Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 10: Mạnh nhất sinh vật

Chương 10: Sinh vật mạnh nhất
Dịch nhờn màu lục theo bó mũi tên trượt xuống, cùng hạt mưa rơi xuống mặt đất. Lưu Hiếu tập trung ánh mắt vào đầu con Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm, mưa có thể làm thay đổi quỹ đạo bay của mũi tên một chút, nhưng thay đổi bao nhiêu thì khó nói, để đảm bảo mục đích, hắn vẫn nhắm vào đầu. Nghi thức đầu tiên đã kết thúc, Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm đang cho con Tích Dịch Nhân vóc dáng nhỏ thứ hai tiến lên, trước khi con kia chậm rãi đi xuống, thân thể nó vẫn còn run rẩy không tự chủ, rõ ràng quá trình biến đổi cơ thể không thoải mái, cũng không thể kết thúc nhanh như vậy.
Một tia chớp như mạng nhện lan tràn trong tầng mây, trong khoảnh khắc tia chớp xé toạc bóng tối, Lưu Hiếu buông tay ra, mũi tên lông vũ dính độc bắn ra, theo tiếng sấm mạnh mẽ kéo đến, đâm về phía Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm đang vươn tay ra đào quả cầu. Tiếng sấm dần tắt, mà mũi tên nhọn kia cũng bắn thủng cổ Tích Dịch Nhân. Mũi tên thứ hai của Lưu Hiếu theo sát tới, mục tiêu mũi tên này là con Tích Dịch Nhân vẫn còn đang hưởng thụ cảm giác phát triển, một mũi tên trúng giữa gáy, con Tích Dịch Nhân còn chưa kịp thoải mái đã ngã xuống đất.
Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm đã chú ý tới Lưu Hiếu, cổ họng của nó đã bị bó mũi tên xé rách, không thể phát ra tiếng rống. Con Tích Dịch Nhân nhỏ bé trước người nó tỉnh lại từ trong hôn mê, quay người liền lao về phía Lưu Hiếu. Đồng thời phát ra tiếng khặc khặ-x-xxxxx. Lưu Hiếu rất nhanh run rẩy mũi tên lông vũ thứ ba, nhắm ngay Tích Dịch Nhân đang chạy thẳng tới, chuẩn bị vung dây cung. Ánh mắt liếc sang thấy rõ một cái đầu đang thò ra từ trong nhà đá. Thầm mắng một tiếng xui xẻo, đổi mục tiêu, cái đầu kia chính là mục tiêu của một mũi tên. Mũi tên lập tức bắn trúng giữa mi tâm cái đầu kia. Ba mũi tên độc đã chuẩn bị trước của Lưu Hiếu, vừa rồi đã là mũi tên cuối cùng.
Hắn không vội rút mũi tên thứ tư, tiếp tục liếc về phía Tích Dịch Nhân vóc dáng nhỏ đã tới gần. Phốc! Mũi tên cắm vào ngực Tích Dịch Nhân, thương tổn không lớn, Tích Dịch Nhân thậm chí chỉ khựng lại một chút, vẫn tiếp tục lao đến. Lưu Hiếu ném cung tên xuống đất, lấy tay từ trong đám đồ phế phẩm rút ra con dao bầu kia. Tích Dịch Nhân vóc dáng nhỏ rống giận, nhảy lên khi cách Lưu Hiếu chưa đến 2 mét, lao thẳng đầu về phía trước. Ngu xuẩn! Dao bầu chém xéo xuống dưới, chém mạnh. Lưỡi dao theo vai trái của Tích Dịch Nhân chém trực tiếp xuống bụng phải, gần như chém con Tích Dịch Nhân thành hai đoạn. Cái tên phát dục không tốt này còn chưa kịp chạm vào Lưu Hiếu, đã thấy diêm vương.
Lưu Hiếu nhanh chóng rút dao, lau những giọt máu dịch màu lục bắn lên tóc, nhặt Cung Phức Hợp lên, cài tên, nhắm vào con Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm đang lảo đảo sắp ngã, lại thêm một mũi tên. Mũi tên này xuyên thẳng mặt, đầu Tích Dịch Nhân trực tiếp ngửa về phía sau, kéo theo cả thân thể lật nhào trên mặt đất. Không cho Lưu Hiếu có cơ hội thở dốc, theo ngoài nhà đá có hai con Tích Dịch Nhân chạy đến từ trong rừng, chúng nhìn con Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm đang run rẩy trên mặt đất, rống giận chạy về phía Lưu Hiếu. Không giống với con Tích Dịch Nhân vóc dáng nhỏ trước khi tấn công, hai con này không chỉ cường tráng hơn về thân thể, trên người còn mặc giáp ngực, trong tay cũng nắm chặt quyền trượng, nếu như bị áp sát thì người chết chắc chắn là Lưu Hiếu. Lúc này nếu rối loạn một chút, thì mọi sự kết thúc.
Lưu Hiếu dựa vào tiết tấu của mình, rút tên, giương cung, nhắm, vung dây cung. Mũi tên thứ năm, lướt qua má Tích Dịch Nhân, không gây ra bất kỳ thương tổn nào. Mũi tên thứ sáu, hắn hạ thấp tâm ngắm. Mũi tên xuyên qua bắp chân con Tích Dịch Nhân gần hắn nhất, cắm xuống mặt đất. Bị mũi tên cản lại, con Tích Dịch Nhân này trực tiếp ngã xuống đất. Một con khác thì tránh được, lao tới như điên. Lưu Hiếu có thể bắn ra mũi tên cuối cùng ở khoảng cách này. Mũi tên bay lệch đi, cách con Tích Dịch Nhân đang chạy đến ít nhất 1 mét. Không, nói chính xác hơn là nó cắm trúng vào con Tích Dịch Nhân đang ngã trên mặt đất kia, phù một tiếng. Con Tích Dịch Nhân còn đang cố nhổ mũi tên trên đùi thì bị bắn trúng mặt, vì khoảng cách gần, lực đủ mạnh, mũi tên xuyên thẳng ra gáy, ngay lập tức không sống được nữa.
Thu hồi Cung Phức Hợp, Lưu Hiếu quay người chạy về phía sau. Lúc này con Tích Dịch Nhân kia chỉ cách hắn có 5 mét. Không chạy được vài bước, Lưu Hiếu rút dao ra, xoay người đối mặt với Tích Dịch Nhân, chạy thì không kịp, chỉ có thể liều mạng. Tích Dịch Nhân cũng mặc kệ những gì Lưu Hiếu đang toan tính, hắn bước qua thi thể đã bị chém đôi trên mặt đất, sải bước lao đến, với hắn mà nói, động vật có tay chân nhỏ như Lưu Hiếu căn bản không chịu nổi dù chỉ một đòn tấn công của hắn. Nhất định phải nuốt sống tên tạp chủng này!
Rắc! Ồ? Tích Dịch Nhân chỉ cảm thấy mắt cá chân mát lạnh, còn chưa kịp cúi đầu xem chuyện gì xảy ra. Rắc! Ờ!? Chân còn lại thì sao? Toàn thân đau nhức truyền đến, Tích Dịch Nhân quái kêu khặc khặ-x-xxxxx ngã xuống đất. Lúc này nó mới cảm thấy, hai chân của mình bị kẹp trong bẫy, răng nhọn đã nghiền nát xương cốt của mình, mà xung quanh nó, còn có 5 cái bẫy kẹp khác. Nó ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào tên động vật hèn hạ trước mắt! Nhưng nó thấy, là một ánh hàn quang trong mưa to, trong một khoảnh khắc, hắn thấy cơ thể mình phun trào máu tươi, thân thể đó đã hoàn toàn tách lìa khỏi nó.
Thở dài một hơi, Lưu Hiếu không có thời gian cảm thán về cuộc chiến vừa kết thúc. Hắn nhanh chóng căng túi phế phẩm ra, nhét bẫy kẹp vào, xử lý thi thể mất thời gian quá lâu, hắn vội vã tháo vật phẩm trên thi thể cất vào túi phế phẩm. Bước nhanh đến chỗ núi cao, Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm đã ngừng run rẩy, hắn muốn mang thi thể này đi. Lưu Hiếu đi đến bên cột đá, dùng hết sức lực cũng không thể đẩy được, đúng vậy, có thể đứng vững không ngã ở cái nơi này, nền chắc chắn cứng vô cùng, thất vọng nhìn lên pho tượng trên đỉnh cột đá, xem ra món đồ này không mang đi được. Tiếc nuối? Có một chút, nhưng không nhiều.
Đi vào bên trong ngôi nhà đá khổng lồ chứa đầy đầu lâu, mùi trong phòng suýt chút nữa khiến hắn buồn nôn, cố kìm bực bội lại, Lưu Hiếu đem những thứ có giá trị nhìn thấy, nhét vào trong túi phế phẩm, sau khi vét sạch sẽ, lại xông vào căn nhà đá nhỏ hơn. Không kịp! Không kịp! Ta muốn tất cả! Ta muốn tất cả! Hai ý niệm trong đầu trong đầu hắn giằng co. Sau khi tìm tòi 5 thạch vật, lý trí thắng tham niệm. Lưu Hiếu trườn vào trong rừng cây, theo cơn mưa lớn biến mất trong bóng cây.
Khi đến thì cẩn thận từng li từng tí, khi chạy thì cướp đường chạy như điên. Cũng may mắn tiếng mưa rơi át đi tất cả tạp âm, khiến hắn có cơ hội không hề kiêng dè mà chạy xuyên trong rừng. Không lâu sau, Lưu Hiếu đến địa điểm nghỉ ngơi trước khi leo lên đỉnh, theo sườn núi liền chạy xuống. 20 mấy phòng, ai biết nơi này rốt cuộc có bao nhiêu Tích Dịch Nhân. Chỉ có chạy ra khỏi khu vực bên ngoài Trụy Tinh thiên nhãn, mới thật sự an toàn. Gần như là ngã, Lưu Hiếu đã trả giá toàn thân nhiều chỗ bị xước, bộ quần áo bó liền thân màu đen bị cào rách hơn mười lỗ lớn, chưa đến một giờ đã chạy đến chân núi.
Nằm trong bụi cỏ, miệng thở hồng hộc, sự đau nhức và ê ẩm khắp người lúc này đồng loạt xông đến. Không kịp cầm máu, nghỉ ngơi trước đã, dù sao có vài vết thương cũng tự cầm máu rồi. Hạt mưa rơi trên mặt hắn, sảng khoái không nói nên lời. Ha ha ha ha ha, Lưu Hiếu cất tiếng cười lớn, tiếng cười lẫn trong tiếng mưa rơi. Thoải mái! Lúc này hắn mới có thời gian xem thông tin hệ thống.
Phát hiện sinh vật thông minh Ngân Hà Trật Tự tiêu diệt sinh vật lột xác Khoa Tinh Vực, điểm công huân Ngân Hà Trật Tự +15.
Đạt được điểm công huân Ngân Hà Trật Tự +1005.
Phát hiện sinh vật thông minh vượt cấp tiêu diệt 5 sinh vật thông minh.
Nhận được thưởng vượt cấp điểm thuộc tính tự do thể năng +15.
Phát hiện sinh vật thông minh Ngân Hà Trật Tự tiêu diệt sinh vật mạnh nhất khu vực nguy hiểm sơ cấp, điểm công huân Ngân Hà Trật Tự +10.
Đạt được điểm công huân Ngân Hà Trật Tự +1000.
Phát hiện sinh vật thông minh tiêu diệt sinh vật mạnh nhất khu vực nguy hiểm sơ cấp.
Nhận được thưởng tiêu diệt sơ cấp khu vực nguy hiểm, điểm thuộc tính tự do thể năng +5.
Nhận được thưởng tiêu diệt sơ cấp khu vực nguy hiểm, mời lựa chọn loại thưởng.
Kỹ năng tín ngưỡng ngẫu nhiên.
Kỹ năng nguyên tố ngẫu nhiên.
Tinh thông phụ trợ ngẫu nhiên.
Mùa bội thu lớn! Nhưng lại tiêu diệt sinh vật mạnh nhất khu vực? Chẳng lẽ là con Tích Dịch Nhân màu đỏ sậm? Tên đó chính là sinh vật mạnh nhất bên ngoài Trụy Tinh thiên nhãn! ? Không thể nào đâu! Tên kia thậm chí còn không đánh rắm một cái đã chết rồi.
Thôi được rồi, có lẽ là bởi vì nó chưa kịp làm gì, nếu nó mà kịp đánh rắm chắc chắn là mình chết rồi. 6 con Tích Dịch Nhân, 5 cái ban thưởng tiêu diệt, con bị mình "nhất đao lưỡng đoạn" thì không có, điều này nói rõ tên đó và thực lực của mình cùng cấp bậc, cũng đều chưa lột xác, mà cái con kia đang lớn lên kia, ngược lại đã lột xác rồi! Chẳng lẽ những gì mình thấy, là quá trình lột xác của Tích Dịch Nhân? Ta XXX! Có thể tua ngược thời gian không vậy, có thể làm phiền Tích Dịch Nhân mạnh nhất cũng cho ta nhảy cái đại thần, giúp ta cũng lột xác một chút không!? Cái này mẹ nó, cơ hội cứ thế mà trôi qua rồi.
Còn có cái ban thưởng tiêu diệt khu vực này, kỹ năng tín ngưỡng là cái quỷ gì, kỹ năng nguyên tố là cái thứ yêu ma gì, kết tinh? Hệ thống tỷ tỷ, có thể ra giải thích rõ ràng không, ta cái gì cũng không biết a. Cứ tùy ý chọn đại đi, chọn bừa khả năng lãng phí mất. 10 điểm thuộc tính tự do thể năng, một ý niệm đem toàn bộ điểm vào linh mẫn.
Thuộc loại sinh vật thông minh hữu cơ Nơi sản sinh: Ngân Hà Trật Tự Chủng: Nhân loại Giới tính: Giống đực Danh xưng: Không Chiều cao: 176 mét
Thể năng:
Kiên cường dẻo dai: 5 Lực lượng: 5 Linh mẫn: 20 Bộc phát: 5 Linh năng: Không Tín ngưỡng: Không Nguyên tố thân hòa: Không
Tinh thông: Tinh thông cung tiễn nhập môn Thể kỹ: Tinh chuẩn sơ cấp, bị động Thể kỹ, tăng nhẹ tỉ lệ chính xác khi công kích từ xa Linh kỹ: Không Chớp mắt tăng 10 điểm linh mẫn, Lưu Hiếu lập tức cảm thấy hai chân tràn đầy sức mạnh, cổ tay, vai, cánh tay sự cân đối và lực bộc phát cũng tăng lên gấp bội. Hắn cảm thấy, hiện tại mũi tên hắn bắn ra có thể xuyên qua được lớp vảy giáp của Tích Dịch Nhân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận