Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 112: Chia xẻ

Chương 112: Chia sẻ [Vấn đề này ta xin trả lời.] Tổ trưởng Giác Đoan cất giọng trầm thấp, vang lên như tiếng pháo nổ. [Người kia thuộc về Sang Thế Hội, nhưng là người Hoa Hạ.] [Sang Thế Hội là tổ chức của Hoa Hạ sao?] Phu Chư truy hỏi. [Sang Thế Hội không thuộc về bất kỳ quốc gia nào.] Lời tổ trưởng không nhiều, nhưng ngắn gọn và rõ ràng. [Tính theo thời gian Địa Cầu, Nguyên Điểm thí luyện mới bắt đầu hơn 40 ngày, người này có thể đạt thuộc tính thể năng trên 100, còn thuận lợi tìm được vực thành, có được đạo tiêu, xem ra không đơn giản, đáng tiếc, nếu là người Hoa Hạ, vậy mà không gia nhập tổ chức Hoa Hạ.] Phu Chư nói ra có vẻ tiếc hận, nhưng thực chất lại thăm dò, Lưu Hiếu qua vài lần hắn lên tiếng có thể cảm giác được, vị Phu Chư này tuổi có lẽ không nhỏ, rất thâm sâu. [Đạo bất đồng không chung đường, người như vậy gia nhập ngược lại là tai họa.] Tổ trưởng Giác Đoan trực tiếp kết luận. [Hừ, kẻ phản quốc, tính là cái gì, trở thành Hành Giả khó lắm sao? Tổng thuộc tính thể năng của ta là 89, đoán chừng không bao lâu sẽ đạt cấp bậc Hành Giả, cũng không kém hắn vài ngày.] Sơn Cao khinh thường nói. [Tiểu tử ngươi sao lại tăng lên nhanh vậy! Cha ngươi đây mới 83!] Bình Bồng ra vẻ kinh ngạc mắng. [Mọi người đều giỏi quá, ta là 77.] Lăng Ngư yếu ớt chen vào, đánh dấu sự tồn tại. [Mấy người khác, sao không lên tiếng, giả bộ thâm trầm gì, đều nói chuyện đi!] Sơn Cao dường như phát giác có mấy dự bị tổ viên không nói nhiều, bất mãn nói. [Cũng không sai biệt lắm với các ngươi, ta là 81.] Phu Chư mở lời. [99] Giọng nam lạnh lùng vang lên, chỉ một con số, khiến mọi người im bặt. [Mẹ nó, cái này ai vậy, cách mức tối đa một điểm!] Sơn Cao hét lên. [Trường Hữu.] Nam tử lạnh lùng trả lời. [Chịu phục, ngươi lợi hại, ngươi giỏi quá, thảo nào không nói lời nào, thì ra là người ngoan ít nói!] [Trường Hữu, ngươi tăng lên thế nào? Sao nhanh vậy?] Phu Chư hỏi. [...] Không ai trả lời, Trường Hữu trực tiếp lơ vấn đề của Phu Chư. [Không cần thế chứ, tất cả mọi người ở giới vực thí luyện khác nhau, tập hợp một ít thông tin có thể tăng nhanh chỉ là để tham khảo, cần gì phải giữ bí mật?] Phu Chư có chút không cam lòng. [Trong chiến đấu...] Trường Hữu chỉ nói ba chữ. Mọi người đều hiểu, không ngờ không phải người khác không muốn nói, mà là căn bản không có thời gian để ý, người khác vô cùng bận rộn. Lưu Hiếu nãy giờ không lên tiếng, lý do cũng giống Trường Hữu, hắn cũng gặp chút vấn đề, chính là trong lúc tìm Bi Lệ Hoa dọc bờ sông, đụng độ đội thăm dò nhỏ do đại tri chu rải ra. Đại tri chu căn bản không khách khí với hắn, hơn 100 con lập tức xông lên. Sau đó không lâu, Lưu Hiếu cất Bi Lệ Hoa vừa tìm được vào tàn thứ phẩm, đã rời khỏi hiện trường ngổn ngang thi thể, tiếp tục hướng hạ du di chuyển. [Mấy vị tổ trưởng, phó tổ trưởng, thực lực của các ngươi thế nào? Chẳng lẽ còn kém chúng ta?] Sơn Cao lại nhắm vào tổ viên chính thức. [Yên tâm, thực lực của thành viên chính thức cao hơn các ngươi, còn chưa lên thượng giới là vì thành viên chính thức gánh vác trách nhiệm dẫn dắt đồng bào trong giới vực hoàn thành nhiệm vụ, trên thực tế, nước nào hay tổ chức nào cũng có người nhanh chóng hoàn thành thí luyện, chỉ là mỗi người có mục đích hoặc nhiệm vụ riêng chưa xong.] Lãnh Ngự Phong nói thẳng, [bất quá, thành viên chính thức ở đây không kể ta, thuộc tính thể năng của ta chỉ 73, so với các ngươi còn kém, nhưng ta đi con đường luyện linh, không giống các ngươi.] [Cái gì là...] [Không cần hỏi, ta nói luôn, luyện thể và luyện linh, đi thể năng, bất kể tầm xa hay cận chiến đều thuộc luyện thể, đi linh thể là luyện linh, tương tự pháp sư, hiểu chưa?] [Hiểu rồi, thuộc tính linh thể tăng thế nào? Của ta vẫn không tăng ah!] Sơn Cao với thân phận Thần Thay Hành Giả, linh thể mạnh cũng rất quan trọng. [Việc này chúng ta sẽ nói rõ sau, đây cũng là giá trị quan trọng khi Ẩn Long Tinh Văn Linh Âm thành lập, chúng ta sẽ nói cho các ngươi phương pháp luyện thể lẫn luyện linh, giúp các ngươi nhanh chóng tăng thực lực. Đồng thời các ngươi có thể chia sẻ cách của mình, bổ sung cho tổ chức hiểu thêm về Nguyên Điểm.] [Hiểu rồi, vậy thì rất có ích. Để ta nói trước, ta là Thần Thay Hành Giả Phá Hư, có kỹ năng bị động tín ngưỡng tên là Cường Giả Phá Hư, chỉ cần ta thịt những sinh vật có tổng giá trị thể năng cao hơn ta, kỹ năng này sẽ tích lũy thể năng phụng dưỡng ngược lại cho ta, ban đầu tăng rất nhanh, giờ muốn tìm kẻ mạnh hơn ta cũng không dễ!] Mọi người: [...] Lưu Hiếu nghe được kỹ năng biến thái của Sơn Cao, suýt chút nữa té xuống sông, kỹ năng tín ngưỡng quả nhiên rất biến thái. [Ha ha, con trai lợi hại đó, ta đây có một loại Minh Xà, gan của loài rắn này có thể ăn trực tiếp, ăn một cái có thể tăng độ bền bỉ và bộc phát, hơn nữa gan rắn này còn có thể giải độc, đám người chúng ta ngày nào cũng tìm rắn này.] Bình Bồng cũng không giấu giếm bí quyết của mình. [Đến lượt ta à?] Nữ duy nhất trong tổ Lăng Ngư nhẹ giọng nói, [chúng ta ở trên hải đảo, có một loại thực vật mọc ở mặt biển, ăn trái của loại cây này sẽ tăng lên, nhưng có thể tăng ít thôi.] [Vận may của ta không tốt như các ngươi,] Phu Chư thở dài, [ta thật sự là khổ luyện, nhưng cũng mượn một chút ngoại lực, ở chỗ ta có một loại huyết vụ, luyện thể trong làn huyết vụ đó hiệu suất rất cao.] Nghe, mỗi người đều có cơ duyên và vận may riêng, cũng phải, Ẩn Long tổ là tổ chức bí mật quốc gia, tuyển người chắc chắn phải là người nổi bật. Lưu Hiếu trèo lên ngọn cây, nhìn xuống bờ sông, lại phát hiện thêm chỗ có Bi Lệ Hoa. [Quan trọng của luyện thể và luyện linh là phương pháp, vật phẩm giống nhau ở giới vực khác nhau không lặp lại.] Phó tổ trưởng Lục Ngô nói. [Tôi xong rồi.] Giọng lạnh lùng của Trường Hữu vang lên lần nữa. [Ái chà! Học bá, nhanh nói 99 điểm của cậu thi kiểu gì ra.] Sơn Cao lập tức hăng hái. [Vực thành, luyện chữ phòng.] Năm chữ, hết. [Cắt! Cái gì chứ!] [Ngươi đã đến vực thành rồi à? Vừa rồi ngươi nói chiến đấu là thi đấu ở luyện chữ phòng?] Lãnh Ngự Phong hỏi, Trường Hữu cũng là người được hắn chỉ định làm dự bị tổ viên. [Đúng.] [Tốt! Sau khi đột phá Hành Giả, lập tức kết thúc lịch luyện, trước đó không được rời khỏi vực thành.] [Tốt.] [Vực thành ở đâu? Ta tìm mãi không thấy! Ta cũng muốn đi vực thành!] Sơn Cao khóc rống. [Ta cũng vậy! Bên ngoài nguy hiểm quá, ta muốn về quê! Không, ta muốn vào nội thành!] Bình Bồng tiếp lời. [Vị trí vực thành của mỗi giới vực khác nhau, cái này phải tự tìm, chúng ta nói cũng vô ích.] Lục Ngô tức giận nói. [Trong vực thành có nhiều cách tăng lên nhanh, cho nên các ngươi nhanh tìm vực thành.] [Đúng rồi! Dự bị tổ viên không phải có 6 người sao? Sao ta đếm đi đếm lại chỉ có 5 người nói chuyện vậy?] Sơn Cao nghi ngờ nói. [Trào Phong?] Lãnh Ngự Phong hỏi. [Tôi đây, đang trong chiến trường, mọi người nói, tôi đều nghe.] Thấy không trốn được, Lưu Hiếu đành lên tiếng. [Hay đó, vừa rồi Trường Hữu chiến đấu, còn Trào Phong đang trực tiếp chiến tranh, Lãnh Phó, hai người thủ hạ của ngươi hiếu chiến quá.] Sơn Cao mãi là kẻ châm ngòi. [Trào Phong, tình hình bên chỗ ngươi thế nào?] Lãnh Ngự Phong quan tâm hỏi. [Ngươi hỏi tình hình chiến tranh hay tình hình của tôi?] [Cả hai.] [Gặp 3 quân hợp chiến, ta chỉ đi ngang qua, đánh cho bọn chúng te tua, không có vấn đề lớn. Bản thân ta thì tốt, nhưng đạo tiêu tinh thạch đã bị thế lực thượng giới tương ứng của giới vực thí luyện lấy đi, không cho thí luyện giả rời khỏi Trung Thiên Thế Giới này.] [Cái này...] Xuất hiện tình huống này, mọi người đều cạn lời. [Ngươi ở hạ giới Trung Thiên nào?] Tổ trưởng Giác Đoan đột nhiên hỏi. [Mị Lam Giới, phái một cao thủ tộc Khả Lam xuống lấy đạo tiêu tinh thạch đi rồi. Ngược lại ta đã có đạo tiêu của Sử Long Giới, nhưng chỗ ta cũng không thiếu bằng hữu, đều cần đi Sử Long.] Lưu Hiếu thành thật nói. [Ngươi định làm gì?] Giọng tổ trưởng trầm thấp đầy uy áp. [Tiêu diệt tên cao thủ đó, đoạt lại đạo tiêu tinh thạch, mọi người cùng nhau đến Sử Long.] [Tiêu diệt cao thủ? Ngươi biết mình đang nói gì?] [Biết, đội chúng tôi thực lực không kém, không phải không có khả năng!] Lưu Hiếu không nói mình đã xem như cao thủ. [Đội của ngươi có thực lực gì?] Tổ trưởng có vẻ đã hơi hứng thú. [65 người, hơn phân nửa cấp bậc Hành Giả, 7 ngày nữa toàn bộ lên Hành Giả.] [Hít...] [Còn riêng ngươi?] [Trung cấp Hành Giả.] [Hít...] [Còn có danh xưng?] [Con Kiến Vạn Trảm.] [Hít...] [Tốt, ngươi tự quyết định.] Tổ trưởng Giác Đoan có vẻ đã hài lòng, không hỏi thêm nữa. Nhưng bên trong Tinh Văn Linh Âm, thật lâu sau cũng không ai thốt lên một lời nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận