Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 275: Mặt tròn nhỏ nhắn

Hai viện sinh của đấu chiến viện hùng hổ nhảy nhót trên những tảng đá. Đội của bọn hắn vừa mới gia nhập tàng Tung Lâm không lâu đã tuyên bố tan rã, năm viện sinh cường mạnh xông đến, chỉ một cái đối mặt đã đánh bại đội trưởng bảo hộ của họ. Hai người bọn họ nhờ chạy trốn nhanh, lại có đồng đội che chắn, xem như may mắn thoát được một kiếp. Đây thật ra là chiến thuật quen dùng của đám viện sinh trong tàng Tung Lâm, tiểu đội thực lực mạnh sẽ tiêu diệt hết tất cả viện sinh xung quanh ở giai đoạn đầu. Điều này là để tạo ra một vùng chân không gần mình, phòng ngừa viện sinh yếu hơn tới đánh lén. Dù sao, tiểu đội năm người chỉ khi phân tán ra mới có thể bao quát phạm vi tìm kiếm rộng hơn, hiệu suất thu thập cũng sẽ tăng lên gấp mấy lần. Khi chạy trốn vô cùng tập trung, khiến hai người hiện tại đã hoàn toàn mất phương hướng, như hai con ruồi không đầu đi loạn trong rừng. Trong lòng hai người nghẹn một bụng lửa, dù trên đường phát hiện vài loại thảo dược cũng lười thu thập, trong đầu chỉ muốn tìm một vài viện sinh lạc đàn yếu ớt, hung hăng trút giận một trận. Các ngươi không để cho chúng ta yên, thì chúng ta cũng không cho mọi người sống dễ! Cả hai giúp nhau để lời ngoan, mặc sức tưởng tượng ra cảnh nếu vô tình gặp các viện sinh khác thì sẽ chỉnh sửa đối phương thế nào. Hai người chạy trốn mang theo cả gió, động tác liên tục cũng nhanh hơn không ít. Cứ nghĩ đến cảnh những viện sinh nguyên tố và tín ngưỡng thân thể gầy yếu bị mình đánh cho mặt mũi bầm dập khóc lóc, tâm trạng bị tổn thương của họ không còn chút can đảm nào. Một người trong đó đột ngột dừng bước, nhanh chóng rút trường đao bên hông, đồng thời nắm lấy tay người còn lại, ngăn không cho hắn tiếp tục tiến lên. Chỉ thấy trên đường hai người đi tới, bốn con sói xám đang lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ, không một tiếng động. Hai người có chút mờ mịt, liếc nhau, tình huống này là sao? Chưa nghe nói trong tàng Tung Lâm có sói xám à? Gì vậy. Đúng rồi, đây là linh thú của viện hệ tự nhiên, bốn con sói xám, chắc là kiếm được rồi! Có đánh hay không? Bốn con linh thú, nghĩa là có bốn viện sinh tín ngưỡng tay không tấc sắt đứng sau chúng. Dù sao có được một con sói lưng xám thành phẩm rất cao, làm thịt mấy con vật cưng này, sau đó đánh đám chăn trâu đó răng rụng đầy đất, sướng! Hai người cảm thấy hăng hái, bước lên định xông về trước. Một người cầm búa lớn phá núi thi triển kỹ năng cứng đờ, toàn thân cơ bắp căng phồng như sắt thép. Nhưng một giây sau, họ lại lùi trở lại. Gân xanh nổi đầy trán, hai người trên mặt phảng phất viết: "Ta chỉ là đi ra ngoài mua nước tương thôi, đi ngang qua, đi ngang qua mà thôi". Trong tầm mắt của bọn họ, một con ngân tích lang cường tráng hung ác, nện những bước chân vững chãi, đi theo bốn con sói xám ra phía trước, dùng tư thái coi thường chúng sinh nhìn hai người. Đôi mắt màu xanh lam tỏa ra hào quang sắc bén tập trung thẳng vào yết hầu mục tiêu, theo khóe miệng lộ ra răng nanh và móng vuốt sắc bén làm người ta thấy lạnh sống lưng. Hai người gượng gạo cười, từng bước lùi về sau. Trong miệng vẫn lẩm bẩm: Tại sao lại có ngân tích lang? Mấy tên chăn trâu mà có đồ chơi này sao? Thật không biết xấu hổ! Ăn gian! Như này còn chơi cái rắm gì nữa! Trong đầu, hình ảnh viện sinh đáng thương quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, đột nhiên thay đổi. Người quỳ trên mặt đất biến thành hai người bọn họ, còn đối tượng được cầu xin tha thứ lại là mấy con súc sinh. Chạy thôi! Hai người rời khỏi một khoảng cách nhất định, đột ngột hét lớn một tiếng, quay người bỏ chạy, đầu cũng không dám quay lại. Không lâu sau, 5 con linh sói trở lại bên cạnh Mona đang đi sâu vào bên trong. Chúng ngoan ngoãn liếm tay nhỏ bé của Mona, ô ô kêu nhỏ, như năm con chó ngốc, uy nghiêm linh thú trong ánh mắt cũng biến thành ngốc nghếch ngây ngô, mang khí chất chậm chạp tối dạ. Mona hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn hướng linh sói vừa trở về, gãi trán ngân tích lang rồi tiếp tục đuổi kịp đội ngũ. Lưu Hiếu đi ở phía trước nhất, trong linh thể vang vọng ca khúc du dương chậm rãi. Tri Âm theo sau, cẩn thận lắng nghe mọi âm thanh xung quanh, không phải để cảnh giác mà là để ghi nhớ, ghi nhớ mọi âm thanh nơi đây. Youshu và Winnie đi cùng nhau, nhưng không nói gì. Ánh mắt Youshu luôn tìm kiếm xung quanh, không muốn bỏ qua bất kỳ học phần nào ẩn nấp trong bóng tối. Winnie không màng tạp niệm, luôn mỉm cười. Nàng rất vui vẻ vì bạn bè của mình đều bình yên vô sự, hơn nữa đều đã tìm được vị trí của mình trong đội. Nàng đặc biệt thích cảm giác này. Mona đi ở cuối cùng, cũng là người bận rộn nhất trong đội. Lúc thì phải tiếp ứng linh điểu bay trở về, lúc lại phải an ủi lũ chuột bị đồng đội đánh, có lúc còn phải chỉ huy càn quét, rồi lại còn phải chú ý những con linh sói vụng trộm chạy đi. Tàng Tung Lâm hiểm trở vô cùng đã bị bọn họ biến thành một chuyến dã ngoại vui vẻ. Lưu Hiếu biết rõ, tất cả là nhờ công của Youshu và Mona. Youshu đã chọn hướng vào rừng này, xung quanh không có viện sinh cường giả cấp tiến, đồng thời nàng còn chiêu mộ Mona và Winnie, để đội ngũ này chính thức thành hình. Còn Mona, với tư cách Đại Hành Giả của hệ thống ngự thú tự nhiên, khi không có linh thú nàng như chiếc xe đạp hết hơi, có linh thú thì nàng chính là một chiếc xe tăng hạng nặng vô địch. Cái gọi là không có tiếng vang dù có đùa giỡn cũng không làm được gì, đại khái là ý tứ này. "Đội trưởng, có một tiểu đội đầy đủ người, đang từ bên trái chúng ta nhanh chóng tiến đến!" Giọng Mona từ cuối đội truyền đến, thanh âm dồn dập cho thấy tình huống khẩn cấp. "Được," Lưu Hiếu vẫy tay, ra hiệu cho mọi người dừng lại, "Tụ lại, chuẩn bị nghênh chiến." Phong Động, lắng nghe, Linh Giác thi triển, lập tức, vô số thông tin dồn vào linh thể. Đây là lý do vì sao Lưu Hiếu sau khi vào tàng Tung Lâm không phóng thích ba kỹ năng cảm giác này liên tục, vì lượng thông tin thực sự quá lớn. Nếu không có sự chỉ dẫn nhất định, ví dụ như biết sơ qua phương hướng hoặc vị trí mục tiêu, những thông tin hỗn độn sẽ làm anh phát điên. Quả nhiên, năm luồng khí lưu kịch liệt dao động, đang tiếp cận từ bên trái với tốc độ cực nhanh. Năm người này có phải nhắm đến đội của mình hay không thì khó mà nói, vì quỹ tích hành động của những người này là đường thẳng. Nơi này là tàng Tung Lâm, đối phương có lẽ khó phán đoán chính xác vị trí đội của mình, nên cứ đi thẳng thông thường sẽ để đi nhanh. Nếu hiện tại là một mình Lưu Hiếu, anh có lẽ sẽ ngay lập tức chọn ẩn nấp, đợi đội năm người này đi qua rồi sẽ tiếp tục đưa ra quyết sách. Nhưng hiện tại anh đã có gia đình, mấu chốt là cả gia đình còn nuôi một đống vật cưng. Vậy nên gần như bỏ qua việc tránh chiến. Trong vòng hai nhịp thở, cách đội hơn trăm mét, năm bóng đen lần lượt vụt qua. Ngay lúc mọi người cho rằng nguy hiểm đã được giải trừ, một bóng đen quay người trở lại. Đứng ở xa trong rừng, nhìn chăm chú vào bọn họ. Người nọ miệng cười, phát ra tiếng chậc chậc, không lâu sau, 4 người còn lại cũng lục tục vòng trở lại, đứng hai bên người này. Viện sinh cầm đầu là người nhỏ bé, ánh mắt luôn đảo quanh ngân tích lang và ba con đấu chuẩn trên cành cây. Ngoài ra thì hình như không có gì đáng để hắn chú ý uy hiếp. Viện sinh nhỏ bé nghiêng đầu nói gì đó với người bên cạnh, giọng rất nhẹ, khoảng cách này người bình thường căn bản không nghe được, dù có kỹ năng cảm giác thính giác cũng rất khó. Nhưng Tri Âm không phải người bình thường. "Người nhỏ bé nói: Tại sao lại có ngân tích linh lang? Người cao to phía sau nói: Ta cũng không biết. Người nhỏ bé nói: Để ta đối phó ngân tích lang, mấy người đối phó sói khuyển và đấu chuẩn. Tốc chiến tốc thắng. Người cao to nói: Trong đội kia có người mặt tròn nhỏ nhắn, chính là viện sinh hệ vận mệnh Youshu đó, nàng mà dính vận rủi vào người, cả đội ta đừng mơ mà tìm được Ngưng Hương nữa. Hoặc thôi cũng được. Người nhỏ bé nói: Sao không nói sớm? Đi thôi! Đi nhanh! Sớm biết đã không dừng lại rồi, thật xui!" Tri Âm giống như máy học lại, truyền bá lại cuộc đối thoại của hai người. Đến nhanh cũng đi nhanh, song phương không hề nói câu nào, ngay cả trao đổi ánh mắt cũng không. Lưu Hiếu chậm rãi nghiêng đầu qua, nghẹn cười nhìn Youshu. "Mặt tròn nhỏ nhắn..." Khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Youshu đỏ lên, ngũ quan vốn xinh xắn cũng vặn cả lại, hung dữ nhìn chằm chằm về phía năm người đang rời đi, nghiến răng nói: "Năm tên này, ta nhớ kỹ rồi." Nói xong, nàng nhìn sang Winnie bên cạnh: "Mặt ta tròn lắm sao?" Winnie vội vàng lắc đầu. "Tức chết ta." Tâm trạng xem như đã bình phục được đôi chút, Youshu căm giận nói một câu. Xác định năm người kia đã đi xa, Lưu Hiếu ra hiệu mọi người tiếp tục đi. "Vận rủi quấn thân của ngươi, xem ra rất đáng sợ." Nghe xong may mắn chúc phúc ngọt ngào, Lưu Hiếu hơi tò mò về debuff của Youshu. "Ừ, bình thường không đơn giản dùng đâu, hiệu quả vận rủi bình thường rõ rệt hơn may mắn nhiều. Nhất là ở tàng Tung Lâm, một khi dính vận rủi thì đừng mơ thấy ngưng hương hoang dại." Youshu vừa xoa mặt vừa sát khí đằng đằng nói. "Cũng cần tiếp xúc cơ thể giống may mắn chúc phúc sao?" Hiển nhiên, phần lớn viện sinh VIP trong học viện đều biết Youshu, cũng kiêng kỵ kỹ năng vận mệnh của nàng, như vậy, Youshu rất có thể trở thành mục tiêu bị công kích ưu tiên. Lưu Hiếu cần phải hiểu rõ yêu cầu thi triển của kỹ năng này mới có thể sắp xếp biện pháp phòng ngự tương ứng. "Đúng vậy, điểm này thật phiền." Youshu hơi chán nản trả lời, chiến lực của nàng muốn đi tìm địch nhân thì quá khó, trừ phi đồng đội khống chế người ta lại, mà đã khống chế được rồi còn cần đến vận rủi quấn thân sao? Nhiều nhất thì gây hận thù với người ta thôi. "Đã hiểu, khi gặp người quen, ngươi cần phải cẩn thận hơn. Winnie cũng cần phải đặc biệt chú ý, đội có lòng tin và thực lực, có thể sẽ công kích Youshu trước." Youshu thở dài, kỹ năng này là loại điển hình con dao hai lưỡi, có thể khiến người khác e sợ mà rút lui, nhưng cũng có thể tự đưa mình vào rắc rối. Winnie gật đầu mạnh, trong lòng ghi nhớ kỹ. "Kỹ năng này cũng giống may mắn chúc phúc? Cũng chỉ tồn tại trên một người?" Lưu Hiếu tiếp tục hỏi. "Đúng vậy, kỹ năng này ta rất ít khi dùng, để xem tên xui xẻo nào tự mình chuốc lấy không thoải mái." Cơn giận của Youshu vẫn chưa tan, trong lòng vẫn để ý tới câu "mặt tròn nhỏ nhắn". "Vậy lần sau gặp người quen, nhớ lớn tiếng cho bọn họ biết ngươi đã dùng vận rủi quấn thân rồi." Lưu Hiếu vừa cười xấu xa vừa nói. ". . ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận