Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 577: Chiến linh chuyện cũ

Chương 577: Chuyện cũ của chiến linh Phong Hiền Giả Galer có không gian chứa đồ là một chiếc khuyên tai, thể tích không lớn, chỉ cỡ 2*2*2 quy cách bình thường, bên trong không có nhiều đồ đạc.
Vị mắt tam giác này nhìn thì có vẻ buồn rười rượi, cho người cảm giác không tốt, nhưng trong đồ chứa lại toàn là sách, hơn nữa tất cả đều là thơ, ngươi dám tin không!
Quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, những người khó ưa nhất thường là văn nhân, đặc biệt là mấy người làm thơ hoặc viết tiểu thuyết.
Nghĩ mà xem, có ngần ấy thời gian, không đi hẹn hò với bạn trai bạn gái, không đi chơi đêm với bạn bè đồng nghiệp, lại ngồi lì trước máy tính viết chữ, không buồn bực không đáng ghét thì là gì?
Ngoài thơ ra thì còn có đủ loại quần áo, xem ra Galer rất chú trọng hình thức bên ngoài, lúc nào phải mặc bộ nào, hay là loại sạch sẽ.
Tiếp đó là hai viên kính tượng tinh thạch, năng tinh, một ít dược tề cùng một tờ da dê, nội dung trên da dê là gia phả của Galer, xem qua loa thì vị phong hiền này có tới 19 con trai, 15 con gái, hơn nữa mấy đứa con này cũng cơ bản có đời sau, rồi lại đời sau, lại lại...
Được rồi, một tờ da dê mà liệt kê ra mấy trăm cái tên, không khác gì tế bào phân tách.
Haiz, không hiểu sao có chút khó chịu, mình là một con cẩu độc thân, lại phải đi chiến đấu với người... tổ phụ của người ta, cách biệt bối phận quá nhiều rồi.
Cây pháp trượng của hắn, bên trong chứa hai kỹ năng khắc ấn, Phong Chướng và Ngạt Thở, hai kỹ năng hệ Phong Nguyên này có thể xem như một combo, Phong Chướng có thể tách kẻ địch ra khỏi chướng ngại, đối với kẻ địch bên trong, Ngạt Thở có thể hút không khí ra ngoài.
Pháp trượng tên là Tuyệt Ly, vì làm bằng nguyên liệu nguyên tố nên có độ thân hòa nhất định với Phong Nguyên, có thể gia tăng hiệu quả đến mức nhất định.
Cũng xem là tốt, nhưng đối với Lưu Hiếu thì như gân gà, tạm thời cứ thu lấy.
Sau khi thu thập đồ của hai vị Hiền Giả, Lưu Hiếu vẫn còn chút thất vọng, không có được đồ tốt đặc biệt gì, có lẽ đáng giá nhất là cái minh tự trường cung kia.
Nhưng đạt tới tầng bậc này, có một địa bàn riêng cũng là điều bình thường, người ta thường sẽ không mang quá nhiều đồ tốt khi đi ra ngoài, với lại không gian chứa đồ dù sao cũng có giới hạn.
Cát vàng dài vô tận, mãi vẫn không thấy điểm cuối.
Càng đi ra phía ngoài, tần suất xuất hiện dã thú kỳ lạ càng cao, nếu không nhờ Ngộ Thiên là hung thú cấp Lãnh Chúa, có uy áp áp chế, thì mấy con hung thú lượn lờ trên không kia chắc chắn sẽ khiến Lưu Hiếu khổ sở vô cùng.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn phải giữ vài phần cảnh giác, để tránh gặp phải Lãnh Chúa hoặc thứ gì đó mạnh hơn.
Nhiều lần, Lưu Hiếu đều cảm thấy có cái gì đó đang lén lút nhìn mình, nhưng lại không tìm ra tung tích đối phương.
Tuy rằng Mai Cốt Sa Địa không có một ngọn cỏ, hoàn cảnh có thể nói là vô cùng khắc nghiệt, nhưng trên đường đi Lưu Hiếu phát hiện nơi này cũng có hệ sinh thái của riêng mình.
Có loại thú con mờ mờ phiêu phù trong không trung, ăn loại kết tinh đặc thù trong bão cát, thú con này có số lượng đông đảo, gần như khắp nơi đều có, một vài loài trùng lớn chuyên đi săn thú con này, Lưu Hiếu còn thấy, một loại thú bay như chim thành đàn tới đây săn những con trùng lớn đó, rồi thú bay lại trở thành thức ăn cho Cự Thú khác, một mắt xích tiếp nối một mắt xích, rõ ràng cũng có thể để cho vô số sinh linh nơi đây tiếp tục sinh tồn.
Trong số những sinh linh này, Lưu Hiếu lần đầu tiên gặp được hung thú đơn độc, đó là một con thú sáu chân chạy băng băng trong cát vàng, trên đầu có hai râu rất dài, toàn thân bị khí xoáy màu đen quấn quanh.
Con hung thú này có lẽ là kết quả của sự lột xác tự nhiên, sau khi hung hóa thì dùng bản năng được đánh thức, liều lĩnh phóng về một nơi nào đó.
Lưu Hiếu hơi hứng thú chậm tốc độ lại, theo nó một đoạn, đến khi con hung thú bị một con trùng thú ẩn dưới cồn cát đớp lấy một miếng, kéo vào trong cát vàng.
Chứng kiến tất cả chuyện này, Lưu Hiếu có chút hiểu ra trong lòng.
Hung thú bản thân nó không đáng sợ, hay nói đúng hơn, chúng vốn là một phần của thế giới, chỉ là vì nguyên nhân nào đó, được ban cho một sứ mệnh hay bản năng nào đó, khiến chúng tụ tập cùng một chỗ, hướng Thần Khí Chi Địa lao đầu vào chỗ chết.
Vậy, rốt cuộc Thần Khí Chi Địa có thứ gì, mà hấp dẫn hung thú đến vậy?
Còn nữa, vì sao đồng thời lại có mười một đợt quái vật công kích thành chính của tinh linh Mộc Quang là Belleland?
Chẳng lẽ, mục tiêu của hung thú giống nhau? Trong thành Belleland đang cất giấu thứ gì đó đáng để chúng chịu chết sao?
Kết hợp với truyền thuyết về tám vị Tinh Linh Vương, thì tám Thánh Tọa này cũng đến từ Thần Khí Chi Địa, ở trong đó, có lẽ có một mối liên hệ nào đó.
Lắc đầu, Lưu Hiếu liếc mắt.
Đến nước nào rồi còn suy nghĩ đến những vấn đề chuyên sâu này.
Mình giờ là kẻ thù chung của tất cả sinh vật có trí khôn trong toàn Trung Thiên Thế Giới, lúc này, chi bằng nghĩ xem làm thế nào thay đổi cục diện trước mắt, hoặc không thì ít nhất cũng phải tìm ra nguyên nhân phá vỡ quy tắc.
Chậc chậc, nghĩ tới nghĩ lui, hình như không có đầu mối nào.
Lấy quyển nhật ký của Dana ra, xem thử mấy cái chữ nguệch ngoạc của lão ta rốt cuộc nghiên cứu ra được cái gì.
Sau lưng Tanya đang ngủ say, hai tay ôm chặt lấy eo Lưu Hiếu.
Lật xem cuốn nhật ký lớn, từng trang từng trang, từng dòng từng dòng.
Rất nhiều bí mật về những khu vực của nhân loại mà người ngoài không hề biết, hiện ra trước mắt Lưu Hiếu.
Người đầu tiên phát hiện ra quy tắc xuất hiện dấu hiệu tan vỡ, không phải Dana, thậm chí cũng không phải người hệ chiến linh phong ấn, mà là một Phong Ấn Sư hệ thuần hóa linh thú, trong lúc hàng ngày thuần hóa dã thú, đã xảy ra hiện tượng hung hóa.
Sự việc này không khiến Linh Nguyên Tháp chú ý, vì lúc đó vị Phong Ấn Sư này đang ở một tòa thành của nhân loại tại khu vực rìa ngoài, nhưng không bao lâu sau, cũng chính tại tòa thành này, đã xảy ra hiện tượng nhân loại hung hóa.
Linh Nguyên Tháp đã phái một đội ngũ 5 người đến điều tra.
Kết quả điều tra đương nhiên là không có đầu mối.
Những nhân loại bị hung hóa đã được mang đến Linh Nguyên Tháp, giao cho hệ phong ấn nghiên cứu.
Trong một khoảng thời gian dài sau đó, đúng là không có tình huống nhân loại hung hóa tái phát, Linh Nguyên Tháp cũng xem sự việc này như một trường hợp đặc biệt.
Những sự việc trên đều xảy ra trước khi Dana ra đời, hắn chỉ nghe đồng môn kể lại nên ghi chép lại.
Sau khi Dana trở thành Phong Ấn Sư, đã xảy ra một sự việc không ngờ tới, đó là nhân loại hung hóa kia, lại bất ngờ đào thoát khỏi Linh Nguyên Tháp, và chạy vào Thần Khí Chi Địa.
Theo lý thì chỉ một người hung hóa, chạy thì chạy rồi, bị đám người hệ phong ấn giày vò lâu như vậy, chắc cũng sớm không ra người không ra quỷ.
Nhưng từ đó không lâu sau, nhân loại hung hóa bắt đầu liên tiếp phát sinh ở khắp các khu vực.
Phương thức xử lý của Linh Nguyên Tháp sau khi cân nhắc quyết định, chính là khi phát hiện hung linh thì sẽ để Phong Ấn Sư dùng linh năng trực tiếp làm nổ tung linh thể đối phương.
Vì vậy, còn thay đổi cả phương thức thuần hóa linh thú trước kia, từ việc để Phong Ấn Sư tùy ý thuần hóa trẻ em thành thục, sang việc thuần hóa thống nhất theo một chu kỳ cố định, chỉ để xử lý những tình huống đột ngột, cũng để che giấu sự việc này xuống.
Mọi người không phải ai cũng ngu ngốc, tự nhiên sẽ quy kết vấn đề cho tên hung nhân bỏ trốn kia, cho rằng trong người đó đang cất giấu một âm mưu và bí mật cực lớn.
Hơn nữa Linh Nguyên Tháp là nơi nào, một con muỗi còn khó lọt vào, huống hồ một người sống muốn chạy trốn, mà đám Phong Ấn Sư đã có kinh nghiệm nghiên cứu, lại biết được người mất tích cùng với hung nhân là ai.
Vấn đề này quá lớn rồi, tương đương Linh Nguyên Tháp đã cấu kết với hung nhân, mang đến tai nạn to lớn cho khu vực nhân loại, không chỉ là Nhân tộc, Linh Nguyên Tháp tương đương với hiệp hội Phong Ấn Sư của toàn Ngân Hà Trật Tự, những chủng tộc khác cũng xuất hiện tình huống hung hóa.
Vì vậy, có càng ngày càng ít thông tin có thể đào móc được, bởi vì Linh Nguyên Tháp đang cố gắng che đậy toàn bộ sự việc.
Và giao nhiệm vụ điều tra chân tướng toàn bộ sự việc, cho hệ chiến linh.
Chuyện này rất dễ hiểu, chẳng lẽ ngươi để Hertz già trạch nam ra ngoài điều tra loại sự việc này? Không phải đi chịu chết à? Phong Ấn Sư tuy có một lượng lớn sứ giả cường đại, nhưng chuyện này căn bản không thể phô trương.
Đây chính là nguyên nhân vì sao Dana cùng các đồng môn khắp nơi bôn ba, tìm kiếm đáp án.
Những ghi chép trên, phần lớn đều do Dana nghe ngóng, một phần nhỏ là kinh nghiệm của chính hắn.
Nội dung phía sau, cơ bản đều là sự thực đã rõ.
Hệ chiến linh chia làm ba hướng, một hướng trực tiếp đến Thần Khí Chi Địa, một hướng điều tra Phong Ấn Sư mất tích, hướng cuối cùng là truy tìm nơi khởi nguồn của hung nhân.
Dana ở hướng sau cùng này.
Họ tìm đọc hồ sơ cũ hơn, phát hiện hung nhân kia đã từng đi qua Hung Hoang, nói đúng hơn là cả gia đình hắn đều chuyển đến vùng trong từ Hung Hoang.
Vì thế, nhóm chiến linh Phong Ấn Sư bắt đầu chuyến đi Hung Hoang, vì Dana nhập môn không lâu, thực lực cũng không tính là mạnh, nên được ở lại Tị Phong Thành và hòa mình vào bộ tộc, tiện thể tìm hiểu thêm chút tin tức.
Thật ra đối với các chiến linh Phong Ấn Sư dày dặn kinh nghiệm và có chiến lực mạnh mẽ mà nói, việc phản hồi từ Hung Hoang có lẽ không thành vấn đề, thậm chí còn xây dựng thêm các kết cấu linh năng để có thể rút lui bất cứ lúc nào.
Nhưng kết quả lại vượt ngoài dự liệu của tất cả.
Những cánh cửa Phiêu Ly đó đều bị đối phương đơn phương phá hủy, mà đồng môn của Dana không một ai trở về.
Sau khi cửa Phiêu Ly bị phá hủy, Dana từng cùng bộ tộc Diều Hâu tiến vào Hung Hoang, cố gắng tìm được dấu vết và manh mối về đồng môn, kết quả bị Vô Tự chi địa xâm lấn, Tị Phong Thành phải rút lui nhiều lần.
Cho đến lần điều tra thất bại này, đã khiến Dana hoàn toàn tuyệt vọng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận