Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 120: Hành động

Đã mấy giờ rồi, còn liều như vậy à!? Lưu Hiếu không hiểu, nhưng thực tế, với người bình thường lột xác mà nói, việc hồi Địa Cầu thực sự quá xa xỉ, so với việc ở Nguyên Điểm lúc nào cũng như treo sợi tóc thì sinh hoạt ở Địa Cầu quả thực như thiên đường, cho nên người lột xác bình thường một khi trở về Địa Cầu đều ở lại đủ 14 ngày, và trong 14 ngày này, ngay cả thời gian ngủ nghỉ vốn có cũng không thể lãng phí. Còn về việc người lột xác sau khi trở về Địa Cầu làm gì thì khó nói.
Còn đối với hai mục tiêu lột xác trước mắt này, người Yamato, loại chuyện này xảy ra với bọn hắn chẳng có gì lạ. Bất quá, các ngươi ở quốc thổ của mình làm gì thì ta không quan tâm, nhưng chạy tới đất Châu Á của chúng ta giết hại đồng bào của ta thì nhất định phải chết!
Trong bóng tối của căn phòng 601, xuyên qua lớp màn sa mỏng, Lưu Hiếu nhìn thấy ba cái thân ảnh trần trụi đang ở trên ghế sô pha phòng khách. Mục tiêu số 1, Ishihara mặt mày dữ tợn, ra sức giãy dụa, thân thể chà đạp lên hai thân thể phía dưới, cả thể xác lẫn tinh thần đạt tới khoái cảm khiến hắn như muốn lên tiên, hoàn toàn mất cảnh giác. Run mở Phục Hợp Cung, huyết thủy ở đầu ngón tay ngưng tụ thành mũi tên, mũi tên nhắm thẳng vào đầu gã đàn ông đang gần như điên cuồng kia.
Trong gió tuyết, máu tươi lặng lẽ bắn ra. Mũi tên xuyên qua cửa sổ sát đất, tiếng vỡ vụn khiến Ishihara cảnh giác, nhưng hắn còn chưa ý thức được nguy hiểm phát ra từ đâu thì một vệt hồng quang đã khắc vào giữa trán hắn. Tiếp theo đó là tiếng bịch trầm đục, cả đầu hắn trực tiếp nổ tung, chỉ còn nửa thân dưới ở lại trên hạ thể. Máu và huyết tương bắn tung tóe khắp căn phòng. Hai người phụ nữ đã sớm kiệt sức hoàn toàn không biết chuyện gì, bị dày vò đến mức không có sức mà quay người lại, chỉ đến khi sau lưng truyền đến giọng nói ngược lại, mới chậm rãi mở to mắt.
Mà giờ khắc này, bóng đen bên ngoài cửa sổ đã leo lên tới cửa sổ phòng ngủ 602, bắn một mũi tên về phía mục tiêu số 2, Kuno, đang ở trên giường lớn trong phòng ngủ.
Tiếng thét tê tâm liệt phế từ phòng 601 vang vọng, xuyên qua cả bức tường cách âm tốt, khiến Kuno đang hoàn toàn đắm chìm trong thú tính phải giật mình tỉnh táo lại. Hắn vừa nghiêng đầu, thì gần như ngay lập tức, một đầu mũi tên màu đỏ sượt qua mặt hắn gào thét bay đi, mang theo vành tai trái, rồi ghim chặt vào vách tường trong phòng ngủ.
"Baka (ngu ngốc)!" Kuno liếc nhìn mũi tên đã hóa thành huyết thủy mắng to, trong tiếng mắng, thân hình của hắn rõ ràng biến mất trong hư không.
Ừ? Lưu Hiếu nhíu mày. Một người lớn sống sờ sờ ở ngay trước mắt mình lại đột nhiên biến mất, khiến hắn có chút kinh ngạc, bởi mũi tên thứ hai vốn định bắn ra cuối cùng cũng không có bắn đi. Thể kỹ? Kỹ năng? Cũng có thể, nhưng kỹ năng biến mất trong hư không thì hắn chưa từng thấy. Hai người phụ nữ đang nằm trên giường không có bất cứ động tĩnh gì, nằm bẹp trên giường không rõ là đang chóng mặt hay đã tỉnh, trong phòng lại không thấy bóng dáng của Kuno đâu, cứ như là bốc hơi khỏi nhân gian vậy, quỷ dị vô cùng.
Đột nhiên, một nếp gấp trên ga giường có chút biến hóa! Nhưng rõ ràng bên trong không có ai cả.
Thì ra là thế! Lưu Hiếu lập tức hiểu ra. Mục tiêu số 2, Kuno, thi triển một loại kỹ năng ẩn thân, nhưng thân thể vẫn là một thực thể, chỉ là dựa vào thị giác không thể nhìn thấy mà thôi. Trong tư liệu tổ chức cung cấp về mục tiêu không hề đề cập đến việc Kuno có kỹ năng này, chính một sơ hở này đã khiến tên súc sinh số 2 có cơ hội thở. Nhưng đó chỉ là cơ hội thở thôi. Lưu Hiếu lần nữa phóng thích Phong Động, đã theo sự chấn động kịch liệt của hơi thở tập trung vào hành tung và quỹ tích của Kuno.
Trực tiếp phá cửa sổ mà vào, cùng lúc đó, cánh cửa lớn phòng 602 mạnh mẽ mở ra. Lưu Hiếu không chọn đuổi theo ra ngoài, mà phóng thẳng tới phòng trọ dựa vào hành lang. Bức tường ở trước mặt hắn yếu như đậu hủ bị đục ra. Không chỉ có tường bị đục nát, mà cả Kuno hoàn toàn trong suốt cũng bị đụng nát.
Một tiếng kêu đau đớn vang lên, một đám máu tươi lớn bị phun ra từ trên không trung. Bước chân không ngừng, trực tiếp lao vào căn phòng trọ đối diện. Cùng với hắn còn có Kuno dần dần lộ thân hình, sau một cú va chạm mạnh với Lưu Hiếu cùng với vách tường, tên vừa rồi còn sống sờ sờ bây giờ đã hấp hối. Xương cốt toàn thân hắn chẳng còn lại mấy cái nguyên vẹn, toàn thân trần trụi mềm oặt trên mặt đất, lỗ thoát khí rỉ máu, đã thấy rõ là không sống nổi.
Tay phải Lưu Hiếu xuất hiện một cái chùy lớn màu đỏ, không nói thêm lời thừa, một tay vung chùy, trực tiếp đập nát đầu mục tiêu số 2.
Xử lý xong tất cả, hắn nhanh chóng quay lại phòng 602, theo đường cửa sổ nhảy ra ngoài, qua vài bước dịch chuyển đã an toàn trở về phòng mình. Lại lần nữa đeo kính mắt lên.
"Trào Phong! Ngươi đi đâu vậy! ?" Vừa mở chức năng liên lạc, đầu bên kia đã truyền tới tiếng Bách Linh cố gắng đè nén giận dữ hỏi.
"Mục tiêu số 1 và số 2 đã bị loại bỏ, tôi đang tới thành phố Biei, nhờ Đặc Sự Cục chuẩn bị cho tốt."
"... Đã? Bị loại bỏ rồi sao?" Bách Linh lập tức vỡ lẽ, cơn giận vốn có biến thành chút kinh ngạc, ngắn ngủi im lặng sau đó, cô nhìn đồng hồ, từ khi Lưu Hiếu cắt liên lạc tới giờ, bất quá mới có 5 phút 17 giây.
5 phút có thể làm được gì? Ít nhất cô, trong 5 phút này còn chỉnh lại tâm trạng mình một chút, sau đó rót thêm một ly cà phê đen, rồi thì hùng hồn ghi lại hành động lần này của Lưu Hiếu vào quyển sổ nhỏ. Rồi sao nữa? Hết rồi. Cái máy pha cà phê không xa vẫn còn kêu lạch cạch, ly cà phê của cô còn chưa kịp pha xong. Mà bên này, Lưu Hiếu đã xong việc.
"Đúng."
Ngay lúc Lưu Hiếu trả lời, trong tửu điếm bắt đầu náo loạn lên...Vừa rồi động tĩnh lúc ám sát mục tiêu số 2 quá lớn, thêm vào việc hai người phụ nữ trong phòng 601 tỉnh dậy không ngừng la hét, đã đánh động đến bảo an khách sạn. Tiếng bước chân vội vã lục tục truyền đến từ hành lang, tiếng cảnh báo chói tai cũng vang lên ngay sau đó.
"Môi trường bên anh ồn ào vậy, bị lộ rồi sao? Anh có nguy hiểm không, có cần Đặc Sự Cục đến giúp không?" Nghe thấy tiếng động bên Lưu Hiếu, Bách Linh lập tức cảnh giác.
"Mục tiêu số 2 có một kỹ năng ẩn thân, không cẩn thận đã để hắn chạy ra ngoài hành lang, trong quá trình đó tôi đã đục thủng một bức tường, tạo ra tiếng động hơi lớn, nhưng giờ đã an bài xong ở phòng trọ của Đặc Sự Cục rồi, không cần trợ giúp." Nói xong, Lưu Hiếu thay bộ đồng phục nhân viên mà khách sạn đã chuẩn bị cho khách, đeo ba lô lên rồi rời khỏi phòng trọ.
Ở hành lang, một đám khách trọ đang buồn ngủ bị tiếng báo thức đánh thức đang ngó đầu ra bốn phía, cũng không ít khách trọ giống như Lưu Hiếu, mặc bộ đồ như vậy, vội vàng chạy theo đám người, đa phần người đều cho rằng khách sạn bị cháy, bắt đầu di chuyển chạy xuống lầu.
Theo đám người xuống đại sảnh tầng một, nơi này đã tụ tập một ít khách trọ, Lưu Hiếu len qua đám người, đi thẳng theo cửa lớn rời đi, đến nơi không có camera giám sát. Bách Linh toàn bộ quá trình đều chăm chú vào màn hình, thông qua hình ảnh cộng hưởng từ kính mắt để nắm rõ tình hình, nhưng cô lại không dám lên tiếng, sợ ảnh hưởng tới phán đoán của Lưu Hiếu, đến khi trên hình ảnh xuất hiện chiếc xe tải nhỏ của Đặc Sự Cục thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chiếc đó là xe của Đặc Sự Cục, đúng rồi." Mở cửa xe ra, Lưu Hiếu chui vào chỗ ngồi phía sau xe chật hẹp. Vẫn là người đàn ông trung niên khi nãy, gương mặt không chút sợ hãi của anh cũng không có nhiều gợn sóng, chỉ sau khi xác nhận Lưu Hiếu đã lên xe, thì anh mới cười hỏi.
"Nhanh vậy sao?"
"Đúng, đi đến địa điểm kế tiếp thôi." Lưu Hiếu nhanh chóng cởi bộ đồng phục, mặc quần áo của mình vào.
Chiếc xe tải nhỏ khởi động, lại không lập tức bật đèn xe, chiếc xe chạy một đoạn trong bóng tối rồi mới bật đèn. Có vẻ như là vì Lưu Hiếu đã đeo kính mắt lên, người đàn ông không nói nhiều như trước, chỉ im lặng điều khiển chiếc xe. Dù tuyết rơi đầy trời, xe con vẫn duy trì tốc độ 100km. Đối với những chiếc xe cảnh sát lao nhanh trên làn đường, thậm chí còn có không ít xe quân đội.
Chứng kiến những điều này, người đàn ông khinh miệt cười.
Bạn cần đăng nhập để bình luận