nói giống như quân lệnh, những người xung quanh đều đứng lên, không còn cách nào khác, ai bảo những người trong vòng 10m xung quanh đều chịu ảnh hưởng của uy h·iếp chứ. Những người khác cũng không phải ngốc, suốt chặng đường có thể bình an như vậy, đều là nhờ vào chàng trai trẻ này.
Tốt lắm, một người một cây cung, bắn nát xung quanh không còn bóng dáng quân địch, cái cục diện ngược gió này mà cũng lật ngược thành như vậy, nếu là cục diện thuận gió thì không phải đã lên trời rồi sao, mình chỉ việc nằm hưởng là được rồi.
Bọn họ cũng muốn thuyết phục người khác cùng đi, nhưng vẫn còn một bộ phận người ở lại, nói muốn tận mắt nhìn đám quái vật này c·h·ết c·háy, kỳ thật là bọn họ không đi nổi nữa rồi, thậm chí ngay cả đứng lên cũng không được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận