Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 169: Là cái người kỳ quái

"Chương 169: Đúng là một người kỳ quái "Bởi vì đại sảnh nhiệm vụ của học viện ở ngay chỗ này," tỷ tỷ Hạo Nguyệt lên tiếng nói, "Toàn bộ viện sinh của bốn đại học viện đều phải hoàn thành nhiệm vụ để kiếm học phần, vì viện sinh tụ tập nên những khu vực phòng trước kia phân bố tại mỗi học viện cũng tập trung ở đây, những điều này đều là đạo sư của ta kể lại. Ngươi quả nhiên là mới nhập viện, còn chưa nhận nhiệm vụ nào phải không, đại sảnh nhiệm vụ của học viện chỉ có một, ở ngay trung tâm giữa hai tòa nhà lớn."
"Đúng là chưa có, ta nhập viện xong chỉ lên lớp ba tiếng, sau đó núi Mộc Dạ bắt đầu di chuyển, rồi sau đó thì nghỉ học luôn." Lưu Hiếu bất đắc dĩ nói.
"Ha ha, rồi sau đó lại gặp chúng ta, xem ra là thần vận mệnh đã sắp xếp tất cả rồi!" Khải Nam cười ha hả, giơ cao chén rượu, "Vì vận mệnh, cạn ly!"
"Cạn ly!" Mấy người cũng giơ chén rượu lên, chạm vào nhau trên không trung, ngay cả Tố Y nhát gan cũng nhấp một chút.
"Vậy các nhiệm vụ ở đại sảnh nhiệm vụ là những gì? Có dễ hoàn thành không?" Lưu Hiếu tiếp tục hỏi, trước mắt hắn chỉ biết Youshu đang làm trợ lý cho Viện Vụ Trưởng để hoàn thành nhiệm vụ, xem ra thì thấy nhiệm vụ không khó, chỉ tốn thời gian và sức lực.
"Dễ dàng thì bốn người chúng ta đâu có ngồi đây uống rượu, giờ này chắc đã đi kiếm học phần từ lâu rồi." Hạo Nguyệt thở dài nói, "Nhiệm vụ thì đúng là có loại đơn giản, như thay mặt viện vụ giải quyết mấy việc lặt vặt, thu thập tài liệu trên núi Mộc Dạ, hoặc bắt mấy con thú chỉ định, đều coi như dễ, nhưng chúng ta đâu có tới lượt làm mấy nhiệm vụ đó! Nhiều viện sinh như vậy, toàn tranh nhau mấy nhiệm vụ này, bốn người chúng ta nào có được may mắn đó."
"Hay là, Hạo Nguyệt đi học nấu ăn đi, sau đó chúng ta dùng học phần thuê một phòng, Tố Y làm người hầu, Hạo Thiên đi lên núi săn lợn rừng, còn ta phụ trách cầm tiền. Thế nào, ý này không tồi chứ?" Khải Nam cười hề hề khoe khoang nói.
"Cút! Chẳng phải tại kỹ năng xem bói của ngươi lúc trúng lúc trật đó sao, nếu không chúng ta đã không thảm như vậy rồi." Hạo Nguyệt trợn mắt, mắng lại.
"Hắc hắc, lỗi của ta, là lỗi của ta, vậy thì Hạo Thiên đi học rèn đi, mọi người đều thấy đó, nhiệm vụ rèn nhiều như vậy, áo giáp và vũ khí trong học viện của các ngươi được ưa chuộng lắm. Còn Tố Y đi học giám định, dù sao Tố Y cũng thích thú với mấy đồ kỳ lạ của ngươi mà, nhiệm vụ giám định cũng nhiều lắm đó. Hạo Nguyệt thì học dược đi, nếu không lần nào làm nhiệm vụ cũng phải tốn tiền mua dược, lãng phí quá!"
"Ngươi cứ mơ mộng hão huyền đi," Hạo Nguyệt hừ lạnh một tiếng, "Ngươi có tính xem tu một khoa phụ trợ tinh thông cần tốn bao nhiêu học phần không? Với lại ngươi muốn tu là có thể tu được sao? Không nhìn xem bọn ta có thiên phú này không! Để ta và Hạo Thiên chém giết thì được, để bọn ta ngồi xưởng làm mấy việc phụ trợ thì thôi đi."
"Ta nghĩ, để kiếm học phần, vẫn nên dựa vào cái này!" Hạo Thiên gồng cơ bắp hai bên sườn núi lên, "Vẫn nên làm như trước, nhận mấy nhiệm vụ săn bắn quanh Mộc Dạ là được, lần trước chỉ là chúng ta không may, lần sau cẩn thận chút là được."
"Ngươi nói thì dễ, người bị thương lần trước là ta đấy! Không phải ngươi! Ngươi như vậy mà coi là người bảo vệ được à? Hơn nữa bây giờ Mộc Dạ đang di chuyển, các nhiệm vụ mới chắc chắn sẽ thay đổi theo khu vực xung quanh, ngươi quên lời cha dặn rồi à?" Hạo Nguyệt tuy là chị của Hạo Thiên, nhưng đặt hai người cạnh nhau luôn có cảm giác rất khó chịu, vì hình thể của người chị chỉ bằng một nửa người em, hơn nữa Hạo Nguyệt thuộc kiểu loli nhỏ nhắn xinh xắn, lại vác cây cự kiếm, thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng cô loli buộc tóc đuôi ngựa lại vác một thanh trọng kiếm.
"Không có quên! Trước khi có tin tức về xung quanh thì ta sẽ không rời Mộc Dạ." Hạo Thiên trịnh trọng nói.
"Haiz, Linh Năng của ta hồi phục quá chậm, nếu không dựa vào xem bói cũng có thể kiếm không ít." Khải Nam lắc đầu thở dài.
"Ha!" Hạo Nguyệt cười lạnh, "Cái tài xem bói của ngươi đó, giỏi thật đấy, lần trước xuất hiện con rắn mối ác độc đột nhiên kia sao ngươi không tính ra trước đi! Lúc làm nhiệm vụ chẳng phải ngươi bảo là đại cát à?"
Lời nói trúng chỗ hiểm, Khải Nam xấu hổ gãi đầu, "Ngươi cũng biết, xem bói đâu phải tiên đoán, cũng có lúc sai mà."
"Mấy vị," Lưu Hiếu nghe nãy giờ, thấy có hơi rơi vào bế tắc rồi, vì vậy dứt khoát chuyển chủ đề, "Vậy cái gì là phụ trợ tinh thông dễ kiếm học phần nhất?"
"Rèn, may vá, thuộc da, trang sức mấy nghề sản xuất này khá tốt, nhu cầu vũ khí trang bị trong học viện chưa từng giảm, dược thì chắc chắn cũng không đủ cầu, nhiều nhiệm vụ đều liên quan đến luyện chế dược, còn bẫy rập thì cạnh tranh ác liệt lắm rồi, dạo này khó mà kiếm được nhiệm vụ, công trình và kiến trúc thì ở Mộc Dạ không có thị trường, bên này toàn là người có sức mạnh thiên phú, giám định thì chắc tạm ổn, dù sao Mộc Dạ di chuyển thì sẽ có đồ mới xuất hiện, mà dạo gần đây mấy học đồ sản xuất hay làm ra mấy thứ đồ chơi gì đó mà chính bọn nó cũng không biết là cái gì, trồng trọt với luyện kim thì còn được, nhưng cũng chỉ có thể phát nổ ngẫu nhiên thôi, à đúng rồi! Địa trắc và vẽ bản đồ cũng không tệ, nhưng cũng khá mạo hiểm. Còn nữa là chăn nuôi và thuần hóa thú, dù sao đều liên quan tới dã thú, công việc lại dơ và hôi hám." Khải Nam phân tích cặn kẽ nói, "Ngươi hỏi vậy thì phiền quá, ta tổng kết cho ngươi một chút, cũng tránh việc ngươi phải hỏi từng cái một, nhiệm vụ ở đại sảnh nhiệm vụ chia làm 3 loại: Mộc Dạ ủy thác, nhiệm vụ của học viện và viện sinh ủy thác, trong đó Mộc Dạ ủy thác là thành Mộc Dạ tuyên bố cho học viện, nội dung rất tạp, cái gì cũng có, nhiệm vụ của học viện thì do chính học viện đưa ra, chủ yếu là việc viện vụ, tạp vụ và chế tạo sản xuất, còn viện sinh ủy thác thì khỏi nói, tất nhiên là viện sinh phát, nội dung cũng đủ loại. Rồi còn chia theo loại hình nữa, cái này thì càng nhiều, thu thập, bắt giữ, săn giết, sản xuất, phòng thủ, thăm dò, viện vụ, tạp vụ, chiết xuất, bồi dưỡng, hỏi han, vận chuyển, nguyên tố, tín ngưỡng, không gian, phong ấn, khế ước, thuần thú, tinh văn, huấn luyện, tìm tòi, khắc ấn, ngươi đừng thấy nhiều vậy, vì mỗi loại còn có thể chia nhỏ thêm nữa, ví dụ xem bói và tiên đoán của ta đều thuộc loại tín ngưỡng nhánh con, là loại nhiệm vụ ít ai quan tâm, còn Tố Y có thể dọn sạch đường trong thành Mộc Dạ thì lại không thuộc loại nguyên tố mà là loại tạp vụ."
Nói tới đây Khải Nam có hơi cao hứng, ngửa đầu uống cạn một ngụm rượu lớn, tiếp tục bổ sung nói, "Xét theo số lượng nhiệm vụ mà nói, thu thập, bắt giữ nhiệm vụ là nhiều nhất, vì chúng thuộc loại tiền đề của sản xuất, chiết xuất và gia công, tiếp đó là tinh văn, viện vụ, tạp vụ, nhiệm vụ loại tín ngưỡng và nguyên tố, xuống chút nữa thì có săn giết, phòng thủ, khế ước, thăm dò và huấn luyện, còn loại nhiệm vụ không gian, phong ấn và Thích Linh này thì cơ bản không có ai hoàn thành nổi, cho nên không ai nhận cả."
"Vì sao ba loại nhiệm vụ đó lại không ai hoàn thành? Khó lắm sao?" Lưu Hiếu thắc mắc hỏi.
"Không phải do khó! Ba cái này thực ra đều thuộc phạm trù phong ấn sư, mà phong ấn sư lại quá ít, cả Mộc Dạ một người cũng không có, học viện chỉ khi nào có tân sinh nhập học hoặc ổn định Cửa Phiêu Ly mới có thể mời được một vị, cái này còn phải xem người ta rảnh không nữa."
Thấy có vẻ rất lợi hại, Lưu Hiếu tò mò lại hỏi, "Vậy không gian, phong ấn, Thích Linh là chỉ cái gì?"
"Vậy thì dài dòng rồi, không gian, phong ấn và Thích Linh là ba lưu phái của phong ấn sư, Cửa Phiêu Ly và không gian chứa đồ đều do phong ấn sư phái không gian làm ra, còn Thích Linh sư thì bọn ta cũng quen thuộc, vì loài người Nguyên Điểm ai cũng trải qua quá trình Thích Linh, quá trình này ở chỗ mấy người chắc gọi là lột xác, phái phong ấn thì tương đối ít, bọn họ chính là thợ khóa Linh Năng, có thể thêm một lớp khóa giữa tinh văn và Linh Thể."
"Không gian chứa đồ? Là chỉ phong ấn không gian sao? Kiểu trong túi áo mà có một không gian độc lập lớn bên trong?" Lưu Hiếu nhớ lại cái tàn phẩm của mình.
"Đúng vậy, thứ đó tính ra là của hiếm đấy! Có không gian chứa đồ thì làm nhiệm vụ thu thập và bắt giữ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nếu không thì trên đường đi toàn phải mang vác nặng nhọc, trọng lượng hay còn tăng thêm, dù sao bọn ta có Hạo Thiên và Hạo Nguyệt, có điều thân thể lớn, lại không tiện thu dọn."
Lưu Hiếu gật đầu, trong lòng mừng thầm, may mà lúc đó bốc thăm may rủi cho hắn cái tàn phẩm đó, không ngờ ở cả Trung Thiên Thế Giới thứ này cũng là bảo bối.
Vậy người sáng tạo nặc danh kia có khả năng cao là một phong ấn sư lưu phái không gian rồi.
Chủ đề có chút đi xa rồi, kiến thức này tuy rất quan trọng, nhưng dù sao cũng không phải cấp bách.
"Ngươi nói đã quá đủ chi tiết rồi, còn lại phải tự mình tới đại sảnh nhiệm vụ xem thực tế, à đúng rồi, có cách nào để quay về Trái Đất không?"
Mấy người nhìn nhau, đều lắc đầu.
Quả nhiên, ở Mộc Dạ hiếm khi có người xuất hiện là thí luyện giả từ Trái Đất, nên chắc chắn không có ai biết thông tin về mảng này.
"Ngươi có thể đến Văn Tự phòng tìm thử đáp án, dù sao bọn ta cũng chỉ là viện sinh của Mộc Dạ, biết không nhiều." Hạo Thiên nghiêm túc nói.
"Nhậm Bình Sinh, ngươi mới nhập viện, chắc chưa có nhiều khái niệm về học phần, nhưng học phần với viện sinh nhỏ thì quan trọng lắm đấy, ngươi cũng nên chuẩn bị sớm đi, có thể thì cố mà kiếm học phần."
"Hạo Thiên nói đúng một nửa, bản thân nhiệm vụ cũng là một dạng rèn luyện khả năng và chiến lực của viện sinh, tri thức và kinh nghiệm có được ở viện, chỉ có thực hành thì mới hấp thụ được." Hạo Nguyệt nói thêm, dường như nàng còn chuyện gì đó muốn nói, nhưng suy nghĩ hồi lâu vẫn không lên tiếng.
. . . . .
Một buổi gặp mặt ngẫu nhiên kết thúc.
Sau khi nắm bắt được rất nhiều thông tin về Mộc Dạ và Chiến Linh Viện, Lưu Hiếu quyết định rời đi, hướng tới Văn Tự phòng và đại sảnh nhiệm vụ mà hắn đang mong mỏi.
Nhìn Lưu Hiếu rời khỏi khu vực phòng rượu, nhanh chóng biến mất trong đám người.
Hạo Thiên em trai có chút khó hiểu hỏi Hạo Nguyệt, "Sao không trực tiếp mời cậu ta gia nhập đội chúng ta? Chúng ta đang thiếu một người hỗ trợ, với lại lời tiên đoán của Khải Nam sẽ không sai đâu."
Hạo Nguyệt buông mái tóc đuôi ngựa xuống, mái tóc xõa dài trên vai, "Có lẽ con sâu này là người được nhắc tới trong lời tiên tri, nhưng cậu ta cảnh giác cao lắm, sẽ không dễ tin tưởng người khác đâu, ta đã luôn gợi ý để cậu ta tự nguyện tham gia với mình, nhưng cậu ta vẫn luôn không đả động, xem ra chuyện này phải từ từ mới được, Tố Y?"
Nữ sinh tóc tím nãy giờ không nói một lời, ánh mắt dao động, "Đúng là người kỳ quái, nhưng cũng là người không tệ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận