Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 589: Người chết không thể nói chuyện

Chương 589: Người chết không thể nói chuyện.
Tiếp theo sau đó là một luồng ý thức bị một thứ gì đó dẫn dắt, cảm giác mê ly. Trong nháy mắt, một đám phân niệm đã ở trong một cái hang động xa lạ, một tia thánh quang từ trên đỉnh chiếu xuống, ánh sáng chạm đến một cái bàn tròn rộng lớn, do hàng trăm cái đầu lâu sinh linh ghép thành.
Xung quanh bàn tròn có 13 chiếc ghế lưng cao, mỗi ghế đều có treo số lượng đầu người khác nhau. Giữa bàn tròn có một quả cầu kỳ dị, toàn thân màu đen tím, màu sắc và hoa văn xoáy tròn rất nhanh.
Ý thức không thể di chuyển, nhưng có thể nhìn và nghe. Trong hang động yên tĩnh, mơ hồ có tiếng nhai nuốt, như thể ai đó đang ăn thịt một cách ngon lành.
Không có ai ở đó, dựa vào các hoa văn trên vách hang thì có vẻ đây là một cái hốc cây, có lẽ là nơi tụ tập của một thế lực nào đó. Ngoài đống đầu lâu xếp chồng như một cảnh tượng kinh dị, thì không có gì đặc biệt.
Đầu lâu của những sinh linh này bao gồm gần trăm chủng tộc sinh vật thông minh, phần lớn là những loài mà Lưu Hiếu chưa từng thấy, nhưng cũng có vài loài quen thuộc như Kỵ Kiêu, Tinh Linh, Khả Lam, Cửu Âm, Mạc Đà... Sao bọn chúng lại ở đây? Đương nhiên, cũng có cả Nhân tộc, hơn nữa số lượng không ít, chỗ ý thức có thể nhìn thấy có đến mười ba cái, cả nam lẫn nữ.
Với kinh nghiệm xã hội của Lưu Hiếu, đương nhiên hắn không biết chủ nhân của mười ba cái đầu này tên gì, khi còn sống là hạng cường giả như thế nào. Nhưng hắn có cảm giác, đầu lâu những người xuất hiện ở đây chắc chắn đều là cường giả tuyệt đối.
Ý thức của Lưu Hiếu ở ngoài rìa bàn tròn, không thể di chuyển, nghĩa là vị trí của ghế đã định trước. Điều này có lẽ thể hiện vị thế của người Hư Vũ tộc ở nơi này.
Vậy thì mười ba người có ghế ngồi là loại người gì?
Đột nhiên, một thân ảnh xuất hiện theo dao động ý thức của Lưu Hiếu, cả người mặc bộ giáp màu đỏ máu, phía sau có đôi cánh thứu đỏ rực, quanh áo giáp ẩn hiện những làn khí đen.
Thực thể, chứ không phải ý thức, nó xuất hiện khi nào, hay là nó luôn ở đây?
Hai tay chắp trước ngực, đặt ở phía dưới vành mũ giáp. Đúng vậy, cái thứ đang mặc áo giáp đang ngồi trên một chiếc ghế lưng cao. Mũ giáp che kín gần hết khuôn mặt, không nhìn rõ được bên trong là gì. Nhưng Lưu Hiếu cảm thấy, vật kia đang quan sát hắn, dù cho hắn chỉ là một ý thức tồn tại ở đây.
Áo giáp màu đỏ máu đột nhiên cử động, ngón tay gõ lên sọ người trên bàn, sau đó, từ từ nâng lên, chỉ về phía Lưu Hiếu. Ý thức bị hút ra, rút khỏi cái nơi áp lực không biết kia.
Lưu Hiếu vung tay, đánh xuống tấm mộc bài đang đặt trên lòng bàn tay. Nơi ý thức vừa ở, là một đoạn hồi ức? Một ảo ảnh? Hay là chuyện đã thật sự xảy ra?
Hai khả năng trước lớn hơn, vì hiện giờ hắn đang ở Hỗn Độn hư không, mọi cảm quan đều đã mất tác dụng, huống hồ đây chỉ là một mảnh gỗ. Nhưng có một điều khó lý giải, đoạn hồi ức hay ảo ảnh kia không có nội dung thực chất, cho đến khi cái người mặc áo giáp kia đột ngột xuất hiện, thì mọi thứ mới khác đi đôi chút.
Để cẩn thận, lúc người áo giáp chỉ tay về phía mình, Lưu Hiếu đã chọn rời đi. Thực ra muốn biết rõ bên trong ẩn chứa cái gì không khó, một lát nữa cho ý thức nhập vào xem sao, nếu cảnh tượng giống nhau, thì tiếp tục quan sát, còn nếu có gì khác, thì phải để ý.
Nhưng dù là kiểu nào, nó đều dẫn Lưu Hiếu đến một thế lực hoàn toàn xa lạ và thần bí.
"Đã tìm ra rồi, loại thực vật này tên là Văn Đế." Tanya ở bên cạnh cũng có kết quả, đưa cuốn sách đã mở cho hắn xem.
"Là một loại linh thực vật đến từ Thần Khí Chi Địa." Nhận lấy cuốn sách, đúng là vậy, phía trên là Thương Lan miêu tả loại thực vật này, không có nhiều nội dung, nhưng điểm mấu chốt đều được đề cập đến.
Đầu tiên là bức phác họa cực kỳ chân thực - quả thực trình độ hội họa của Thương Lan rất cao, tất cả các chi tiết đều được nắm bắt rất chính xác, khiến người xem chỉ cần nhìn vào đã biết cái thực vật trong lọ này chính là Văn Đế.
Tiếp đó, là nói về việc làm sao biết loại thực vật này, địa điểm là ở tổng bộ thương hội Wieland ở thành Papador, tại đó diễn ra một buổi đấu giá hội nghị, vật đấu giá là thứ thương hội thu được từ người Áo tộc.
Cuối cùng là tin tức về loại linh thực vật Văn Đế, việc đấu giá hẳn là để giải thích đặc tính và công dụng của nó, nếu không mọi người cũng sẽ không nhận ra, và chẳng ai bỏ tiền mua một thứ không biết sống chết là gì.
Văn Đế là một loại thực vật cộng sinh khống chế sinh linh, đặc điểm lớn nhất của nó là không bị hạn chế cảnh giới, chỉ cần nhét Văn Đế vào vết thương hoặc cơ thể đối tượng, nó có thể phát triển rất nhanh, cùng chủ thể cộng sinh đến chết, đồng thời, theo Văn Đế phát triển trong cơ thể, nó càng khống chế ý thức chủ thể mạnh mẽ hơn, cho đến khi chủ thể hoàn toàn nghe theo lệnh người khác.
Ở đây, người khác chính là người cho Văn Đế ăn máu của mình. Loại linh thực vật này còn có một tên gọi khác, Thị Huyết Khôi Lỗi.
Thương Lan dường như không hứng thú với đồ khôi lỗi, nên khi đó không đấu giá gốc Văn Đế này.
Lưu Hiếu nâng lọ lên, vừa đánh giá cẩn thận đám cỏ khô bên trong, cảm thấy có chút tác dụng, nhưng so với hai kỹ năng khôi lỗi thi họa và huyết thi thì tác dụng của nó không lớn lắm, chỉ có một điểm hấp dẫn là công dụng của Văn Đế không bị giới hạn cảnh giới, và không cần phải giết chủ thể, một mặt nào đó có thể đạt được một chiến lực nguyên vẹn, có trí nhớ, suy nghĩ, Linh Thể và kỹ năng, so với đám ngộ chữ lót chỉ dựa vào thân thể và bản năng chiến đấu thì có ưu thế hơn nhiều.
Cất vào đã, sau này chắc chắn sẽ dùng đến. Hai túi da, ba thứ đồ, cái quả trứng đương nhiên không nói làm gì, cỏ Văn Đế là linh thực vật, vậy nói như vậy, tấm mộc bài rất có thể cũng có sinh mệnh, nên không thể cất vào không gian.
Cầm vòng tay của người Vũ tộc, không nằm ngoài dự đoán, đây là một không gian chứa đồ. Hơn nữa không gian chứa bên trong là lớn nhất hắn từng thấy, gấp đôi so với tàn thứ phẩm, có lẽ là không gian hình lập phương 10x10x10.
Đây gần như là tổng không gian chứa đồ của Lưu Hiếu cộng lại. Đồ vật bên trong cũng khá nhiều, chủ yếu là đồ lặt vặt, có cảm giác người Điểu này mang cả gia tài theo người, ăn uống không nói, các loại dụng cụ nấu nướng và gia vị chiếm một phần lớn không gian, còn có đủ loại thịt, rau và trái cây.
Hóa ra, mỗi người đều có câu chuyện và sở thích riêng, cái tên Điểu nhân này lại là một người đam mê nấu ăn, trình độ thì không thể biết được, nhưng đồ hắn ta cất giữ lại rất có ích.
Trong đống đồ lộn xộn còn có rất nhiều quần áo, nhưng Lưu Hiếu không thể mặc vì có hai lỗ lớn trên lưng. Đó là kiểu quần áo đặt riêng của Vũ tộc, muốn mặc thì phải tìm thợ may vá lại hai cái lỗ này.
Đáng chú ý nhất là một cái vỏ sò đen to lớn, to cỡ nào ư? Rộng dài ít nhất ba mét.
Ý thức khống chế, vỏ sò mở ra, khá lắm, bên trong lại là một cái đệm êm. Tnnd, đây là giường nằm hoặc xe mui trần! Đồ tốt ah! Về sau không lo không có giường nằm, hơn nữa nhìn chất liệu của vỏ sò thì thấy độ cứng chắc của nó không hề tầm thường, ngủ trong đây ít nhất không cần lo lắng bị dã thú làm phiền.
Đồ lộn xộn quá nhiều, Lưu Hiếu cũng không có ý định kiểm kê từng thứ, hắn không có hứng đó.
Một bộ trọng giáp màu đồng cổ, rất nặng, là vũ bị duy nhất trong không gian. Với cách chiến đấu của tên Điểu nhân này, hắn không cần vũ khí, có lẽ ngay cả giáp cũng ít khi mặc, tuy nhiên Lưu Hiếu nhận ra bộ giáp này có kiểu dáng rất giống bộ trọng giáp đỏ máu trước kia hắn từng thấy, chỉ có chi tiết nhỏ và màu sắc là khác, có lẽ là cùng một thợ rèn làm ra.
Sách thì không nhiều, chỉ có ba quyển, nhưng da thú cuốn thì có kha khá. Tinh phách có hơn hai trăm miếng, năng tinh thì cũng không ít, hơn ba nghìn viên.
Thuốc men, viên đan dược thì cũng nhiều, còn có các loại quyển trục kỹ năng và đạo cụ nguyên tố, cũng may là người Vũ tộc này làm việc cẩn thận, mỗi loại thuốc đều đánh dấu tên gọi.
Còn lại là thảo dược và xác dã thú. Thậm chí có cả một cái đầu của sinh vật trí tuệ, nhìn bên trên là một con đại trùng tử, cái đầu này lớn hơn đầu Lưu Hiếu trên cổ gấp bốn năm lần.
Cuối cùng là một con chim to, cùng loại với con một người một hổ đuổi giết mình. Có thể cất giữ ở đây thì chắc chắn nó là thi họa rồi, thì ra, đây là phương tiện giao thông chuyên dụng của bọn hắn.
Thất vọng, nhiều thứ như vậy, trước mắt thì không có món gì mà Lưu Hiếu thật sự muốn. Có lẽ nó liên quan đến thiên phú của người Điểu nhân này, một khi dính đến cấm kị, thì những thứ cần có lẽ sẽ không giống người thường.
Lấy thuốc và viên đan dược ra, giao cho Tanya phân loại, tiện thể xem có loại nào hai người dùng trực tiếp được không. Còn Lưu Hiếu thì bắt đầu nghiên cứu ba cuốn sách và da thú cuốn kia.
Người chết không thể nói, nhưng văn tự có thể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận