Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.2 - Chương 46: Hội tụ (length: 9654)

Thấy ta đúng ám hiệu, hắn khoác lên vai ta một cách rõ rệt, vừa dùng lực, ra hiệu ta cùng hắn đi.
Ta cũng là kẻ tài cao gan cũng lớn, không nghĩ ngợi nhiều, đi theo hắn ra khỏi cửa hàng.
Hai ta đi tới một con ngõ nhỏ vắng người, hắn đưa cho ta điếu thuốc.
Ta gạt điếu thuốc trong tay hắn, vừa nói: "Ta không hút thuốc, huynh đệ có ý gì?"
Lúc ta đẩy điếu thuốc của hắn, ta cố ý nhìn tay hắn.
Ngón tay của hắn rất dài và nhỏ, tuy không được mềm mại như ngọc, nhưng là đôi tay sạch sẽ, xem bộ dáng thì có làm việc nặng, nhưng chắc chắn không phải là tay của Mạc Kim giáo úy từng trải qua trăm ngôi mộ.
Ta giật mình, nghĩ chẳng lẽ mình bị lừa rồi?
Con mẹ nó, đây không phải Mạc Kim giáo úy, mà là nội gián?
Trong giới đổ đấu, đây là ngôn ngữ trong nghề, có "rắn" chỉ là gặp phải nội gián. Còn hắn vừa rồi nói tường cũ có rồng, là ám chỉ gặp phải mộ lớn.
"Trời sinh ta tài năng ắt có chỗ dùng." Hắn lại nói với ta.
Lần này ta không dám tiếp lời, ta nói thẳng: "Ngươi nói gì vậy, ta không hiểu."
Nói xong ta xoay người rời đi, đừng để "trộm gà không thành còn mất nắm gạo", bị bắt làm kẻ trộm mộ, bởi vì ta nhìn thấy khuôn mặt kiên nghị dưới chiếc mũ lưỡi trai kia của hắn, tám chín phần mười là "rắn".
"Đừng đi, ngươi gặp chuyện rồi." Hắn chạm vào vai ta, không cho ta đi.
Ta dứt khoát nói thật: "Lão ca, ta nói thật, ta không phải là thổ phu tử chuyên nghiệp, chỉ là thích xem truyện về mảng này thôi, vừa nãy chỉ phối hợp diễn với ngươi đấy, ngươi nhận nhầm người rồi."
Hắn lại nói: "Chuyện này ta đương nhiên biết, móng tay của ngươi không có đất cũ, nhìn qua là biết không phải người trong nghề."
Ta liền khó hiểu, không nhịn được hỏi: "Vậy ngươi tìm ta làm gì? Ta còn tưởng ngươi là nội gián, muốn bắt ta đấy."
Hắn châm thuốc, hít một hơi, nói: "Ngươi tuy không phải thổ phu tử, nhưng trên người lại có mùi của đám người đó. Vừa rồi ta cũng cho là ngươi là, cho đến khi nhìn tay của ngươi, mới xác định không phải. Để ta giải thích một chút, ta không phải "rắn", cũng không phải Mạc Kim giáo úy, chỉ là người làm việc có liên quan đến mảng này."
Ta suy nghĩ một lúc, hắn không phải "rắn" cũng không phải thổ phu tử, lại còn làm việc có liên quan, chẳng lẽ là người buôn lậu đồ cổ?
"Lão ca, người ta không có bảo vật, ngươi đừng tìm ta." Ta xua tay, định rời đi, hắn nói trên người ta có mùi đó, chắc là đoán được ta từng xuống mộ, ta thực sự từng vô tình nhìn thấy một lối đi bí mật đến lăng mộ thông qua giếng trời.
Hắn trầm giọng nói: "Đừng vội đi, ta nói ngươi gặp chuyện là thật, chắc là ngươi đã từng thấy người kia rồi đúng không?"
"Ai?" Lần này ta thật sự khó hiểu.
Hắn ngược lại rất thẳng thắn, nói ngay vào vấn đề chính: "Một quái nhân, ở trong mộ Tấn hầu, một quyền đánh chết Thi Vương ngàn năm tàn ác."
Nghe tới đây, ta rùng mình, ta hiểu hắn đang nói ai, không phải là cái người một quyền đánh tê liệt con địa long trấn giữ đáy giếng, cái quái nhân ăn thịt tim sao?
Trước đó ta còn tưởng hắn bị giam ở đáy giếng, không ngờ hắn lại xuất hiện ở Tấn hậu cổ mộ cách đó ngàn dặm.
Chuyện này có chút thú vị, khiến ta càng tò mò về thân phận quái nhân có thể là phụ thân của ta.
Rốt cuộc hắn là một người như thế nào? Tại sao luôn xuất hiện ở các ngôi mộ lớn, chẳng lẽ hắn sống bằng cách ăn thịt tim?
Mặc dù trong lòng hiếu kỳ, nhưng ta sẽ không bán đứng hắn, trước mắt tên mũ lưỡi trai này thân phận còn mơ hồ, trước khi ta làm rõ được thân phận và mục đích thật sự của hắn, ta sẽ không tiết lộ bất kỳ thông tin nào.
"Ta không biết ngươi đang nói gì, một quyền đánh chết Thi Vương ngàn năm? Ngươi đang đùa tôi sao?" Ta cười nói.
Hắn lại trịnh trọng nói: "Ngươi nhất định đã gặp hắn, mũi của ta sẽ không đánh lừa người. Tốt nhất là ngươi nên kể cho ta nghe tình huống khi gặp hắn, nếu không ngươi sẽ gặp họa sát thân, ta không dọa ngươi, người này rất tà dị, nơi nào hắn tới nơi đó đều gặp tai ương."
Ta cười lạnh một tiếng, nói: "Thật không biết ngươi đang nói ai, không nói điêu với ngươi, ta cũng là một thầy phong thủy, ta cũng muốn xem thử dưới gầm trời này có kỳ nhân dị sự nào dám hại ta."
Nói xong, ta còn cố ý thả ra Huyền Dương chi khí của mình.
Hắn rõ ràng cũng là người trong nghề, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nói với ta: "Giỏi thật, tuổi trẻ tài cao. Hóa ra là một thầy phong thủy, vậy thì không lạ. Xem ra ngươi cũng là người nhận được Huyền Thiên thiếp, tới tham gia Huyền Môn đại hội lần này rồi. Có lẽ mục đích của chúng ta là giống nhau."
"Ồ? Ngươi cũng là đến tham gia Huyền Môn đại hội? Mục đích là giống nhau, vậy thì mục đích thực sự của ngươi là gì? Chẳng lẽ phía sau chuyện này còn có bí ẩn?" Ta biết rõ vẫn cố hỏi, thật ra biết hắn cũng đang nhắm đến ngôi mộ lớn bí ẩn kia.
Gã này từ mộ Tấn hậu tới, xem ra dưới lòng đất Tây Giang này quả thực chôn giấu một bí mật lớn.
Hắn cười cười, kéo thấp vành mũ, nói: "Huynh đệ, ngươi đừng giả vờ không biết với ta. Ngươi đã từng gặp quái nhân kia, đương nhiên hiểu rõ ta đang nói gì. Hi vọng ngươi có thể thuận lợi vượt qua, đến lúc đó tiến vào mộ Thanh Khâu, có lẽ chúng ta sẽ giúp được lẫn nhau, có gì nên cho ngươi biết ta sẽ nói cho ngươi biết."
Ta cũng cười cười, nói: "Xem ra lão ca rất tự tin vào thực lực của mình nhỉ, vậy hẹn gặp ở Huyền Môn đại hội! Cũng đừng để đến lúc đó, ta giành được suất vào, mà chính ngươi thì không được."
"Ha ha, đến lúc đó sẽ rõ. À mà, ta tên Lý Tân, không biết tên của ngươi là gì, sư thừa nơi nào?" Hắn tự giới thiệu.
Ta nghĩ một lúc, chưa từng nghe qua cái tên này, chắp tay nói: "Cổ Tinh Thần."
"Họ Cổ? Thú vị đấy." Hắn sửng sốt một chút, rất nhanh cười một tiếng đầy ẩn ý.
Ta cũng không nói thêm gì, cáo từ rồi đi.
Cố tình đi lòng vòng mấy con hẻm, xác định hắn không theo dõi ta nữa, ta mới tháo mặt nạ xuống, thay đồ về Diệp gia.
Ta đóng cửa không ra ngoài, toàn tâm luyện khí luyện kiếm trong thư phòng, lần này Huyền Môn đại hội chắc chắn ngọa hổ tàng long, muốn giành một suất vào không dễ dàng.
Nhưng nếu ta mang thân phận Cổ Tinh Thần, ngược lại sẽ mạnh tay hơn, cũng không sợ lộ ra hết sự sắc bén, vừa hay mượn cơ hội này thử xem ta đứng ở đâu trong giới thiên tài Huyền Môn.
Cả ngày hôm đó ta đều luyện Hoàng Tuyền kiếm quyết, bởi vì ta biết các huyền thuật khác đều đã thuần thục, chỉ là do khí cơ không đủ, nên có tiếp tục tu luyện cũng khó tiến triển, nhưng Hoàng Tuyền kiếm quyết thì tối hôm qua mới nhập môn, ngược lại cần phải luyện tập cẩn thận, luyện xong rồi thực chiến trên lôi đài thì có lẽ không hữu dụng, nhưng nếu dùng để giết người thì e là ít có đối thủ.
Vì đã nhập môn, cộng thêm ngộ tính của ta quả thật rất cao, ba chiêu đầu viết rất nhanh, đến chiêu thứ tư, ta phải mất mấy giờ đồng hồ mới có thể ngưng khí thành kiếm, còn chiêu thứ năm, vì ta mới vào Động Huyền không lâu, nên hơi khó, chỉ có thể miễn cưỡng ngưng được kiếm khí.
Nhưng với bốn chiêu này, có lẽ cũng đủ, không dám chắc giành được vị trí đứng đầu, thì việc bảo toàn một suất cũng không quá khó.
Loáng một cái hai ngày trôi qua, Huyền Môn đại hội chính thức khai mạc.
Sân bãi dựng ở chân núi Thanh Long, do Diệp Thanh Sơn liên thủ với Cổ gia xây dựng, quả nhiên rất trang nghiêm hoành tráng, Diệp gia tuy không phải gia tộc Huyền Môn, nhưng cũng đã đặt một chân vào Huyền Môn rồi.
Ta ban đầu vẫn dùng thân phận Trần Hoàng Bì lên đài, xem qua một lượt, lần này Huyền Môn đại hội quả thật thu hút rất nhiều người, riêng vòng đấu loại đã có đến năm mươi người, đây là vì điều kiện giới hạn ở độ tuổi dưới ba mươi lăm, và Luyện Khí cảnh giới ở mức thấp hơn hiểu số mệnh, nếu không sẽ còn đông hơn nữa.
Xem ra, mộ Thanh Khâu tuy hiểm nguy, nhưng đúng như lời Cổ Hà, có quá nhiều người muốn có cơ duyên tại vùng đất hung hiểm này.
Còn ta thì biết, thực tế trong mộ Thanh Khâu, Quỷ Mẫu áo đỏ có thể chỉ là một quân cờ, nguy hiểm nhất chính là lăng mộ bí ẩn mà ít người biết, điểm này có lẽ Cổ Hà cũng không hề hay biết.
Nhưng tên Lý Tân mũ lưỡi trai đó sao lại biết được?
Ta liền tò mò về thân phận của hắn, vội vàng nhìn xung quanh những thầy phong thủy dự thi.
Vừa nhìn, ta hít một ngụm khí lạnh, thực lực của đối thủ cạnh tranh không hề yếu, quả là hầu hết thiên tài phong thủy trong giới đều tụ tập ở đây.
Trong lúc ta dò xét bọn họ, ta phát hiện hầu hết mọi người đều đang nhìn ta, ta liền nghĩ đến câu nói của Cổ Hà, bọn họ muốn liên thủ giết ta!
Càng khiến ta kinh hãi là, Tô Thanh Hà của Bát Thi môn, người phụ nữ đáng sợ này cũng tới, lúc này khóe môi cô ta nhếch lên cười lạnh, đang nhìn ta đầy vẻ lạnh lẽo!
Nhưng ta lại không thấy Lý Tân, ta nghĩ có phải hắn thực lực không đủ nên không dám tham gia, mà muốn thông qua các biện pháp bàng môn tả đạo để vào mộ Thanh Khâu?
Nhưng khi ta thấy ba vị trí ngồi mạ vàng ở dưới đài quan chiến, ta sững người.
Diệp Hồng Ngư và Cổ Linh hai cô gái nhỏ tự nhiên ngồi đó, còn vị trí cuối cùng cố định trên bàn tiệc chẳng phải là tên Lý Tân mũ lưỡi trai sao?
Ta nhíu mày, hắn rốt cuộc là ai?
Bạn cần đăng nhập để bình luận