Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 41: Đặc biệt biểu diễn

Từ trên cao nhìn xuống, Lưu Hiếu bao quát lấy những con Hủ Diêm chậm chạp di động về phía trước trong hạp cốc. Với tư cách là trùng mẫu, chúng được hưởng đãi ngộ như hoàng hậu, cơ thể như giòi bọ, cũng chẳng nhìn ra đâu là đầu, thân hình mờ ảo khổng lồ, có thể thấy rõ da thịt bên trong chứa nội tạng căng mọng và những mạch máu màu xanh lục thô kệch. Kệ xác chúng nó, dù sao ta cứ bắn nhiều, nếu không có Tích Huyết Thành Binh thì Lưu Hiếu tuyệt đối không lãng phí đạn dược, nhưng vì đã có nên phải tận dụng triệt để. Căng dây cung hết cỡ, huyết thủy hóa thành mũi tên, ánh mắt tập trung vào một con Hủ Diêm. Bành! Bành! Bành! Liên tiếp ba mũi tên, rồi liếc sang con tiếp theo, lại là ba mũi tên. Máu tươi xuyên qua thân hình Hủ Diêm, dịch mủ màu xanh lục lập tức nổ tung, không cần quan tâm hai con Hủ Diêm này sống hay chết, tóm lại khi các ngươi ở trong tầm bắn của ta thì chính là bia ngắm ít di động. Huyết thủy trong Huyết Giáp liên tục hóa thành máu tươi, Lưu Hiếu trực tiếp bắt đầu tư thế Tốc Xạ, hóa thân thành pháo đài đứng im như cột gỗ. Bành! Bành! Bành! Bành! Bành! Bành! Trên không hạp cốc, máu tươi vẽ thành từng đường chỉ đỏ, đâm về những con trùng mẹ khổng lồ đang di chuyển chậm chạp.
Lũ Hủ Diêm thật là bi kịch, vốn tưởng rằng ở phía sau rất an toàn, dù kẻ địch có công tới thì xung quanh cũng có một lượng lớn Thiêu Giáp bảo vệ, ai ngờ gặp phải chuyện quái quỷ, sao trên đỉnh đầu lại xuất hiện một màn biểu diễn thế này, bắn xa chính xác không nói, dù sao bọn chúng cũng là mục tiêu lớn di chuyển chậm đó là sự thật khách quan, mấu chốt là tên kia lại ở trên vách đá dựng đứng cao 300 mét. Cái này làm thế nào bây giờ. Từng tiếng rít thê lương, sắc nhọn vang lên. Lũ Thiêu Giáp đang bảo vệ Hủ Diêm lập tức hỗn loạn, lúc này tất cả trùng tộc đều phát hiện ra vị khách không mời mà đến trên đỉnh đầu. Nhưng người ta là trên cao nhìn xuống mà, cái vách đá này căn bản là không leo lên được ah! Nhìn Lưu Hiếu đang nổ súng liên hồi trên cao mà không có cách nào, điều này khiến đám Thiêu Giáp trung tâm hộ mẫu lâm vào trạng thái điên cuồng, chúng điên cuồng lao vào vách đá dựng đứng bên dưới chỗ Lưu Hiếu, không ngừng cố gắng trèo lên. Đúng là câu nói kiến bò trên chảo nóng.
Ta căn bản mặc kệ các ngươi, Lưu Hiếu nhìn cũng không thèm nhìn những côn trùng đó, mục tiêu của hắn là lũ Hủ Diêm, mỗi mũi tên đều cắm vào người Hủ Diêm. Cuối cùng, một con Hủ Diêm 'ba' tháp một tiếng, gục xuống đất. Cũng không biết là trúng chỗ hiểm hay là mất máu quá nhiều, tóm lại sau khi trúng bảy tám mũi tên của Lưu Hiếu thì cũng tắc thở. Lũ Thiêu Giáp bên cạnh nó dường như phát cuồng trong nháy mắt mẫu trùng chết, tất cả đều ngây người bất động, trông rất quỷ dị. Một lượng lớn Thiêu Giáp bắt đầu chồng chất lên nhau trên người mẫu trùng, hy vọng trở thành tấm mộc bảo vệ Hủ Diêm, đáng tiếc, chúng coi thường mức độ sắc bén của mũi tên Lưu Hiếu, làm vậy chỉ đang giúp Lưu Hiếu tích lũy số lần giết, không có bất kỳ tác dụng nào. Càng ngày càng có nhiều Hủ Diêm ngã xuống vũng máu. Trùng tộc bắt đầu sự điên cuồng của mình. Chúng bắt đầu xếp chồng lên nhau! Vô số Thiêu Giáp dẫm đạp lẫn nhau hướng lên trên, tạo thành bậc thang thịt, cách này thật sự có hiệu quả, men theo vách đá thẳng đứng, rất nhanh đã leo lên tới độ cao trăm mét. Không ngừng có Thiêu Giáp rơi xuống, nhưng lại có nhiều Thiêu Giáp khác leo lên trên. 100 mét, 200 mét, tốc độ quá nhanh khiến Lưu Hiếu cũng có chút bất ngờ.
Đồng thời, hậu phương của trùng tộc đại loạn, thêm một lượng lớn mẫu trùng tử vong, khiến chiến cuộc phía trước thay đổi bất ngờ, Kaldorei lập tức giảm bớt áp lực, lực lượng tiếp sau của Thiêu Giáp không còn mạnh như trước, thêm vào đó một lượng lớn Thiêu Giáp ngẩn người tại chỗ khiến bọn họ dễ dàng xoay chuyển tình thế, nhanh chóng thu hoạch mạng của lũ côn trùng. Ngay lúc Kaldorei còn ngơ ngác trước biến cố đột nhiên xảy ra này. Bọn họ thấy ở phương xa trên vách đá dựng đứng, vô số Thiêu Giáp đang dựng lên tường thịt, liều mạng xông lên đỉnh núi. Lúc đầu họ nghĩ lũ trùng tộc này chuẩn bị leo lên đỉnh núi bằng cách đó rồi từ trên cao tấn công mình, nhưng nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, lũ côn trùng này đâu có biết tấn công từ xa, đi lên có ích gì? Chẳng lẽ chúng thật sự từ trên cao như thế nhảy xuống sao? Chẳng phải là muốn chết sao? Một người Kaldorei có kỹ năng nhìn xa sau khi lột xác cuối cùng cũng nhìn rõ mọi chuyện, hắn nhanh chóng về tới căn cứ của Kaldorei, kể lại những gì mình chứng kiến cho các thủ lĩnh Kaldorei, cho vương tử Kaldorei, Onmori. "Ý ngươi là? Có một người nhân loại đang đánh lén đám mẫu trùng của trùng tộc trên núi cao?" Onmori cao lớn anh tuấn, ngũ quan tinh mỹ như tượng tạc, toàn thân toát ra vẻ uy dũng. "Đúng vậy, thưa vương tử Onmori vĩ đại, ta đã dùng nhìn xa, thấy rất rõ. Người nhân loại kia có thuật bắn tên tinh xảo, tên bắn ra màu đỏ tươi như máu, rất lợi hại. Hiện giờ lũ trùng tộc đang điên cuồng tấn công hắn!" Onmori gật đầu, "Tiếp tục quan sát." "Vâng!" Người Kaldorei lột xác đáp lời rồi rời đi.
Onmori quay đầu nhìn sang phía sau bên phải, nơi đó đứng một nữ Kaldorei, da trắng nõn như bạch ngọc, không tì vết, đôi mắt xanh lam thuần khiết như bầu trời nhấp nháy, trông như đang suy tư điều gì đó. "Tanya, xem ra chúng ta được nhân loại cứu rồi." Sắc mặt Onmori lạnh lùng nhưng lại mang theo chút khinh thường. "Ngươi không nên thành kiến với nhân loại, trong nhân loại cũng có cường giả." Tanya nghiêm mặt nói, "Nếu không phải người nhân loại này xuất hiện thì chúng ta không thoát khỏi số mệnh thất bại đâu." "Đó chỉ là vì chúng ta không có đủ mũi tên! Nếu như..." Onmori rõ ràng không muốn nhận thua. "Nếu như giao chiến trên bình nguyên thì sao?" Tanya hờ hững nói. "Không có nếu như!" Onmori mạnh miệng nói, lại phát hiện mình bị muội muội bắt bẻ, những lời sau cũng nghẹn lại. "Người nhân loại đó đã giúp chúng ta, vậy chúng ta có nên làm gì đó không? Hỡi người anh trai vĩ đại, con trai của Kaldorei, vương tử Onmori?" Tanya nhìn về phía ngọn núi cao đó, tuy nhiên nàng không nhìn rõ người nhân loại kia. "Ta biết rồi." Onmori lãnh đạm trả lời. Tiếp theo, hắn nghiêm nghị hô, "Toàn quân xuất kích! Dọc đường thu nhặt tên!" Mệnh lệnh rất nhanh được truyền xuống. Đại quân Kaldorei, bắt đầu tiến công về phía trước.
Lúc này, Lưu Hiếu đang dốc hỏa lực vào lũ Hủ Diêm dưới vách đá, mỗi khi một con Hủ Diêm gục xuống thì những bậc thang thịt sẽ xuất hiện, một lượng lớn Thiêu Giáp mất đi ý thức, ngơ ngác rơi xuống dưới, điều này khiến công trình leo lên của Thiêu Giáp liên tiếp thất bại, cứ hết lần này đến lần khác phải xây dựng lại. Một con Hủ Diêm khống chế khoảng 1 vạn con Thiêu Giáp, mà ở đây có ít nhất 1000 con Hủ Diêm, chỉ trong thời gian ngắn ngủi một phút đồng hồ mà có hơn 100 con mất mạng dưới tay Lưu Hiếu. Trùng tộc đã lâm vào điên cuồng không chỉ là xây bậc thang thịt, chúng gần như đang trực tiếp dùng Thiêu Giáp lấp một con dốc thoải, lúc này Kaldorei không còn là kẻ thù chính của chúng nữa, cái người nhân loại có thể trực tiếp sát thương Hủ Diêm kia mới là mối họa lớn trong lòng, không giải quyết người nhân loại này thì trùng tộc thực sự có thể bại. Lưu Hiếu liếc qua cái công trình của trùng tộc có thể được ghi vào thập đại kỳ tích này, lạnh lùng cười. Nó mạnh cứ việc nó mạnh, gió mát vẫn lướt qua đồi núi; nó ngang ngược cứ việc nó ngang ngược, trăng sáng vẫn soi dòng sông lớn!
Trong nháy mắt, lại có một con Hủ Diêm kêu thảm một tiếng, thân hình béo tròn không động đậy nữa. Hắn cũng hơi buồn bực, đám Hủ Diêm này không có một con nào là sinh vật lột xác, bắn nãy giờ mà vẫn không có thông tin vượt cấp tinh vực đánh chết thưởng xuất hiện. Nếu không phải bây giờ công huân Ngân Hà Trật Tự của Lưu Hiếu đã nhiều đến mức có cả dãy số 0 dài dằng dặc, chắc hẳn hắn đã bỏ cuộc từ lâu rồi, nếu nói chạy thì đám Thiêu Giáp này không thể nào đuổi kịp hắn, đây cũng là lý do hắn bỏ qua lực lượng của những côn trùng ngu xuẩn này. Đồng thời, hắn còn đang suy nghĩ về một chuyện khác. Phía khác, quân đội Kaldorei đã giải quyết đám Thiêu Giáp đang triền đấu, bước những bước chân nhịp nhàng tiến về phía bên này, một bên giết đám Thiêu Giáp hấp hối, một bên thu thập mũi tên trên mặt đất và trên thi thể. Trong mắt bọn họ, hành động của trùng tộc thực sự là điên rồ, rõ ràng bị chúng chất thành một con dốc hình mũi khoan dựng đứng. Lưu Hiếu cũng chú ý thấy quân đội Kaldorei đang tới gần, xem ra chủng tộc bên ngoài có vẻ giống tinh linh này cũng có chút tinh thần, biết nói thừa cơ để lấy lại danh dự. Mưa tên vạch lên đường vòng cung rồi rơi xuống, một lượng lớn Thiêu Giáp từ trên tháp trùng ngã xuống, lúc này trùng tộc hoàn toàn trở thành bia ngắm, hệ thống mệnh lệnh của chúng rất đơn giản thô bạo, có lẽ chỉ có tấn công cái này, tấn công cái kia, hiện tại cục diện với trùng tộc thì chính là tấn công Lưu Hiếu, do đó Kaldorei trở thành người hưởng lợi lớn nhất, đi nhặt đầu người.
Đám Hủ Diêm cách Lưu Hiếu khá xa đã bắt đầu lui về phía sau, với tốc độ chậm chạp nhúc nhích của chúng thì việc chạy trốn cơ bản là điều không tưởng. Số Hủ Diêm chết dưới tay hắn đã vượt qua 300 con, còn có một số bị thương nặng vẫn chưa chết. Đây gần như là 1/3 số lượng trùng mẫu của toàn bộ trùng tộc, cộng thêm những con Kaldorei giết được trước đó, thì thế của trùng tộc đã đại bại. Theo từng đợt mưa tên oanh tạc của Kaldorei, đám Thiêu Giáp đã dùng vô số sinh mạng để xây dựng tháp thịt, còn chưa kịp lập công thì đã sụp đổ trong tuyệt vọng. Trùng tộc đã đại bại thì đã phát tiết, những Thiêu Giáp còn sót lại tụ tập quanh mẫu trùng của mình, tạo thành từng vòng tròn nhỏ bắt đầu cố thủ. Lưu Hiếu thu Bộ Phong, ăn hết một viên thuốc màu trắng, duỗi thẳng tay ra, rồi khoanh chân ngồi xuống. Xem ra, cái phim chiến tranh cấp Sử Thi này cũng sắp đến hồi kết rồi, chỉ là, ta rõ ràng đã mời đến một nhân vật khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận