Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 142: Chiến tranh lĩnh ngộ

Chương 142: lĩnh ngộ chiến tranh
Nhìn về phía hai tên Kỵ Kiêu khổng lồ có khổ người tầm thước lơ lửng trên không trung.
Trong đầu Lưu Hiếu hiện lên sáu chữ to.
Đến đều có thể lưu danh.
Nhát búa này tốc độ cực nhanh, hơn nữa chuôi búa lớn này rõ ràng không phải hàng thông thường ở ngoài Nguyên Điểm, mà là vũ khí Nguyên Điểm được thưởng, màu sắc và hoa văn của nó, ở khắp mọi nơi đều lộ ra sự bất phàm.
Đương nhiên, có thể chém ra một nhát búa lớn với tốc độ như vậy, lực lượng ít nhất phải trên 50 a.
Nếu không đoán sai, vị mãnh tướng huynh này có lẽ đã bước vào giai sơ cấp Hành Giả, thuộc về bậc sơ cấp chiến búa.
Ôi chà, lâu lắm rồi không gặp loại người hung hãn như vậy, Lưu Hiếu ý thức được có phải suy nghĩ của mình hơi nhiều rồi, nên tránh đi mới đúng.
Búa lớn như thái sơn áp đỉnh nện xuống mặt đất, lực lượng cực lớn, toàn bộ lưỡi búa cắm phập vào trong đất bùn, vẫn chưa xong, theo tiếng ầm ầm vang lên, một mảng đất hình quạt ầm ầm sụp đổ, xung quanh mặt đất cũng bị rung chuyển.
Vừa thở dốc, hai bên hông chiến búa nhanh chóng lao ra hai kỵ, một kỵ cầm song kiếm, một kỵ cầm trường thương, và ngay khi ba người giao nhau, tựa như một mũi tên từ đâu bay tới, hoàn toàn không có dấu hiệu, trước mặt Lưu Hiếu năm mét đột nhiên xuất hiện một mũi tên, bắn thẳng vào mặt hắn.
Ta lạy!
Coi như đọc một câu chú ngữ, lúc Lưu Hiếu trong lòng thầm mắng, trên mặt mũi tên tụ lại kết thành một lớp bình chướng màu máu ngăn cản, nói chính xác hơn thì bó tên đâm rách bình chướng, nhưng do có trở ngại nên chỉ là đâm rách mà thôi.
Ánh mắt lướt qua ba Kỵ Kiêu, nhìn thấy ở đằng xa một kỵ đang căng cung bắn ra mũi tên thứ hai, mũi tên rời dây cung liền mất dạng, rồi lại xuất hiện, ở cách mình năm mét trong không trung.
Mà song kiếm và trường thương đồng thời tấn công.
Đội hình này phối hợp quá ăn ý!
Lưu Hiếu ngả người về phía sau, tránh được mũi tên và song kiếm, nhưng không tránh được thương dài quá độc ác, mũi thương đâm vào ngực, lớp Huyết Giáp đã hóa giải hơn phân nửa lực đạo, lại đâm không thủng được áo ngắn màu đen, bộ quần áo này là thứ có được trong di tích, không ngờ lại có phòng ngự mạnh như vậy.
Đã bao lâu rồi không có chật vật như vậy, không phải là sự nhanh nhạy của mình không đủ, mà là mình hiểu biết không đủ về phương thức tấn công của các loại vũ khí khác nhau.
Đánh giá mức độ thương tổn do trúng đòn trực diện, kết luận là.
Ta thật sự bị bệnh, trốn cái rắm!
Đã ai thấy một người lớn bị bốn đứa nhóc làm cho sợ đến nỗi lăn lê bò toài chưa?
Vẫn là do mình quá trẻ người non dạ!
Một mũi tên nữa đột ngột xuất hiện trước mặt năm thước, lúc này chiến búa lớn đã lao đến, vị mãnh tướng huynh này dường như cũng chỉ có một chiêu, nhìn xem, lại là hai tay giơ cao búa lớn rồi nện mạnh xuống, tuy chiêu này cực kì chuẩn xác uy mãnh, nhưng ngươi cứ dùng mãi một chiêu như vậy thì hơi vũ nhục người đấy.
Mà chiến song kiếm cùng chiến trường thương đang tăng tốc phía sau, chuẩn bị đợt tấn công thứ hai.
Bốp ~!
Lưu Hiếu vung tay nắm lấy mũi tên.
Nghiêng người, tránh được cú bổ của búa lớn.
Gần như đồng thời giương cung cài tên, tơ máu kéo ra.
Thu cung đánh quyền, nện vào chỗ khớp ngón tay cánh tay phải của mãnh tướng huynh, răng rắc một tiếng, gãy rồi.
Một tay thuận lấy búa lớn của hắn, vung tay, bổ xuống.
Mãnh tướng huynh phân thành hai nửa.
Một loạt động tác liên tục, nước chảy mây trôi.
Hai kỵ phía sau lúc này mới đến, chỉ thấy Lưu Hiếu nhảy lên cao, hai kỵ đành phải chạy qua bên dưới hắn, trong tay Lưu Hiếu búa lớn đã được cất vào tàn thứ phẩm, Bộ Phong lại hiện ra.
Phập phập hai mũi tên.
Vừa chạm đất, hai Kỵ Kiêu không đầu ngã xuống đất.
Đúng vậy a, lẽ ra nên nhẹ nhàng thoải mái như vậy mới đúng, dễ như ăn kẹo, mình thì lại lăn lê bò toài, còn bị người ta đâm trúng ngực, Lưu Hiếu cũng có chút không nhịn được.
Lấy vũ khí của mấy Kỵ Kiêu, đương nhiên cũng không quên cây cung của xạ thủ ở xa, biết đâu lại là đồ tốt, đặc biệt là cây cung này, hắn không biết xạ thủ vừa rồi đã thi triển kỹ năng gì, có đến tám phần là do tinh văn khắc trên cung mới có được kỹ năng tiễn thuật.
Bốn kỵ này có lẽ đều là sơ cấp Hành Giả, coi như là tinh anh trong tinh anh quân Kỵ Kiêu, lần này chết bốn tên, tổn thất không hề nhỏ, ít nhất ở Địa Cầu, bất kỳ quốc gia nào cũng đều phải run sợ rồi, nghĩ mà xem người sơ cấp Hành Giả đầu tiên cũng chỉ mới xuất hiện cách đây mấy ngày thôi.
Sao cảm giác xung quanh trống trải quá, mình đang ở giữa mười vạn quân Kỵ Kiêu, thế mà trong vòng trăm mét lại trống không không một kỵ, Kỵ Kiêu đen nghịt ở xa đang nhìn hắn, nhưng không dám đến gần thêm nửa bước.
Tình huống gì đây? Vây mà không đánh có ý gì?
Thật ra Lưu Hiếu không biết, vừa rồi trong nháy mắt hắn giết chết bốn Kỵ Kiêu, bọn chúng ở trong quân Kỵ Kiêu có địa vị cực cao, tên là Hắc Giáp Đế Kỵ, chỉ đứng sau Huyết Giáp Đế Kỵ, một người có thể thống lĩnh mấy mười vạn quân Kỵ Kiêu, chủng tộc Kỵ Kiêu luôn tôn sùng kẻ mạnh, bốn Hắc Giáp Đế Kỵ bị người ta dễ dàng đùa chết, như vậy thì bọn này còn đánh đấm gì nữa!
Bất quá những thứ lặt vặt này Lưu Hiếu cũng chẳng để ý, các ngươi không đến đúng không, đi thôi!
Cơ thể bắt đầu bay lên, theo dưới chân một cột đá nhô lên từ lòng đất, Lưu Hiếu đứng trên cao hơn mười mét, cúi đầu bao quát đám độc nhãn đang loạn chiến vì hoảng sợ.
Ánh sáng màu máu, dùng đỉnh cột đá làm trung tâm bắt đầu tỏa ra bốn phương tám hướng.
Huyết quang biến mất trong bầy Kỵ Kiêu, lại hóa thành những bông hoa âm phủ, nở rộ ra sự tàn lụi cuối cùng.
Toàn bộ quân trận Kỵ Kiêu, bị Nham Đột xuyên thủng thành từng lỗ, tuyệt vọng và khủng hoảng, máu tươi và tay chân đứt đoạn, khiến cho mấy vạn Kỵ Kiêu còn lại bàng hoàng thất thố, như ruồi không đầu tan tác, chỉ còn biết chờ chết.
Leng keng, thông báo từ đầu mối đến rồi! Đã lâu tin tức từ đầu mối rốt cuộc cũng có thông báo.
【Đã đạt đến số lần tiêu diệt sinh vật ở chiến trường, đạt được danh hiệu chiến tranh: Kiến - Tàn Sát】
【Tên danh hiệu: Kiến - Tàn Sát】
【Cách thức đạt được danh hiệu: Hoàn thành 100.000 lần tiêu diệt sinh vật cấp kiến ở chiến trường】
【Hiệu quả danh hiệu: Ở chiến trường tất cả thuộc tính thể năng +20, tất cả thuộc tính linh thể +20, người sở hữu tự động giải phóng Uy Hiếp Chiến Tranh Trung Cấp, nhận được lĩnh ngộ chiến tranh trung cấp, không cần tiêu hao linh năng.】
【Uy Hiếp Chiến Tranh (trung cấp): Do ảnh hưởng của uy hiếp, tùy vào độ mạnh của linh thể và ý chí của kẻ địch sẽ xuất hiện sợ hãi, hỗn loạn, giảm các thuộc tính thể năng hoặc linh thể, còn đối phương có thể sinh ra trạng thái phục tùng, kiên định, nâng cao thuộc tính thể năng hoặc linh thể.】
【Lĩnh ngộ chiến tranh (trung cấp): Nắm vững và nâng cao trình độ tinh thông chiến đấu được gia tăng.】
Chậm hay sớm thôi, nói chung Lưu Hiếu đã rất lâu rồi không nhận được lợi ích gì từ đầu mối, hắn cứ có cảm giác từ khi bản thân cắn nuốt Linh Thể Huyết Ma Sekken xong, thì đầu mối nhìn hắn không vừa mắt, và cũng ngược lại, đầu mối chắc đang nghĩ rằng ngươi đã là cao cấp Hành Giả rồi, còn lười biếng ăn bám ở cái giới thí luyện này, cút nhanh đến Trung Thiên Thế Giới đi! Chỗ này là thôn tân thủ, đừng có gào thét ở chỗ này mà bắt nạt những con mèo con!
Nhưng cũng khá tốt, quy tắc Nguyên Điểm vẫn còn, danh hiệu chiến tranh vẫn còn.
Hơn nữa lần này danh hiệu có thay đổi, trước kia chỉ toàn là con số thể hiện số lần giết, mười trảm trăm trảm ngàn trảm vạn trảm, lần này lại nhảy thẳng sang tàn sát, mười vạn đã là tàn sát rồi, vậy trăm vạn thì sẽ là cái gì? Nhưng cái chữ tàn sát này không có khí phách bằng những con số trước kia, cảm giác mình như một đồ tể vậy, mặc dù có thể cảm nhận được trong đó có chút cuồng bá nhưng vẫn cảm thấy thiếu đi vài phần mỹ cảm và cao quý.
Bất quá, cái lĩnh ngộ chiến tranh trung cấp này thật sự là quá thơm, hắn còn đang lo lắng tinh thông chiến đấu của mình có hơi kéo chân, hiện tại chỉ có một bắn thuật trung cấp và một thân pháp sơ cấp, thực sự không thể nói được, có lẽ trong những tên sơ cấp Hành Giả từng bị hắn hành chết kia, có không ít người còn giỏi hơn hắn về tinh thông chiến đấu, hiện tại thì còn có thể dùng lợi thế cơ thể nghiền áp được, về sau thì sao? Hơn nữa chênh lệch tinh thông sau này sẽ bị kéo giãn ra càng nhiều.
Danh hiệu này còn được kèm theo kỹ năng bị động, xem như cho mình một cái lý do để tiếp tục chiến đấu!
Vậy thì còn chờ gì nữa!
Nhảy xuống cột đá, Lưu Hiếu hướng về phương bắc xông tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận