Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 174: Gào khóc đòi ăn ah

Nếu như hai lần báo động sớm kia thuộc về sự việc ngẫu nhiên, thì về sau trong hành trình, Lưu Hiếu chính là đang diễn phim.
Vốn là một viện sinh đang tiềm phục dưới bùn đất, đang tiến hành nhiệm vụ khác, lại bị Lưu Hiếu vô tình phát hiện vị trí, khiến cho cả hai bên đều rất xấu hổ, về sau ở khoảng cách hơn 200m, giương cung bắn chết hơn mười con lợn rừng, kỳ thật đó chính là lợn rừng quý, còn chưa kịp để tiểu đội thu gom những bộ phận đáng giá nhất của lũ lợn rừng kia, mùi m.á.u tươi đã hấp dẫn đến một con Du La, thứ này căn bản là con rết khổng lồ, hơn nữa nghe nói còn có thể phun ra khói độc, bị cặp răng nanh ở bên miệng cắn trúng, kẻ nào có khí lực yếu sẽ bị rót độc gây thương tích, thể chất yếu có khi trực tiếp bị chém làm đôi.
Đội trưởng Cơ Thừa lập tức hạ lệnh bày trận, chuẩn bị quyết một trận sống m.ái với con quái vật lớn gấp bốn lần mình, dù sao hơn mười con lợn rừng kia cũng có không ít đồ vật giá trị, hắn không thể bỏ qua.
Du La dựng thẳng thân, từ trên xuống dưới nhìn bốn người trước mắt.
Cơ Thừa gân cốt căng cứng, đang chuẩn bị hạ lệnh công kích, thì sau lưng truyền đến hai tiếng "bành bành".
Chỉ thấy con Du La đang nhe răng trợn mắt với mình, trên đầu và ngực bụng đột nhiên xuất hiện hai cái lỗ thủng to như bát cơm, tiếp đó, mềm oặt co giật rồi ngã xuống.
Ôi?
Thế là chết rồi sao?
Cơ Thừa tự nhiên biết chuyện gì xảy ra, chắc chắn là Ngân Nguyệt duy nhất trong đội vừa ra tay, bất quá... có phải dễ dàng quá không, hắn nhớ rõ độ cứng rắn và dẻo dai của Du La ở Tỏa Vụ Lâm không thua viện sinh đấu chiến, tuy rằng chưa từng cứng đối cứng thử qua, nhưng cũng không đến mức dễ như vậy chứ.
BA~ BA~ hai mũi tên? Chết rồi!
Còn nữa, cái Nhậm Bình Sinh này là sao, trên đường đi cứ như mở Thiên Nhãn, hễ xung quanh có chút gió thổi cỏ lay đều không thoát khỏi cảm giác của hắn, mấu chốt là ngươi cảm giác mạnh thì thôi đi, mấy người chúng ta đến giờ vẫn không có cơ hội vung kiếm lấy một lần may mắn, mà Quy Ca áo da thì đã đầy rồi! Thế này là thế nào vậy trời!
Chẳng lẽ côn trùng đều mạnh thế sao? Nghe cũng không hợp lý, nếu không sao mọi người nhắc đến côn trùng đều tránh không kịp, vậy rõ ràng đám này có trái cây thì không tốt lành gì cho cam, có thể vào học viện đã là học viện khai ân lắm rồi, sao đến mình gặp phải chuyện không đúng chút nào thế này.
"Đội trưởng? Đội trưởng!"
Thấy Cơ Thừa ngơ ngẩn tại chỗ, Bạch Dạ nhỏ giọng gọi hai tiếng.
"Các ngươi.....xử lý chút đi."
Cơ Thừa hoàn hồn lại, phân phó Bạch Dạ và Quy Ca thu dọn hiện trường, dù sao thi thể lợn rừng còn chưa giải quyết xong, lại có thêm bưu kiện tới nữa, việc này còn phải mất chút thời gian, một mình con Du La này giá trị còn hơn đám lợn rừng kia, không biết áo da của Quy Ca có đủ đựng không nữa.
Hắn đi tới chỗ Nhậm Bình Sinh, muốn mở miệng hỏi gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, bộ dạng xoắn xuýt kia khiến Hôi Hôi bên cạnh nhìn cũng hơi nhức đầu.
"Nhậm Bình Sinh, ngươi chắc chắn là Ngân Nguyệt trung cấp chứ?"
Hôi Hôi không có gì kiêng kỵ, trực tiếp mở miệng nói.
"Đúng, đúng là Ngân Nguyệt trung cấp, sao vậy?"
Lưu Hiếu có chút buồn bực, Ngân Nguyệt trung cấp là học viện đánh giá về hắn, chắc không vấn đề gì chứ, lẽ nào mình không đạt tới trung cấp?
"Trước đây ta chưa từng hợp tác với viện sinh có trái cây, nhưng Ngân Nguyệt trung cấp ta thấy cũng không ít, cũng chưa thấy ai như ngươi cả, khả năng cảm giác thì không nói, ít nhất ta chưa thấy Ngân Nguyệt trung cấp nào một mũi tên có thể xuyên thủng Du La cả." Hôi Hôi gãi đầu nói.
"Đội điều tra cùng cảm giác của chúng ta trước kia là Bạch Dạ đảm nhiệm, ngươi xem đoạn đường này, so với ngươi cậu ta chẳng khác gì thằng ngốc."
"Hôi Hôi, ta đang ở ngay bên cạnh đấy, ngươi có thể đợi khi ta không có ở đây rồi mới móc mỉa ta được không?" Bạch Dạ đang cố sức cạy răng nanh của Du La oán trách một tiếng, nhưng cũng không để trong lòng.
Ặc...
Lời của Hôi Hôi Lưu Hiếu không biết phải trả lời sao, hắn cũng hơi buồn bực, mặt chiến lực thì hắn không thấy khác biệt lắm, vì mấy người kia xác thực cũng chưa từng ra tay, nhưng về mặt cảm giác thì hắn đúng là mạnh hơn một chút, thôi, không phải một chút mà là nhiều hơn.
"Có phải ngươi nắm giữ không ít kỹ năng cảm giác không? Ta không có ý định tìm hiểu gốc rễ của ngươi, chỉ là đơn thuần tò mò thôi." Hôi Hôi ngại ngùng hỏi.
"Thực sự là có một vài loại." Lưu Hiếu đáp.
"Thảo nào!" Hôi Hôi chợt hiểu ra, sau đó nói với Cơ Thừa, "Ta từng nghe một đạo sư trên lớp kỹ năng nói qua, rằng người luyện tập có trái cây sẽ nắm giữ nhiều kỹ năng hơn chúng ta, nghe nói là do thu được trong quá trình thí luyện."
"Ở Sử Long, kỹ năng khó đạt được lắm sao? Chỗ này không có tinh thạch kỹ năng sao?" Lưu Hiếu cũng nghe ra một vài điểm bất thường, vội hỏi.
Hôi Hôi và Cơ Thừa nhìn nhau một cái, đều bất đắc dĩ lắc đầu.
"Khó, cực kỳ khó!" Hôi Hôi đáp.
"Kỹ năng cùng Thể kỹ đạt được chỉ có hai loại cách, một là tự mình nghiên ngộ, cách này khó nhất, nhưng không phải là không thể, thông qua đạo sư phụ đạo và một số sách vở ghi chép, một số kỹ năng không phức tạp và yêu cầu không cao có khả năng nắm giữ, cách thứ hai là tinh thạch kỹ năng mà ngươi nói, nhưng số lượng tinh thạch kỹ năng cực kỳ ít, có được thì giá trị cũng không phải viện sinh bọn ta có thể gánh nổi." Cơ Thừa bổ sung, "Có lẽ ngươi không biết sự tồn tại của tinh thạch kỹ năng, nó phải là sự kết hợp của người nghiên ngộ kỹ năng và tinh văn sư, đem toàn bộ kỹ năng khắc vào trong tinh thạch, chưa kể độ khó khi nghiên ngộ kỹ năng, chỉ riêng việc khắc thành công thôi đã là quá khó, cho nên bọn ta muốn nắm giữ một loại kỹ năng là cực kỳ khó."
"...." Hai người này vừa nói, Lưu Hiếu triệt để câm nín, hắn phát hiện mình trước đây đã hiểu nhầm một chuyện quá lớn, đó chính là việc đạt được kỹ năng tương đối đơn giản, trong khu mua đồ thì có thể mua được hoặc là học viện có thể dạy, nhưng lời của Cơ Thừa lại khiến hắn tỉnh ngộ, không những tinh thạch kỹ năng rất khó có được, mà ngay cả
Ở Aden giới, kỹ năng về cơ bản là khi đạt đến một điều kiện nhất định sẽ được hệ thống đưa cho, lúc đó hắn lại cho rằng kỹ năng sau này muốn bao nhiêu cũng có, hơn nữa mỗi lần đều được lựa chọn, mình còn có thể tỉ mỉ lựa chọn một chút, kết quả là, Nguyên Điểm chân thật căn bản không phải như vậy! Kỹ năng mới thật sự là cái đồ chơi khó nuốt như vậy! Hơn nữa phần lớn kỹ năng hắn đang có đều có được từ di tích, còn nữa là lúc Hàm Châu hấp thu hạt châu thì tự dưng có thêm! Nếu gạt những thứ đó ra, những kỹ năng hắn thực sự nắm giữ là cực kỳ ít!
Xong rồi, Lưu Hiếu cảm thấy toàn thân lạnh ngắt một nửa, hơn nữa hắn đột nhiên hiểu ra một chuyện, tại sao trong di tích Aden giới lúc trước lại bày đến 25 cái tinh thạch kỹ năng, hóa ra những tinh thạch kia là di sản lớn nhất của người sở hữu di tích! Lúc đó hắn lại tưởng rằng t.h.i t.h.ể và tinh huyết mới là tài phú quý giá nhất trong di tích!
Có điều mình bây giờ đang có 3 viên nguyên châu đang gào k.h.ó.c đòi ăn kia kìa, viên nào cũng cần một lượng lớn kỹ năng để chống đỡ, không có kỹ năng thì 3 viên này đúng là đồ trang trí!
Lạnh hết cả người! Triệt để lạnh rồi.
"Dù sao đi nữa, với ngươi và cả đội tạm thời này của chúng ta, đó đều là chuyện tốt, kỹ năng cảm giác của ngươi càng nhiều thì tính an toàn của chúng ta ngoài tự nhiên càng cao." thấy sắc mặt của Lưu Hiếu không đúng, Cơ Thừa vội nói, "Có thể thấy rõ, lực độ của ngươi cũng vượt quá Ngân Nguyệt trung cấp bình thường, hơn nữa cây cung dài này cũng có thể phát huy khá tốt ưu thế về thân thể của ngươi, nếu như là cung ngắn do viện hệ cung cấp có lẽ không có uy lực này."
Cơ Thừa chỉ có thể quy kết lực sát thương quỷ dị của Lưu Hiếu cho cây trường cung kia, nếu không hắn rất khó tự thuyết phục bản thân.
Lưu Hiếu đang bị vấn đề kỹ năng đả kích nặng nề, vẫn đang chìm đắm trong tư duy bi th.ả.m bị cưỡng chế nghịch chuyển, vốn dĩ vấn đề học phần đã thành vấn đề xoắn xuýt trọng tâm, giờ lại chạy thêm kỹ năng, việc này khiến cho kế hoạch ban đầu của hắn lần nữa bị phá hỏng.
Học phần, là để đạt được nhiều kiến thức và kinh nghiệm hơn, còn kỹ năng thì là để thực sự tăng chiến lực của mình, thiếu một trong hai đều không được, nhưng hiện tại mình, có vẻ gì cũng thiếu.
Sau khi chỉnh đốn một thời gian ngắn, Quy Ca xách hai cái áo da còn lớn hơn cả người hắn, đội ngũ cuối cùng cũng có thể xuất phát lần nữa.
Cơ Thừa là một đội trưởng nghiêm túc và cẩn trọng, cho dù biết Lưu Hiếu có rất nhiều kỹ năng cảm giác, khi dẫn đội vẫn rất cẩn trọng từng bước, đương nhiên, hiện tại chỉ cần Lưu Hiếu dừng lại, hoặc tùy tiện lên tiếng thì hắn sẽ lập tức làm tư thế nghênh chiến, còn Bạch Dạ ư? Thôi cho qua, tác dụng điều tra của Bạch Dạ hiện tại có cũng như không.
"Ôi!!! Rống, thắng lợi trở về nhé!"
Trên đường, một tiểu đội viện sinh gồm hơn mười người đi ngược chiều với bọn họ, viện sinh cầm đầu trông thấy dáng vẻ của Quy Ca thì hơi ngưỡng mộ mà trêu chọc.
Nhìn qua bọn họ hơn mười người kia, trên người không có bao nhiêu túi lớn bao nhỏ, nhưng lại có hai người bị thương đang chảy m.á.u.
"Đông Đình, các ngươi từ chỗ nào đến thế?" Cơ Thừa không đáp lại lời của đối phương.
"Băng tinh phù du," đối phương nhíu mày, bực tức nói, "Đồ đó quá cứng, người không có nguyên tố căn bản không làm gì được."
Lưu Hiếu liếc mắt nhìn hơn mười người kia, được, đúng là đội m.á.c dao phay, đến một viện sinh tín ngưỡng nguyên tố cũng không có, đúng là chỉ đi c.h.é.m g.i.ế.t người thôi.
"Chẳng lẽ các ngươi cũng đi lấy băng tinh à?"
Đối phương đột nhiên ý thức được, đội của Cơ Thừa vẫn muốn xâm nhập vào trong rừng, chứ không phải là muốn quay trở về, biến sắc, cười lấy lòng nói, "Hay là, chúng ta giúp các ngươi mang hộ mấy thứ này về nhé?"
"Biến đi, chúng ta không phải không có tay có chân."
Cơ Thừa không nói gì, Quy Ca phía sau cả giận nói, mặc kệ nhiệm vụ có hoàn thành hay không, mấy thứ trên lưng mình đều là hàng tốt, ai dám động đến mấy thứ này thì hắn liều mạng với kẻ đó.
"Chúng ta lượn một vòng nữa rồi về, các ngươi nên tự chăm sóc mình cho tốt." Cơ Thừa không để lộ cảm xúc, mỉm cười nói.
"Hứ!" Đối phương cũng không nói nhiều, dù sao vẫn còn hai người bị thương, mau rời khỏi Tỏa Vụ Lâm mới là chính sự.
Nhìn đám người kia biến mất vào trong bóng cây, Cơ Thừa mới yên tâm tiếp tục đi về phía trước.
Học viện c.ấ.m viện sinh tư đấu, nhưng bên ngoài học viện, nhất là bên ngoài Mộc Dạ sơn, xung đột giữa các viện sinh thỉnh thoảng xảy ra, nguyên nhân cơ bản đều là vì lợi ích, ngươi bị ăn hiếp làm nhục, đồ vật bạn liều mạng mà lấy được ở ngoài dã bị người ta cướp mất, dù có biết là ai thì trở về học viện cũng không dám hé răng, bởi vì đạo sư của bạn nhất định sẽ hỏi một câu, vì sao ngươi đ.á.n.h không lại hắn?
Cho nên, đây cũng là một nguyên nhân khác cho việc tại sao không gian vật chứa lại được viện sinh tôn sùng như thế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận