Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 213: Xạ Nhật Sơn Hậu Duệ

Chương 213: Hậu Duệ của Xạ Nhật Sơn
Ta tên là Hậu Duệ, sinh ra tại một trấn nhỏ của người ở trong núi Xạ Nhật, nhìn vào cái tên của trấn này là biết, dân chúng nơi đây đều rất giỏi săn bắn.
Đúng vậy, từ nhỏ ta cùng đám trẻ con xung quanh đã được huấn luyện và chỉ dạy về thuật bắn cung một cách nghiêm ngặt. Cho đến một ngày, những người lớn trong trấn nghe tin Mộc Dạ sơn di động đã đến gần, họ liền đưa chúng ta đến Chiến Linh Viện tại Mộc Dạ Thành.
Trong kỳ thi nhập viện, ta phát huy bình thường và trở thành đứa trẻ duy nhất của trấn được nhận, sau đó trở thành một học viên bình thường của hệ Ngân Nguyệt Viện.
Tại trấn nhỏ, thuật bắn của ta rất điêu luyện, là niềm kiêu hãnh của cha mẹ và người nhà, nhưng ở đây, ta chỉ là một học viên bình thường như bao người ở Ngân Nguyệt Viện.
Để tăng cường thực lực, ta cần phải có thêm nhiều học phần, vì học phần, ta cần phải hoàn thành thêm nhiều nhiệm vụ, vì nhiệm vụ, ta đã có đội ngũ của mình và những người bạn. Tất cả đều có cùng hoàn cảnh và mục đích, xem như là những người cùng chung chí hướng.
Lần này, chúng ta lại cùng nhau xuất phát đi dã ngoại, vì một nhiệm vụ toàn viên rất đặc biệt. Trên đường đi, chúng ta luôn cố gắng tăng tốc, với mong muốn đến đích trước tất cả mọi người.
Trong khu rừng nấm, tên tự xưng là trí tướng Mưa Sụp Đổ đã đề nghị rằng không nên lãng phí thời gian, mà hãy đến thẳng di chỉ của thế lực nọ, chắc chắn sẽ có nhiều đồ tốt bị bỏ lại hơn.
Tuy bình thường gã này không đáng tin cậy cho lắm, nhưng lần này, tất cả bọn ta đều cho rằng gã nói đúng.
Khi đến cái thị trấn nhỏ được bao bọc bằng cây trúc này, cả bọn ta mừng rỡ hết mức. Vì đến sớm, không có tòa kiến trúc nào chưa bị lục lọi.
Chẳng bao lâu, năm cái túi da của bọn ta đều đã căng phồng. Lần này, chắc mỗi người cũng bỏ túi được hơn mười học phần rồi, lại còn không tốn sức chút nào.
Ngay khi mọi người đang mường tượng đến chuyện sau khi trở về sẽ tìm tửu quán nào đó để mở tiệc tùng, thì một sự bất thường đột ngột xảy đến. Không biết tên ngu xuẩn nào đã kích hoạt pháp trận phòng hộ, khiến tất cả mọi người bị nhốt trong trấn.
May mắn thay, một người có thiên phú về nham thạch và một người thủ hộ Đại Hành Giả đã phong bế tòa thành, giúp cho các tạo vật nguyên tố không thể nào ra ngoài, nhờ đó chúng ta có cơ hội thở dốc.
Nhưng trong khi chờ đợi dài dằng dặc và nhàm chán, hai người đó đã hao hết linh năng, mà cũng không ai có thể phá được pháp trận phòng hộ.
Gã người băng khổng lồ bước ra từ tòa thành, trong nháy mắt tàn sát một đám người có thực lực vượt xa ta.
Mưa Sụp Đổ trong tiểu đội cũng đã chết dưới chân của tên khổng lồ.
Đây là lần đầu tiên, ta cảm thấy cái chết gần mình đến thế.
Ta nổi điên mà chạy theo đám người trốn chạy, đội của mình cũng tản ra hết. Cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy, có lẽ chỉ là cảm thấy lẫn trong đám người thì chưa chắc mình đã là người bị giết mà thôi.
Đột nhiên, tay ta bị một người nắm lấy.
Đó là một học viên cùng hệ với ta. Ta không thấy chút bối rối nào trên mặt hắn, mà lại thấy một dấu ấn màu máu, đó là dấu hiệu của côn trùng. Nghe nói, gần đây học viện đã đón một đám côn trùng, bọn họ thậm chí còn không cần thi nhập viện.
Tên côn trùng này muốn ta cùng hắn làm một thí nghiệm. Ta không muốn bị lạc mất mọi người chỉ vì hắn, nhưng sức mạnh của hắn lại còn mạnh hơn cả người thủ hộ trong đội của ta, nên ta chỉ có thể bị hắn kéo đi.
Cái tên ngu ngốc này lại chạy thẳng tới vòng bảo hộ, nhưng vòng bảo hộ rõ ràng không thể ngăn cản hắn, hắn cứ vậy mà đi qua.
Nhưng ta thì bị chặn lại ở trong vòng bảo hộ. Lúc này ta mới biết, hắn muốn thử xem có thể mang ta đi ra ngoài hay không.
Thật đáng tiếc, thực sự rất đáng tiếc, thí nghiệm đã thất bại.
Nhưng ít nhất, tên côn trùng này có khả năng rời đi, vậy thì nhất định hắn có cách đưa ta ra ngoài!
Hắn không bỏ ta mà đi. Tuy ta vô dụng, một mực nắm chặt lấy tay hắn, nhưng hắn vẫn quay lại.
Giữa sống và chết, hắn lựa chọn đối mặt với cái chết.
Hắn muốn đi thu thập một loại thảo dược gọi là Tịnh Trần Thảo. Trước đó loại dược liệu này ta cũng có nhặt được một ít, nhưng nó có tác dụng gì thì ta thực sự không biết. Có lẽ loại thảo dược này là mấu chốt để mang ta đi, thế là ta cùng hắn cùng nhau tìm kiếm Tịnh Trần Thảo ở trong trấn, từ túi da của các học viên, trong xác chết mà tìm ra rất nhiều, rất nhiều.
Khi ta cho rằng số lượng đã đủ thì tên côn trùng này bỗng nhiên chạy về phía vòng bảo hộ như phát điên. Ta vội vã bám theo sau lưng hắn, ta sợ, sợ hắn cứ thế mà đi mất, ta tuyệt vọng, vì ta căn bản không thể theo kịp tốc độ của hắn. Ta vươn tay, muốn níu lấy góc áo hắn, nhưng bóng lưng hắn càng lúc càng xa ta.
Ngay khoảnh khắc hắn lao ra vòng bảo hộ một lần nữa, ta như thể nghe thấy tiếng thần linh gọi ta ở trên trời, như thể bàn chân của gã khổng lồ băng giá sắp đạp xuống đỉnh đầu ta.
Nhưng tên côn trùng này, sau khi đưa tất cả Tịnh Trần Thảo cho một vị viện vụ thì không hề dừng lại một giây nào, liền lập tức quay người trở lại.
Mãi đến lúc đó, ta mới biết được, những thảo dược đó không phải là vật liệu để mang bọn ta rời khỏi đây. Ta mới biết, có lẽ tất cả những người ở đây đều sẽ chết không thể nghi ngờ, nhưng ta không biết, vì sao hắn còn muốn trở về.
Ta vẫn cứ đi theo hắn, theo sau tên côn trùng đó, ta muốn xem rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Hắn quả là một người Ngân Nguyệt bẩm sinh, bởi vì hắn luôn trốn ở những vị trí hiểm ác nhất để quan sát tên người băng khổng lồ, cùng những cường giả đang chiến đấu với nó.
Trong cả quá trình, hắn ra tay hai lần, lần đầu tiên, hắn bắn ra một mũi tên chỉ có hư ảnh, nhưng dễ dàng bị lớp băng ngoài của gã khổng lồ đẩy lùi, lần thứ hai, là để cứu một tên phá núi lỗ mãng, hắn lần đầu tiên xông đến gần gã khổng lồ, dùng một cây đoản trượng phóng ra một quả cầu lửa to bằng thùng nước.
Tên phá núi may mắn thoát khỏi một kích trí mạng của gã khổng lồ thì bắt đầu chạy trốn. Sau đó gã vung vẩy cái búa lớn hướng tên côn trùng đang đứng ở chỗ cao và cười ha hả. Còn tên côn trùng kia thì cũng đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, dù cho gã đang bị gã khổng lồ để ý.
Rất kỳ lạ, tên khổng lồ không hề công kích tên côn trùng này, và tên côn trùng cũng không lãng phí thời gian với gã khổng lồ nữa.
Hắn cùng bốn học viên khác, bao gồm tên phá núi kia, tập hợp lại với nhau. Xem ra năm người này đã quen biết từ trước, có lẽ đây chính là một đội năm người cố định.
Bọn họ nói gì đó với nhau, ta là người ngoài, nên ngại không dám nhập hội, cũng không nghe rõ.
Sau đó, năm người này chuẩn bị cùng nhau hành động. Trước khi đi, tên côn trùng này đến trước mặt ta, bảo với ta là bọn hắn muốn đến lâu đài chính để phá hủy pháp trận, sẽ rất nguy hiểm, bảo ta không nên đi theo.
Lúc đó ta rất mơ hồ, chỉ nhớ rõ mình đã gật đầu. Tên khổng lồ băng giá rất đáng sợ, bên trong lâu đài chính cũng có tám tượng băng khổng lồ đáng sợ không kém, ta không muốn đi chịu chết.
Nhìn năm người học viên này vừa nói cười vui vẻ vừa hướng về lâu đài chính chạy đi, ta bỗng nhiên cảm thấy, tên côn trùng này thực sự rất lợi hại, không, ta không nên gọi hắn là côn trùng.
Hắn dũng cảm hơn phần lớn những học viên ta từng thấy. Nếu như, ta nói là nếu như có cơ hội gặp lại hắn trong học viện, ta nhất định phải cho hắn biết, ta tên là Hậu Duệ, là hậu duệ của Xạ Nhật Sơn!
Ta cũng muốn biết tên của hắn, bởi vì sau khi ở chung với hắn một khoảng thời gian ngắn, ta đột nhiên phát hiện, mình không còn sợ hãi nữa, thậm chí đối diện với tên khổng lồ băng giá, ta cũng dám kéo cây cung săn mà mình yêu quý, giương mũi tên nhắm vào cái tạo vật nguyên tố vô tình này!
Bạn cần đăng nhập để bình luận