Nguyên Điểm Danh Sách

Chương 115: Người về

Chương 115: Người trở về Bên trong vách núi Vụ Thành Bắc Sơn, Lưu Hiếu mở hai mắt ra. Một con nhện cực lớn ngơ ngác, sững sờ nằm úp sấp ngay chóp mũi hắn, chưa kịp nó phản ứng, đã hóa thành một đống tro tàn, cùng lúc đó, mạng nhện khổng lồ mà nó hao hết tâm lực giăng ra cũng tan theo chủ nhân.
Lưu Hiếu duỗi người, dây leo quấn quanh khắp cơ thể, thề lần sau khi ra ngoài nhất định không để nhiều lỗ thông khí như vậy nữa, trong hang đầy nhện và bò sát, toàn thân phát run.
【 Đã tiêu hao 1000 điểm công huân Ngân Hà Trật Tự, đổi phục hồi thể năng 】 【 Phục hồi thể năng hoàn tất 】 Tốt, còn chưa kịp làm gì đã mất toi 100 triệu điểm công huân.
Ra khỏi hang, cuối cùng cũng được hưởng ánh mặt trời sau một thời gian dài, cũng chẳng có gì để cảm thán, đi thẳng đến trại dưỡng lão Bắc Sơn.
Tình hình trại dưỡng lão có chút khác so với lần trước hắn rời đi, số quân nhân phòng thủ đã tăng lên không ít, còn trang bị súng ống đạn dược tận cổng. Lưu Hiếu vừa xuất trình thân phận thì được vào ngay, chỉ phải đeo một thiết bị cúc áo điện tử, chắc cũng có tác dụng như lúc ở trại dưỡng lão Tiền Đường.
Sự xuất hiện đột ngột của cháu ngoại khiến bà ngoại mừng rỡ khôn xiết, thật ra thời gian xa cách còn chưa bằng kỳ đi học, nhưng dù sao Lưu Hiếu cũng phải đi sinh tử, mỗi lần chia tay đều có vẻ đặc biệt dài dằng dặc.
Gian phòng bà ngoại được dọn dẹp ấm cúng dễ chịu, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ nửa mở hắt vào, mang theo hương thơm hoa cỏ và bùn đất, tinh thần của bà rất tốt, dần quen với cuộc sống ở trại dưỡng lão, còn quen thêm vài người lớn tuổi, mỗi ngày ngoài xem tivi thì có thể cùng nhau tâm sự chuyện xưa, cũng không tính là cô đơn.
Cha mẹ và cậu mợ giờ mỗi ngày cách ngày lại đến thăm một lần, tuy cuộc sống ở đây nhàn hạ, nhưng với những người chưa đến tuổi già thì vẫn khá là tĩnh mịch buồn tẻ, cho nên dù hoàn cảnh có tốt đến đâu, vẫn thấy trần tục thế gian có chút sắc màu hơn.
Lưu Hiếu dìu bà ngoại đi dạo trong trại dưỡng lão vừa nói chuyện phiếm, người già như trẻ con, thứ họ cần không phải sự chăm sóc hay quà cáp mà là bầu bạn, dù chỉ đi dạo thôi trong lòng cũng đã ấm áp.
Trên đường cũng gặp mấy người lớn tuổi đang sinh hoạt trong trại, qua giới thiệu của bà ngoại, Lưu Hiếu cũng hiểu sơ, phần lớn đều là người thân của người biến đổi ở nước ngoài và cha mẹ của lãnh đạo bản địa.
Phòng ở trại dưỡng lão hiện tại đã kín người, rất tốt, đông người có không khí. Cũng may bà ngoại đến sớm, không thì dựa vào một gian phía nhà nam cũng không có.
Sau khi ăn trưa phong phú của trại dưỡng lão, Lưu Hiếu tạm biệt bà ngoại rồi rời đi.
Khi Lưu Hiếu chuẩn bị rời khỏi trại dưỡng lão, viện trưởng hay tin Lưu Hiếu đến, đích thân dẫn một trung đội trưởng đội phòng vệ đến gặp mặt Lưu Hiếu, cứ như cấp dưới báo cáo công tác với cấp trên, một tràng nói về tình hình gần đây và kế hoạch phát triển của trại dưỡng lão, Lưu Hiếu nghe như vịt nghe sấm, cuối cùng chỉ có thể vỗ ngực ʘʘ đảm bảo bà ngoại sống ở đây tuyệt đối không cần lo lắng, sau đó còn phái xe đặc biệt đưa Lưu Hiếu về nội thành.
Đến lúc lên xe, Lưu Hiếu vẫn còn hơi mơ màng, phải nhờ vào cái miệng tám chuyện của tài xế mới đoán được nguyên nhân viện trưởng ân cần như vậy, hóa ra vài tiếng trước có lãnh đạo cấp cao gọi điện cho viện trưởng, đặc biệt dặn dò phải nâng mức độ an ninh, chữa bệnh và chăm sóc của bà ngoại lên tối cao, cuộc điện thoại đó hình như nhận ngay trên xe.
Theo thời gian suy đoán, chắc là Ẩn Long Tổ bên kia biết thực lực bộ phận của mình nên nâng mức đãi ngộ đối với mình.
Hiệu suất rất cao a!
Tài xế đưa Lưu Hiếu đến cửa tiểu khu nội thành Vụ Thành, còn cho một tấm danh thiếp, nói muốn dùng xe thì gọi tới.
Cha mẹ đều ở nhà, dường như sự thay đổi của thế giới và việc tình hình kinh tế tăng cao cũng không làm thay đổi thói quen của họ, cha vẫn ở bên máy tính, nghiên cứu xem làm thế nào dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh để tô điểm cho tác phẩm nhiếp ảnh của mình, mẹ thì vẫn vừa lướt Tik Tok vừa nghe những chuyện tình cảm cãi cọ trên TV.
Tuy nhiên tốt xấu gì cũng bỏ thêm cho nhà một chút tiền tiêu vặt, sao có cảm giác đồ đạc trong nhà không tăng lên gì vậy?
Nói chuyện với cha mẹ một hồi thì biết, số tiền đó không ai dám động, một là cảm thấy đó là tiền con kiếm, có muốn xài cũng phải do Lưu Hiếu quyết định, hai là tiền nhiều hơn nhưng không biết dùng làm gì, ba là cảm thấy cuộc sống bây giờ cũng rất tốt, lúc trẻ có thể còn đo xem có tiền hay không có tiền, giờ có tuổi rồi, ngược lại không có cái ham muốn đó nữa.
Thôi thì Lưu Hiếu cũng đành tự giải quyết, nhưng dù sao nhiệm vụ cũng có hạn, hắn quyết định giải quyết nhiệm vụ trước rồi tính.
Cầm lại điện thoại của cha, mở WeChat ra, Lưu Hiếu lập tức không thể bình tĩnh.
Trước đó nhờ cha thỉnh thoảng đăng bài lên vòng bạn bè, để bạn bè tưởng rằng mình vẫn đang ở Địa Cầu, coi như là che giấu thân phận, quả thực cha hoàn thành nhiệm vụ rất hoàn hảo, theo ông nói thì mẹ cũng tham gia vào làm, đóng góp sức lực.
Ừ, rất tốt, gần như ngày nào cũng có bài đăng, thậm chí một ngày đăng mấy cái.
Nhưng mấy cái đăng của các người là cái quái gì vậy!
Một tấm chụp cận cảnh tay cầm cành mai, phụ đề: Mai hoa tam lộng, vẻ đẹp khác lạ.
Một bài hát được chia sẻ, tên bài: Tiếng Sóng Như Xưa.
Một đoạn thơ của đại thần nào đó, đọc kỹ mới biết là cái dạng canh gà của bậc thầy thành công nào đó!
Một bức ảnh chụp bình giữ nhiệt, phụ đề: Hai lượng câu dẫn một ly trà, nhân sinh từ nay về sau là thắng gia!
Không được rồi, thật sự, Lưu Hiếu không muốn nhìn nữa, có cảm giác mình chưa già đã yếu, đặc biệt là thấy bạn bè trên WeChat của mình bấm like và bình luận nhiệt tình, khác hẳn với trước đây mình đăng vòng bạn bè thì những người này chẳng hề tích cực như vậy! Chẳng lẽ giờ đang thịnh hành trào lưu hoài cổ à? Mình đã bị tụt lại rồi ư?
Tắt điện thoại, Lưu Hiếu hít sâu, bất kể như thế nào, ít nhất bạn bè và bạn học cũng biết mình vẫn hoạt động rất tích cực, vậy là đủ rồi, không dám mong gì cao hơn.
Cha lại đưa ra hai thùng giấy cao nửa người và một vali mật mã, nói là vài ngày trước người ta chuyển đến, lại còn là gửi cho Lưu Hiếu.
Có chút mộng, mình cũng đâu có mua sắm gì trên mạng, nhìn trên thùng hộp thì đến một cái tem gửi hàng cũng không có, chuyện này là thế nào?
Mở thùng giấy ra xem thì tốt rồi, toàn là hoa tử đặc biệt cung cấp cho quân đội, mỗi thùng 50 điếu, tổng cộng là 100 điếu hoa tử, đến lúc này hắn mới nhớ, trước kia đã lỡ miệng nói với Bách Linh, nhờ bộ đội Tiền Đường gửi cho ít hoa tử, tốt, người ta tưởng thật luôn.
100 điếu thuốc, mình chắc hút vài chục năm quá, mà mỗi lần về Địa Cầu thì chỉ có vài ngày chứ mấy.
Xem ra mấy cái thùng này không phải của bộ đội Tiền Đường gửi đến, thì cũng là của Bách Linh bên kia.
Sau đó đến cái vali mật mã, lại không phải loại khóa mật mã bình thường mà là nhận diện giọng nói, ấn nút, Lưu Hiếu cũng không biết nên nói gì, chỉ tùy tiện nói câu 'vừng ơi mở ra' thì khóa liền mở, khá là tiên tiến.
Mở ra xem, một chiếc kính mắt, một cái đồng hồ, và một xấp giấy chứng nhận.
Ừm? Một xấp mặt nạ?
Cái tình huống gì thế này?
Lưu Hiếu choáng váng, ba thứ phía trước thì đều hợp lý, còn cái xấp mặt nạ cuối cùng này là có ý gì? Bảo mình dưỡng da? Dựa mặt kiếm cơm à?
Cầm lên một miếng, mỏng như tờ giấy, đúng là mặt nạ rồi! Thật cạn lời!
Thôi bỏ xuống luôn!
Cầm kính mắt lên, xem xét kỹ lưỡng, trên gọng kính quả nhiên có một cái chốt ẩn, sau khi ấn vào rồi đeo lên, mặt kính hiện ra một hình ảnh giống như màn hình điện thoại.
Tháo kính xuống, nhìn thẳng vào kính thì lại không thấy hình ảnh đó đâu, xem ra chỉ người đeo mới thấy được.
Con ngươi như con chuột, mở một video tài liệu lên, trong video một nhân vật anime bắt đầu giới thiệu công năng và cách dùng của chiếc kính mắt, chiếc kính này không những có đầy đủ công năng của điện thoại, mà còn có thể quay chụp trực tiếp, phóng to, hồng ngoại nhìn đêm, ừm, ngoại trừ khả năng nhìn xuyên thấu ra thì cơ bản là đầy đủ, nhưng sau khi nghe được một câu trong video thì Lưu Hiếu đã muốn ném cái đồ chơi này đi rồi, đồ này không được mang ra nước ngoài, vì các nước đã để ý đến sự tồn tại của loại kính này.
Sau khi video kết thúc, video tài liệu sẽ tự động tiêu hủy, xem xong là tự hủy luôn.
Ấn mở cái thứ hai, là về đồng hồ, có nhiều công năng, công dụng nhất là công năng cứu hộ khẩn cấp, có thể tiêm thuốc giải hoặc adrenaline cho người đeo khi gần mất mạng, và điều khiến hắn sáng mắt nhất là không có ghi chép khi thanh toán, và chi phí quốc gia sẽ trả, tất nhiên là chỉ trong một số tiền nhất định, ngoài ra còn có thể dùng để chứng thực thân phận khi vào những nơi đặc biệt. Nhưng cũng giống cái kính, không mang ra nước ngoài được.
Cái video cuối, chắc là về mặt nạ, Lưu Hiếu hơi muốn xóa bỏ luôn, nhưng nghĩ lại thì xem thử cũng không sao, nếu tốt thì còn đưa mẹ dùng được.
Sau khi xem xong thì hắn mới biết mình đã sai hoàn toàn, cái kia không phải mặt nạ giấy gì mà là mặt nạ nano làn da, chỉ cần mang mặt nạ lên, hình dạng của mình sẽ thay đổi hoàn toàn, dùng xong một cái thì vứt đi, rồi dùng cái tiếp theo, mà cái đồ này thì lại được mang ra nước ngoài.
Được rồi, hóa ra đây mới là thứ tốt, tại mình low thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận