Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 168: Mộc Dạ chi chủ

Chương 168: Mộc Dạ chi chủ
Ta, Lưu Hiếu, đời này ngồi qua ô tô, xe lửa, máy bay, cũng cưỡi qua xe đạp, xe chạy bằng điện, xe máy, hôm nay rõ ràng được thể nghiệm một loại xe guồng bản thật, sao mà kích thích thế!
Từ góc độ của hắn nhìn thì không thấy Mộc Dạ núi phía trước và phía sau, cũng không biết ven đường núi non cùng địa hình bị ngọn núi lớn này tàn phá như thế nào, nhưng cảm giác chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Ngoại trừ hắn ra thì các viện sinh khác đã đi xa, theo biểu hiện của những người này thì đây là thao tác thông thường của Mộc Dạ núi, chỉ là mình kém hiểu biết mà thôi.
Thôi được rồi, hiện tại xung quanh cũng không ai giải thích cho mình, hắn cũng tranh thủ thời gian đi theo.
Trong học viện có một cái hang rộng rãi, thông giữa trong và ngoài núi, trên vách đá trong hang treo đèn huỳnh thạch, không gian cũng coi như rộng, hai chiếc xe tải chạy song song cũng không vấn đề.
Ngoại trừ các viện sinh đang đuổi theo phía trước, còn có một lượng lớn viện sinh đến từ các học viện và khoa viện khác cũng tập trung tại trong hang đá vôi.
Nhìn những thân hình cường tráng như trâu điên, xăm trổ đầy mình, đi lại phóng túng không gò bó, ánh mắt và cử chỉ xem thường mọi người kia, không cần phải nói, chắc chắn là viện sinh của Đấu Chiến học viện rồi.
Viện sinh của hai học viện mỗi bên dựa vào vách đá đi về phía trước, lộ ra sự phân biệt rõ ràng.
Nhưng dù vậy, sự khiêu khích của hai bên đã bắt đầu ngay khoảnh khắc họ chạm mặt nhau.
Vốn dĩ đám Đấu Chiến bên kia hô viện sinh Du Thứ là nhu nhược, không tệ, đã mở đầu cho màn chửi nhau, sau đó viện sinh Du Thứ đáp trả lại bằng những câu ngu ngốc, não tàn, ừ, thao tác mượt mà coi như chấp nhận lời khiêu chiến của đối phương.
Về sau đám người Đấu Chiến giễu cợt Du Thứ chỉ biết chơi bẩn, đều là lũ tôm mềm, ra chiến trường thì chả làm nên tích sự gì, lập tức bên Du Thứ phản công lại, châm chọc đám Đấu Chiến chỉ có cơ bắp mà không có não, chỉ biết sờ mó dương vật rồi lao vào chém lung tung, lại còn tham ăn, đúng là một lũ thùng cơm.
Dần dần, màn chửi nhau này trở nên căng thẳng, hai bên công kích điểm yếu của nhau, khoảng cách cũng ngày càng gần, mặt đối mặt mà chửi nhau.
Cuối cùng, bên Du Thứ có một nữ viện sinh nói một câu "Bọn ngươi nếu không quay về học viện thì không còn cái ăn đâu!", tuyên bố chấm dứt cuộc chiến bằng miệng này.
Đám Đấu Chiến bỏ lại một câu: lũ gà ranh chúng bây chờ đó!, sau đó nhanh chân hơn, điên cuồng chạy về phía trong núi.
Bên Du Thứ thì reo hò một trận, cứ như vừa thắng một trận đánh lớn.
Lưu Hiếu im lặng suốt quá trình, đều nói mỗi tập đoàn đều có văn hóa riêng của mình, xem ra văn hóa của Chiến Linh Viện cũng rất đặc biệt, hắn nhớ rõ đạo sư Thi Lan của mình đối với đám Đấu Chiến cũng tỏ vẻ khinh thường, chắc loại khinh bỉ này đã ăn sâu vào tiềm thức rồi.
Đi ra khỏi hang rộng, phát hiện trong núi tối om, Mộc Dạ Thành như thể đã bước vào ban đêm, trong học viện thì khắp nơi đều thắp đèn dầu.
Ngẩng đầu nhìn lên "mặt trời" của Mộc Dạ Thành, đó là Hạt Nhân Nham cao ngất, phát hiện hạt nhân đã bị đá bao bọc chặt chẽ, không chút ánh sáng nào lọt ra.
Vậy có lẽ là do Mộc Dạ núi di chuyển mà ra thôi, Lưu Hiếu thầm suy đoán.
Lầu hai của Silvermoon City, trong đại sảnh nghỉ ngơi, không một bóng người.
Lưu Hiếu đang hơi khó hiểu và định đi vào tiết học tiếp theo thì đột nhiên phát hiện tất cả các tiết học đều ngừng lại.
Tình huống gì đây? Chẳng lẽ là nghỉ cuối tuần?
Không chỉ mỗi đại sảnh nghỉ ngơi, mà cả lầu hai đều không thấy bóng người.
Thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống, từ xa xa, thấy đám viện sinh đang ăn ý đi về một hướng, hình như phía đó đang có chuyện gì xảy ra.
Đang do dự không biết có nên đi theo hóng hớt hay không thì chợt nghĩ lại, mình đúng là ngốc mà, đều về đến nhà rồi còn do dự gì nữa, giờ nghỉ học rồi, đây là thời gian tự do hoạt động mà!
Trực tiếp nhảy ra ngoài, vững vàng đáp xuống đất, hòa vào dòng người.
Hai bên đại lộ dựng các cột đèn huỳnh thạch, dọc theo đại lộ xuyên qua các khu học viện Du Thứ mọc lên san sát, cuối con đường là một khu kiến trúc náo nhiệt mà dày đặc, các con đường từ nhiều hướng khác nhau đều dẫn về đây, cứ như cả học viện coi nơi này là trung tâm vậy.
Lờ mờ, Lưu Hiếu hình như đã hiểu ra cái gì.
Nơi này giống như khu phố lộn xộn gần trường đại học trước kia của mình, gọi là phố lộn xộn, nhưng không phải là đường phố chất đống rác mà là một khu liên hợp ăn uống giải trí, buổi tối hoặc cuối tuần, phố lộn xộn chính là nơi tụ tập của phần lớn sinh viên, người lớn có chỗ ăn chơi của họ, còn sinh viên cũng có cái vòng nhỏ hẹp của riêng mình.
Thật đúng là hắn đoán đúng rồi, khu kiến trúc hình số 8 ngoằn ngoèo này chính là khu sinh hoạt cộng thêm khu buôn bán của học viện.
Đi vào trong đó, cứ như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, khắp nơi xa hoa truỵ lạc, khắp nơi là màu sắc rực rỡ, những cái tửu phòng mà Lưu Hiếu đã quen thuộc xuất hiện lần nữa, hơn nữa chủng loại và số lượng còn vượt xa thành Aden.
Hầu như ở mỗi cửa hàng đều có sinh viên ra sức mời chào, trông bộ dạng của họ thì chỉ thiếu điều lôi thẳng những sinh viên đi ngang qua vào quán.
Đi ngang qua một tửu phòng, Lưu Hiếu cũng không khách sáo, trực tiếp bước vào, hắn không phải muốn uống rượu, mà là muốn làm quen với các sinh viên, nói cách khác, hắn muốn tìm hiểu thêm về học viện và thông tin của Mộc Dạ.
Tìm một chỗ hẻo lánh ngồi xuống, một nữ nhân mặt mày xinh đẹp, thân hình nóng bỏng lập tức đi đến, nhiệt tình hỏi thăm hắn muốn dùng gì.
Nhìn vào thực đơn mà cô nàng đưa cho, chọn một ly rượu có tên "Đối vị tửu thủy", rồi hỏi có thể dùng gì để thanh toán.
Khi nghe nói có thể dùng Tinh Mộc Dạ, Năng tinh và học phần để trả, Lưu Hiếu mới yên tâm, hắn từng lo lắng rằng ở đây chỉ được dùng học phần thanh toán thôi thì đau lòng chết mất.
Chốc lát sau, nữ nhân đi những bước uyển chuyển đến trước bàn của hắn, cúi người đặt một chén nước rượu to đùng trước mặt, tiện tay lấy đi một Mộc Dạ tinh vỡ mà Lưu Hiếu đặt trên bàn, cô mặc áo sơ mi trắng, mấy cúc áo trước ngực cố tình mở ra để lộ khe ngực quyến rũ cho Lưu Hiếu nhìn, sợ rằng cái khe rãnh hùng vĩ đó không ai thưởng thức.
Nhưng thấy Lưu Hiếu rõ ràng chẳng thèm liếc nhìn bộ ngực nở nang của mình, nữ nhân cũng không thất vọng, để lại một đống tinh thể đen trên bàn, khi thu tay còn cố ý chạm vào cánh tay Lưu Hiếu, rồi quay người, sải đôi chân dài miên man rời đi.
Cầm chiếc chén rượu gỗ còn to hơn cả đầu mình lên, uống một ngụm, cái này đâu phải là bia chứ... Thật là mình cứ tưởng là cái loại nước sảng khoái gì đó, thật là thất vọng.
Châm một điếu thuốc, tựa vào góc tường, ngắm nhìn các sinh viên trong tửu phòng.
Thuốc thì cứ hút hết điếu này đến điếu khác, đồ để trong ba lô thì còn vài thứ, không biết sau khi hút hết rồi thì nên làm gì bây giờ.
Sinh viên trong tửu phòng khá đông, cả nam lẫn nữ, cơ bản đều ngồi thành từng nhóm, cười cười nói nói, tâm trạng rất hưng phấn, kiểu như Lưu Hiếu, một mình lẻ loi lại chẳng có bạn bè gì thì hoàn toàn không có ai để ý.
Hắn không tìm được đối tượng phù hợp, nhưng có người lại để ý đến hắn.
"Ta thấy gì hả? ! Đó là một con sâu!"
Ừm, Lưu Hiếu giờ rất nhạy cảm với từ con sâu, chỉ cần nghe thấy từ đó, chắc chắn là đang nói mình.
Một nhóm sinh viên ngồi không xa hắn đồng loạt quay đầu lại nhìn Lưu Hiếu.
"Đúng là, lại còn là người của Du Thứ nữa." Một sinh viên tráng hán nheo mắt nhìn Lưu Hiếu, "Huynh đệ, ngươi là đồ tặng kèm đấy à?"
Ngoài dự kiến của Lưu Hiếu, tên tráng hán này trông to lớn thô kệch, nhưng khi nhìn vào mắt hắn thì không có vẻ xem thường, hơn nữa tên này sao mà nhìn giống người Hoa Hạ quá vậy.
"Đúng, ta mới nhập học."
Hắn tự nhiên vui vẻ đáp lại.
"Ta thấy có một mình ngươi, hay là ngồi cùng bọn ta nhé?"
Tráng hán cũng chẳng thèm hỏi ý kiến những người khác mà trực tiếp mời Lưu Hiếu.
"Được thôi."
Lưu Hiếu đương nhiên đồng ý, hắn cũng không muốn ngồi khô ở tửu phòng làm gì, dù sao đến đây cũng chỉ để làm quen với các sinh viên, huống hồ bàn bên kia có tận 4 người.
Bàn vuông, tráng hán một mình ngồi một mặt, đối diện là sinh viên nam đã phát hiện ra Lưu Hiếu, trông yếu đuối, trước ngực đeo phù hiệu của Tín Ngưỡng học viện, hai người còn lại là sinh viên nữ, một người có mái tóc ngắn màu tím ngang vai, trông có vẻ hơi xấu hổ, hay trốn tránh ánh mắt, mang phù hiệu của Nguyên Tố học viện, còn người kia thì tết tóc đuôi ngựa, lại rất cởi mở, mang phù hiệu của Đấu Chiến học viện, thấy Lưu Hiếu mang rượu đến thì người có tóc đuôi ngựa nhường chỗ, còn mình và cô tóc tím thì ngồi sát lại với nhau.
"Chào mọi người, ta tên là Nhậm Bình Sinh, là tân sinh của khoa Ngân Nguyệt thuộc Du Thứ học viện."
Lưu Hiếu vừa giới thiệu mình vừa vẫy tay gọi một nữ nhân xinh đẹp đang rảnh việc ở quầy bar.
"Cho bên này thêm một bộ giống vậy."
Về lễ nghi trên bàn thì hắn hiểu.
"Ô, sâu mà được đấy, có phong thái đấy chứ. Ta tên là Khải Nam, khoa Vận Mệnh của Tín Ngưỡng học viện." Gã sinh viên gầy mở lời trước, "Ta đúng là chưa từng thấy sâu nào trong học viện, lúc trước ở Trăng Non ta cũng có gặp vài con, sao hả, Mộc Dạ cũng bắt đầu thu nạp loài người từ bên ngoài rồi sao?"
Lưu Hiếu rất muốn hỏi gã Khải Nam này có phải hay không thích trốn trong bụi cỏ rồi gây nổ, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
"Khải Nam, ngươi nói nhảm đừng nhiều như vậy, để bọn ta giới thiệu trước đi, ta là Hạo Thiên của khoa Thủ Hộ." Tráng hán nói với chất giọng và cơ thể to con giống nhau.
"Người này là..."
"Cút, ngươi," Cô gái tóc đuôi ngựa tức giận ngắt lời tên tráng hán, "Ta có mồm để tự giới thiệu, ta là Hạo Nguyệt của khoa Cự Khuyết, Hạo Thiên là em trai ta, còn cô này thì để ta giới thiệu, nàng là Tố Y của khoa Cát Nguyên thuộc Nguyên Tố học viện."
Được rồi, dù sao tên của các người đều oai phong hơn tên của ta.
"Thủ Hộ và Cự Khuyết đại diện cho cái gì vậy?"
"Khoa Nguyên Tố và Tín Ngưỡng thì dễ hiểu rồi, còn Đấu Chiến và Du Thứ thì có vẻ khác biệt, dù sao Lưu Hiếu cũng không hiểu rõ lắm."
"Thủ Hộ thì là chiến binh khiên kiếm, chuyên về phòng ngự, Cự Khuyết thì là chiến binh trọng kiếm, chuyên về tấn công, ngươi đến cả cái này cũng không biết à?" Khải Nam hiển nhiên là một kẻ thích nói nhiều, kiểu người không nói là chết ấy, "Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta đâu!"
"Ta vốn là phiêu bạt từ Trăng Non đến, nhưng bị bầy triều Quyển Lâu tấn công, lúc đó tiện đường lên một chiếc Phong Chu đến Mộc Dạ." Lưu Hiếu bất đắc dĩ nói, "Cũng không biết tình hình Trăng Non bây giờ ra sao."
"Trăng Non bị bầy triều tấn công á? Sao ta không biết!" Khải Nam nghi hoặc nhìn xung quanh.
"Bị bầy triều tấn công thì có gì lạ, ngoại trừ Mộc Dạ ra thì thành phố nào xung quanh chẳng bị tấn công?" Hạo Nguyệt lườm Khải Nam một cái, rồi nói với Lưu Hiếu, "Ngươi có thể đến tửu phòng Nghe Thấy xem, ở đó có lẽ có các loại thông tin."
"Học viện muốn ngươi hả, không đúng, điều kiện tuyển sinh của học viện cao như vậy mà, ta phải rất vất vả mới vào được đấy, một con sâu như ngươi mà dễ dàng được nhập học sao?" Khải Nam tiếp tục hỏi.
"Cũng không dễ dàng, một Thâm Uyên Sứ đã kiểm tra ta kỹ càng, chắc thấy ta cũng tạm được nên cho ta vào viện."
"Thâm Uyên Sứ nào vậy?"
"Adrian."
"Chưa từng nghe nói, ta không quen ai là đạo sư của Du Thứ cả." Khải Nam bực bội nói.
Nữ nhân mang nước rượu mới tới, sau khi Lưu Hiếu trả Tinh Mộc Dạ, liền lườm hắn một cái.
"Ta mới vào viện, nhiều thứ không rõ, nếu không phiền, có thể giải đáp cho ta một chút được không." Rượu vừa lên bàn, Lưu Hiếu đã muốn bắt đầu công cuộc thu thập thông tin rồi, "Sao Mộc Dạ núi lại tự di chuyển vậy?"
"Đó là thói quen của Mộc Dạ chi chủ, chính là Hạt Nhân Nham, khi không di chuyển thì nó ở trạng thái nghỉ ngơi, khi Hạt Nhân Nham bắt đầu dao động thì ngọn núi sẽ ngẫu nhiên di chuyển, ví dụ như bây giờ, còn vì sao thì thật ra chúng ta cũng không biết, dù sao nó là ba điệp chi nham, còn lâu đời hơn Mộc Dạ Thành." Khải Nam đáp.
"Nó nghỉ ngơi thì học viện nhập học, nó dao động thì học viện nghỉ, dù sao mỗi chu kỳ đều rất cố định."
Được rồi, hóa ra là vậy, thảo nào được gọi là Mộc Dạ chi chủ, cả ngọn núi đều nằm trong tầm kiểm soát của nó.
"Mọi người trong lúc nghỉ học đều đến đây à?"
Lưu Hiếu cảm thấy cuộc sống như thế này quá là nhàn hạ.
"Không thì đi đâu?" Hạo Thiên mở miệng nói, "Ai cũng muốn kiếm học phần cả, chỉ có thể đến đây thôi."
"Ý gì? Sao vậy?"
Lưu Hiếu không hiểu, chẳng lẽ vui chơi giải trí cũng có thể kiếm được học phần sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận