Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 181: Đến rồi! Rốt cuộc đã tới!

Chương 181: Đến rồi! Rốt cuộc đã tới!
Rời khỏi đường vòng, Lưu Hiếu cùng rất nhiều viện sinh khác, ai về tòa thành viện hệ nấy, sau khi chủ nhân Mộc Dạ hành hạ xong, học viện cũng muốn nhập học.
Lâu đài Silvermoon City, tại đại sảnh nghỉ ngơi hai tầng, khi Lưu Hiếu đến nơi, xung quanh sáu cột đá vuông đã tụ tập không ít viện sinh, trong đó có mấy người nhìn có chút quen mắt, có lẽ cũng giống như mình đều là đệ tử của đạo sư Thi Lan, nhưng hắn không chắc chắn tại Sử Long, làm sao xưng hô đối phương giữa những đệ tử của một đạo sư, gọi là bạn học? Hay là đồng môn? Hay là nghiên mực? Được rồi, cảm giác có chút giang hồ.
Mấy viện sinh mà có vẻ là bạn học tụm lại một chỗ, một trong số đó thấy Lưu Hiếu, nhưng có vẻ cũng không có ý định chào hỏi hắn.
Như vậy vừa hay, không can thiệp vào chuyện của nhau.
"Tại sao lớp Tiễn Kỹ rõ ràng không có giờ học? Đây là chuyện gì?"
"Mọi người cũng vậy sao?"
"Đúng vậy, các ngươi xem, môn học bắn thuật, Tiễn Kỹ và thực chiến đều không có trong lịch học!"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Không chỉ viện hệ của chúng ta! Các ngươi xem, lịch học của toàn bộ học viện đều thiếu mất hơn một nửa!"
"Đâu chỉ ah! Ngươi xem học viện đấu chiến kìa! Cũng giống như chúng ta, các môn chính đều không có giờ dạy học!"
"Học viện nguyên tố và tín ngưỡng cũng như vậy!"
Đám người bắt đầu bạo động... Nguyên nhân là các môn học chính của các viện đều không có lịch dạy, nhìn vẻ mặt mọi người, tình huống này có vẻ cũng hiếm thấy.
Lưu Hiếu chen vào nhìn thoáng qua, trên phiến đá tinh thể hiện ra lịch dạy sắp nhập học, nhưng số lượng không nhiều, hơn nữa đúng thật không có môn học chính, không chỉ giờ dạy của đạo sư Thi Lan không thấy bóng dáng, giờ dạy của các đạo sư Ngân Nguyệt khác cũng tương tự.
"Tình huống như thế nào? Đạo sư đều đi đâu hết rồi?" Có người hô lớn.
"Các ngươi la cái gì? Còn có sức lực đấy, môn thân pháp và địa hình chẳng phải còn đó sao, có lớp học là được rồi, mấy môn học chính không có thì các ngươi đợi chút không được sao." Có người âm dương quái khí.
"Ngươi biết gì, đám đạo sư chắc chắn bị học viện gọi đi làm nhiệm vụ thăm dò rồi!" Có người ra vẻ hiểu biết.
Càng lúc càng có nhiều viện sinh Ngân Nguyệt tụ tập tới đại sảnh nghỉ ngơi, khiến khung cảnh càng thêm hỗn loạn.
Lưu Hiếu tránh xa đám đông, dựa vào góc tường vắng người, không nói một lời, hắn cứ lặng lẽ nhìn, nghe ngóng, chờ đợi, hắn tin chắc sẽ có tin tức chính xác được truyền đến.
Quả nhiên, không đợi bao lâu, tiếng ồn ào của đám đông dần dần dừng lại, một nữ trung niên mặc trang phục viện vụ dưới sự chú ý của mọi người, một bên ý bảo mọi người đừng ồn ào, vừa đi vào trong đại sảnh.
Đợi toàn bộ đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh trở lại, nữ viện vụ mới mở miệng nói, "Mọi người đều biết tin tức về Trăng Non rồi chứ?"
Đa phần viện sinh đều thầm gật đầu, cũng có một phần nhỏ thấp giọng hỏi người xung quanh chuyện Trăng Non là sao.
"Bầy Triều Quyển Lâu càn quét toàn bộ Trăng Non, sau đó lại lần lượt nuốt chửng hai thành bang của nhân loại, vô số đồng tộc t‌ử v‌o‌n‌g, thánh tài mệnh lệnh tộc ta, các thành bang xung quanh hợp lực tiêu diệt toàn bộ đám Quyển Lâu này, học viện cùng Mộc Dạ Thành đã phái chiến lực tinh nhuệ tham gia cuộc vây quét này, trong đó có cả một vài đạo sư của các ngươi. Cho nên, các vị, cứ yên tâm chớ có vội, cuộc ch‌iến tr‌anh này sẽ không kéo dài quá lâu. Ta muốn nói chỉ có vậy thôi."
Nói xong, nữ viện vụ chậm rãi rời đi.
"Vậy chẳng phải ý nghĩa mấy đạo sư còn lại đều không được ổn sao?" Một nam viện sinh lớn tiếng hỏi, khiến cho mấy viện sinh xung quanh âm thầm cười thầm.
Nữ viện vụ dừng bước, quay người nhìn thẳng người mở miệng, ánh mắt lạnh như băng.
"Ta đáng lẽ nên đưa ngươi ra chiến trường mới đúng."
Nói xong, xoay người rời đi.
Nam viện sinh đó khó khăn nuốt nước miếng, vẻ mặt x‌ấu hổ c‌ứng đờ trên mặt.
Ba thành bang nhân loại không còn, mấy trăm vạn thậm chí mấy ngàn vạn người chết oan, người này còn ở đây âm dương quái khí, muốn gây sự chú ý, thật biết chọn thời điểm.
Lưu Hiếu cũng bất đắc dĩ lắc đầu, ở đâu cũng có người như vậy.
Đám đông không hoàn toàn tan đi, dù sao những môn học còn lại cũng không ít, hơn nữa tất cả các giờ học của học viện đều không giới hạn số người tham dự, cho nên trên lý thuyết, viện sinh vẫn có thể lợi dụng thời gian bình tĩnh này đi học các lớp.
Lưu Hiếu thuộc một trong số đó, đối với người đã học qua ba lớp như hắn thì môn nào cũng cảm thấy hứng thú, không chọn lựa gì.
Những môn học thể hiện trên sáu cột đá vuông cũng không thiếu, những lĩnh vực chính như khí lực, thân pháp, địa hình, sinh tồn cũng còn đó, có lẽ cũng giống lời của viện sinh kia, chiến lực mấy đạo sư của những môn này không được cao lắm.
Ngay lúc Lưu Hiếu đang khó xử lựa chọn môn nào thì có người vỗ mạnh vào vai hắn.
Không hiểu quay đầu lại, thấy có ba viện sinh đứng phía sau, hơi quen mặt, nhưng không gọi được tên.
"Tìm ta?"
Lưu Hiếu buồn bực hỏi.
Viện sinh nam cầm đầu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt k‌h‌i‌n‌h thường quay đầu dùng lỗ mũi nhắm vào hắn, "Con sâu bọ, ngươi rất hung hăng ngang ngược đấy."
Má nó, lợi hại a, rõ ràng gọi ra tên chính của ta!
"Ta làm sao? Ngươi là ai?"
Lưu Hiếu rất im lặng, hắn đang chuẩn bị ngao du trong biển tri thức, không ngờ bị ba tên này vô cớ nói một câu như vậy.
Nam viện sinh bị hắn hỏi hai câu có chút phát hỏa, cơ bắp khóe miệng co rút, hung á‌c nói.
"Ta? Cần một con sâu bọ như ngươi nhận thức sao? Ngươi chỉ cần biết rằng, chúng ta nhìn ngươi ngứa mắt, một con sâu bọ như ngươi, dựa vào cái gì đứng ngang hàng với chúng ta?"
Đến rồi! Rốt cuộc đã đến! Tình tiết này quen thuộc nha!
Thân phận của mình rốt cuộc cũng khiến những viện sinh bình thường bất mãn rồi sao? Ái chà?
Không đúng, Lưu Hiếu nhớ ra người này rồi, chẳng phải là lần trước trong lớp Tiễn Kỹ tên viện sinh mặt đen khó chịu với mình sao? Hình như là vì mình không trả lời câu hỏi của một nữ viện sinh.
Lưu Hiếu không đáp lời, xem hắn tiếp tục phát huy.
"Chiến Linh Viện có cuộc khảo hạch nhập viện nghiêm ngặt, ngươi đã trải qua chưa? Chỉ vì ngươi là con sâu bọ, có thể tùy ý nhập viện? Còn xem thường chúng ta đám viện sinh Sử Long loài người?"
Nam viện sinh nói năng hùng hồn, thanh âm không hề nhỏ, khiến không ít viện sinh xung quanh hướng bên này nhìn, sau khi chú ý thấy ấn ký huyết sắc trên trán Lưu Hiếu thì ánh mắt cũng dần lộ vẻ bất thiện.
Thông minh đấy, Lưu Hiếu trong lòng tự vỗ tay tán thưởng tên bạn học không rõ tên này, thông qua lối tu từ cùng việc lờ đi điểm chính để cô lập mình, còn tự đặt bản thân vào vị trí đạo đức cao thượng, không tệ không tệ, chiêu này tuyệt đối sẽ gây thù oán cho mình giữa những người ở hai giai cấp khác nhau.
Lưu Hiếu có chút nhịn không được, bật cười, nhưng rất nhanh lại nén xuống, nhếch môi.
Viện sinh nam đó cũng không thèm để ý tới biểu hiện quái dị của Lưu Hiếu, ít nhất thì dựa trên biểu hiện của viện sinh xung quanh mà nói thì ngôn từ tấn công của mình cũng hiệu quả.
"Ngươi dựa vào cái gì mà xem thường chúng ta? Ngươi dựa vào cái gì mà có thể nhập viện? Ngươi có tư cách gì mà cùng chúng ta tu luyện?"
Viện sinh nam đó có vẻ rất dũng cảm, tràn đầy phẫn nộ, có lẽ lúc này chính hắn cũng tin là do Lưu Hiếu đối xử không công bằng với bọn họ mà bản thân mình phải đứng ra đối chất.
"Lang nhân! Câm miệng."
Một giọng nữ từ sau lưng hắn truyền tới, âm điệu không cao, thanh âm không lớn, nhưng nam viện sinh tên lang nhân kia lập tức im bặt.
Trong đám đông đi ra ba nữ viện sinh, người cầm đầu chính là cô nữ sinh tên Yên Chi kia, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt xanh biếc nhưng mang theo một chút tức giận, dáng người thon dài, dáng đi uyển chuyển, bước đi trầm ổn, điều khiến Lưu Hiếu ngoài ý muốn nhất chính là mái tóc ngắn đen như mực của nàng, thật sự là quá ngắn, so với hắn còn ngắn hơn, điều này làm cả người nàng từ trong ra ngoài toát lên vẻ kiên nghị hiên ngang đặc biệt kín đáo thú vị, nói thật, nếu không biết nàng là nữ, Lưu Hiếu vừa thấy chắc chắn sẽ cho đây là một cậu nam sinh lớn lên cực kỳ thanh tú.
Trước kia chỉ thấy sườn mặt của Yên Chi, nhớ lại lúc ấy nàng không có để tóc ngắn, thế nào mà chỉ qua một lần hỗn loạn đã thay đổi hoàn toàn như vậy.
"Lang nhân, sao ngươi lại chạy lung tung kêu loạn vậy?"
Cô nàng có khuôn mặt trái xoan đáng yêu đi bên cạnh Yên Chi khoanh tay chống hông chu miệng hỏi viện sinh nam kia, giọng nàng còn non nớt, tướng mạo dễ thương, dù là tức giận, người khác cũng không cảm thấy nàng đang giận chút nào.
Được rồi, cô nữ sinh này chẳng phải là người đã bị mình làm cho lạnh mặt đó sao? Tất cả căn nguyên có vẻ là do ngươi đấy!
"Con sâu bọ này xem thường chúng ta, ta chỉ đến hỏi hắn vì sao thôi."
Lang nhân đương nhiên sẽ không nói, hắn là vì nữ sinh xuất đầu.
"Có chuyện thì vào trong nói, có việc thì lên đấu trường giải quyết."
Yên Chi căn bản không muốn để ý đến trong đó đúng sai ra sao, hoặc là đánh, hoặc là quay về làm loạn, đừng có mất mặt ở bên ngoài.
"Đúng vậy a, tất cả mọi người đều là viện sinh dưới trướng đạo sư Thi Lan, có gì về sau nói chuyện."
Nữ sinh đáng yêu kia phụ họa theo.
Sắc mặt Lang Nhân cùng hai kẻ tùy tùng của hắn trở nên rất khó coi, một đống viện sinh xung quanh cũng từ thái độ căm ghét bắt đầu chuyển sang chế nhạo.
"Vậy... vậy thì gặp nhau trên đấu trường! Con sâu bọ! Đi với ta ra đấu trường!"
Lang Nhân khí thế như cầu vồng, cứ như thể lập tức có thể hạ gục được Lưu Hiếu.
Xung quanh yên tĩnh trở lại, ánh mắt mọi người tập trung vào Lưu Hiếu, Lang Nhân tương đương với đã hạ chiến thư, cứ xem xem viện sinh trán mang v‌ế‌t m‌áu này sẽ đối phó thế nào đây.
"Nói xong rồi hả?" Lưu Hiếu hỏi ngược lại.
Thấy đối phương không trả lời, chỉ là vẻ mặt chính nghĩa nhìn mình chằm chằm.
"Nói xong thì tránh ra, đừng chậm trễ ta tu luyện."
Nói xong, Lưu Hiếu không thèm nhìn hắn nữa, tiếp tục nghiên cứu giờ học trên phiến đá.
"Ngươi..." Lang Nhân không ngờ tên sâu bọ này lại chơi trò này, cũng không nói đồng ý cũng không nói cự tuyệt, cứ lờ hắn đi, rốt cuộc có ý gì đây.
"Ngươi là đồ nhát gan, không dám ứng chiến chứ gì." Hắn có chút cuống lên, tức giận quát.
Lưu Hiếu bĩu môi, nhìn lại hắn, hít một hơi thật sâu.
"Ngươi là đàn ông con trai, sao mà như đàn bà thế, ngươi muốn thể hiện với mấy nữ viện sinh thì đừng tới tìm ta, cứ mở miệng ra là nói ta xem thường đám viện sinh Sử Long các ngươi, có bằng chứng không? Có chứng minh được không? Cái thế giới này chỉ có các ngươi xem thường đám trái cây đến thử thách mà thôi, hơn nữa người xem thường nhất là chính ngươi, ngươi có tư cách gì mà hỏi chứ, ngươi là chiến lực áp đảo đồng môn hay trên mông có mọc cái đuôi à? Ngươi nói ta chưa qua khảo hạch đã nhập viện, làm ơn, ta sẽ đi tìm Thâm Uyên Sứ Adrian ngay bây giờ đây, hỏi xem tại sao khảo hạch xong lại đồng ý cho ta nhập viện, giờ lại có viện sinh đến hỏi ta tư cách nhập học, chẳng lẽ là viện vụ của Chiến Linh Viện bị điên hay tinh thần bất thường mới cho ta vào đây, ngươi muốn cô lập ta thì nói sớm đi, chạy tới đại sảnh nghỉ ngơi mà gào lên sợ người khác không biết à, xem ra ngươi không chỉ là đồ đàn bà, ngươi vốn dĩ là một con đàn bà đội lốt đàn ông, ta không hề khinh bỉ phụ nữ nhé, việc này ta tuyên bố trước, chỉ là xem thường loại người nửa nạc nửa mỡ thôi, người Sử Long yêu quái thế nào ta không biết, dù sao nhìn thấy ngươi xong ta cảm thấy chỗ này chắc chắn có. Ngươi muốn ta phản ứng lại ngươi thì có ý gì chứ? Ngươi có ý với ta à, ta đều thấy ghê tởm, làm ơn, ngươi có thể đứng sang bên cạnh được không, ta bị dị ứng với loại yêu quái."
Một hơi nói xong, Lưu Hiếu hít thở, mỉm cười, mỉm cười, lạnh lùng nói, "Cút ngay!"
Toàn trường yên ắng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận