Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 326: Không quá bình thường Phong Ấn Sư

Đối với Salk mà nói, việc Lưu Hiếu không đưa ra bình luận, không có ý gì khác, bởi vì bản thân hắn đối với khái niệm quê hương cũng không có sâu sắc như vậy. Bản thân hắn không có, không có nghĩa là người khác cũng không có. Có những tình cảm không thể áp đặt lên người khác được.
Ý thức được chủ đề có chút nặng nề, Lưu Hiếu lập tức chuyển chủ đề khác. "Salk, ta phát hiện mỗi người các ngươi đều đeo cung tên trên lưng, chẳng lẽ mọi người đều tu luyện chủ yếu về bắn thuật?"
Điểm này Lưu Hiếu đã sớm phát hiện ra, dù sao mình cũng là người chơi cung, khó tránh khỏi có chút tò mò.
"Ha ha," Salk cười sảng khoái, nói, "Đúng vậy, chiến đấu với hung thú, kiêng kỵ nhất chính là cận chiến. Chúng ta dựa vào Sa Đà cua có khả năng cơ động trong cát, cùng hung thú quần nhau, dùng tiễn thuật săn giết chúng từ xa, đó mới là chiến pháp hợp lý nhất."
Cũng phải, dù sao Tị Phong Thành không phải muốn ngăn chặn hung thú, hoàn toàn không cần phải đối đầu trực tiếp.
"Ta tuy tu tập Linh Nguyên Phong Ấn, nhưng cũng là một Ngân Nguyệt."
Những dân tộc du mục trên địa cầu cũng là những người am hiểu nhất thuật cưỡi ngựa và bắn thuật. Nói như vậy thì tập tính sinh hoạt của họ rất giống Salk và những người khác. Chỉ khác là, người ta thì cưỡi ngựa, còn ở đây thì cưỡi cua.
"Ồ, không ngờ đấy, sao vậy, bây giờ Phong Ấn Sư Linh Nguyên Tháp cũng phải tham gia chiến đấu sao?" Salk có chút hăng hái hỏi.
"Lời ngươi nói ngược rồi, ta là thành Ngân Nguyệt trước, rồi sau đó mới vào Linh Nguyên Tháp. Ngân Nguyệt là chiến kỹ chính ta tu luyện, Phong Ấn Sư tính là nghề phụ của ta."
"Ha ha, Nhậm Bình Sinh, ngươi giống Dana ghê, đều thuộc loại Phong Ấn Sư không bình thường. Rõ ràng địa vị cao quý, nhưng vẫn nghĩ đi chiến đấu giống như chúng ta, có cần thiết vậy không?"
"Dana? Hắn cũng là Ngân Nguyệt?" Nhớ đến người mang đồ trang sức hình chim có tửu quỷ kia, Lưu Hiếu bực mình hỏi.
"Không, hắn không dùng cung tên, hắn là một đấu sĩ. Nói về Dana thì câu chuyện còn dài nữa."
"Nói nghe xem." Lưu Hiếu cũng thấy hứng thú, trong ấn tượng của hắn, Phong Ấn Sư nên giống đạo sư của mình, Hertz, bề ngoài yếu đuối, nhưng học thức uyên bác, ăn mặc chỉnh tề, địa vị tôn sùng và nội liễm ít xuất hiện.
Nhưng Dana này hoàn toàn không phải kiểu người như vậy, có thể coi là một kẻ khác biệt trong giới Phong Ấn Sư.
"Trước đây, mỗi khi đến mùa Sa Đà cua trưởng thành, Linh Nguyên Tháp đều phái một Phong Ấn Sư đến giúp bọn ta. Dana là người cuối cùng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thích Linh, hắn không chọn rời đi mà ở lại. Đi theo chúng ta di chuyển khắp nơi ở đất cát, hoặc là uống rượu đến say bí tỉ, hoặc là nghe chúng ta nói chuyện bên ngoài sa mạc. Ngay cả việc chúng ta đi săn giết hung thú, hắn cũng thích đi theo một lát, khuyên thế nào cũng không được."
"Ở lâu rồi, chúng ta coi hắn là người một nhà mà đối đãi. Dù sao cũng không có người từ các nơi khác có thể chịu đựng được cuộc sống này của chúng ta, chứ đừng nói chi đến một Phong Ấn Sư."
Lại thêm một con Sa Đà cua thích linh thành công, Salk nhìn thấy mà vừa mừng vừa lo. "Đã ba mươi ba con rồi, Nhậm Bình Sinh, ngươi thực sự không muốn nghỉ một lát sao?"
Lưu Hiếu khoát khoát tay, ra hiệu cho tráng hán đang ở dưới sườn núi tiếp tục.
"Đã có một Phong Ấn Sư, tại sao Linh Nguyên Tháp còn phái học đồ phong ấn tới giúp thích linh? Hơn nữa, ta nghe Dana nói lần này muốn phái tới năm học đồ, ta chỉ là một trong số đó."
Tị Phong Thành chỉ có thể coi là một bộ tộc, việc có một Phong Ấn Sư thường trú đã là chuyện xa xỉ rồi. Theo lý thuyết thì Linh Nguyên Tháp không có lý do gì phái học đồ phong ấn tới hỗ trợ nữa.
"Sa Đà cua trong giai đoạn trưởng thành rất khó theo chúng ta di chuyển. Nếu như không nhanh chóng thích linh thì sẽ có rất nhiều Sa Đà cua bị bỏ lại. Ta nghĩ ngươi có thể tưởng tượng được Sa Đà cua đối với chúng ta quan trọng đến mức nào. Mỗi khi mất đi một con thì đều là một tổn thất lớn." Salk trầm giọng nói.
"Nếu không vội như vậy thì hoàn toàn có thể đợi Dana thích linh hết cho tất cả Sa Đà cua rồi hãy rời đi mà?" Lưu Hiếu suy đoán.
"Trước kia thì đúng, chúng ta vẫn luôn làm như vậy, nhưng hiện tại thì không được. Hung thú càng ngày càng hung hăng, chúng ta căn bản không đợi được lâu như thế. Cho nên mới cần Linh Nguyên Tháp phái tới càng nhiều Phong Ấn Sư để giúp chúng ta vượt qua cửa ải khó này. Đây cũng là nhờ Dana giúp chúng ta có được sự ủng hộ."
Đây không phải tin tốt gì. Mỗi đợt hung thú đi qua vùng đất chôn cất đều sẽ biến thành những mảnh đất hoang tàn xói mòn lãnh thổ Nhân tộc. Việc hung thú hoạt động mạnh cũng đồng nghĩa với nhiều tai ương hơn nữa sắp giáng xuống.
Lưu Hiếu từ từ thu tay lại, lại có một con Sa Đà cua hoàn thành thích linh.
Nhưng hắn không chú ý thấy con cua này có điều không giống bình thường. Đôi mắt to như đèn lồng thì đỏ ngầu, toàn thân con cua lớn có một luồng sát khí màu đen tỏa ra, quanh quẩn không tan.
"Hy vọng năm học đồ này đều có thể. . ." "Coi chừng!" Lưu Hiếu còn chưa nói hết thì Salk đã quát lớn.
Ngay khi Lưu Hiếu quay đầu nói chuyện với Salk thì một chiếc càng cua lớn đã đánh tới. Với khoảng cách đó và tốc độ đó thì không thể nào tránh được.
Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người xung quanh, chiếc càng cua giống như một chiếc chùy lớn hung hăng nện vào vai Lưu Hiếu.
"Bộp!" một tiếng trầm đục vang lên.
Toàn thân Lưu Hiếu bị đánh bay ra ngoài, đập vào xác một con Sa Đà cua cách đó hơn 10 mét. Hắn dính vào xác cua rồi từ từ trượt xuống đất.
Salk nhanh chóng chạy tới, ngồi xuống, mặt lộ vẻ buồn bã. Hắn đưa tay muốn lật Lưu Hiếu nằm sấp dưới đất lên.
Hắn có ấn tượng rất tốt với Lưu Hiếu. Học đồ phong ấn này không hề kiêu căng, làm việc dứt khoát, một tay thích linh của hắn thì thật sự hiếm thấy. Hắn chết như vậy thì quá đáng tiếc! Nhưng là vì sự sơ sẩy trong bố trí của bản thân mà thành, không biết sau này phải báo cáo với Linh Nguyên Tháp như thế nào.
"Nhẹ tay thôi! Nhẹ tay thôi! Gãy mất bây giờ!"
Nhưng khi hắn vừa dùng lực thì đã nghe thấy tiếng của Lưu Hiếu.
"Ngươi không chết?!" Salk vui mừng, trong tay lập tức xuất hiện một lọ thuốc. Anh ta cẩn thận đỡ Lưu Hiếu ngồi dậy.
Uống thuốc xong, mặt Lưu Hiếu viết đầy vẻ bực bội. Hắn bĩu môi hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy!? Cua nhà các ngươi sao còn đột nhiên đánh người vậy?"
Thấy Lưu Hiếu không có gì đáng ngại, Salk cũng vui mừng. "Khá đấy, ngươi là một Phong Ấn Sư, không hề phòng bị mà bị con Sa Đà cua hung hăng nện một cái mà rõ ràng chỉ bị thương thôi, sức mạnh ghê đấy, ít nhất cũng phải là Hành Giả cấp cao."
Lưu Hiếu lười để ý đến anh ta. Quay đầu nhìn ra phía sau, trong chớp mắt, mấy người tráng hán đã chế ngự con Sa Đà cua kỳ quái kia. Không, không chỉ là chế ngự, hai cái càng và tám chân của nó đều bị tháo rời hết rồi. Thao tác của bọn họ rất thuần thục, đúng là có trình độ của đầu bếp.
"Ngươi vừa nói cái gì? Sa Đà hung cua!?" Lúc này, Lưu Hiếu mới tỉnh táo lại.
"Đúng vậy, con Sa Đà cua vừa đập ngươi bị hung hóa rồi!"
"Tại sao? Sao Sa Đà cua lại bị hung hóa? Sau khi thích linh, chúng không phải đã thành linh thú rồi sao?" Lưu Hiếu ngơ ngác. Hắn thích linh dã thú cũng sắp đến nghìn con rồi, chưa từng gặp một con hung thú nào. Con nào sau khi được thích linh xong chẳng quấn quít, thân mật với hắn, làm gì có chuyện lại đi giơ càng ra đánh!
Nếu thích linh vẫn có khả năng xuất hiện hung thú thì nghề Phong Ấn Sư này cũng quá nguy hiểm đi, mà như đạo sư Hertz của mình thì còn sống sót đến bây giờ thực sự là một kỳ tích!
"Ở chỗ các ngươi, dã thú thích linh thực sự sẽ không xuất hiện hung thần Linh Thể, nhưng ở vùng đất chôn vùi giáp ranh với hung hoang, nơi không có ranh giới rõ ràng thì tỷ lệ dã thú bị hung hóa càng cao," nói đến đây, ánh mắt Salk cũng trở nên nghiêm trọng, "Xem ra phạm vi hung hoang lại lớn thêm rồi."
"Tình hình như thế nào? Tại sao dã thú trong phiến hoàn lại không bị hung hóa? Chuyện này liên quan gì đến hung hoang?"
Lưu Hiếu nhìn con Sa Đà hung cua đã bị tháo rời hoàn toàn rồi đột nhiên buột miệng: "Con hung cua này, chắc là ăn ngon lắm đấy."
". . . . ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận