Ma Y Thần Tế

Chương 1330

Mộ tổ 404
Lớp trang điểm đậm diễm lệ của Diệp Hồng Ngư vừa xuất hiện, tựa như một bức tranh nổi bật, gây nên sự náo động xôn xao.
Nàng uyển chuyển, mềm mại đứng trước mặt ta, trong khoảnh khắc, ta như thấy được hình ảnh nàng vào ngày thành hôn cùng ta, đội mũ phượng, khoác khăn voan, trang điểm xinh đẹp.
Ta đứng dậy, ba chân bốn cẳng tiến đến trước mặt nàng. Nàng ngượng ngùng cười, hỏi: "Hoàng Bì Ca, trang điểm như này có đẹp không? Ta luôn cảm thấy quá đậm, thật không quen."
Ta lắc đầu, tán dương: "Nàng tựa như Tây Hồ, trang điểm đậm hay nhạt đều thích hợp."
Diệp Hồng Ngư hơi nghi hoặc: "Tây Hồ? Đó là ai vậy?"
Ta đáp: "Đây không phải là người, mà là một địa điểm du lịch rất nổi tiếng ở quê ta. Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, nàng rất xinh đẹp, dù thế nào cũng đẹp."
Diệp Hồng Ngư khẽ cười: "Vậy ta an tâm rồi. Nghe nói ngày thành hôn đều phải trang điểm đậm diễm lệ như vậy, cho nên, ta quyết định sẽ giữ nguyên lớp trang điểm này để đi làm theo yêu cầu hôn phục, chàng thấy thế nào?"
Ta gật đầu: "Tự nhiên là cực tốt."
Thấy nàng coi trọng việc thành hôn của chúng ta như vậy, ta tự nhiên hết sức vui mừng, nhưng cũng rất lo sợ, sợ ngày thành hôn sẽ phát sinh chuyện không hay.
Diệp Hồng Ngư nắm tay ta đi tới tiệm bán quần áo, nằm cách Lan Quế Phường chỉ một cửa hàng.
Nói là tiệm bán quần áo, kỳ thật chính là tiệm may. Người ở đây muốn may bộ đồ mới đều đến đây làm, giá cả dựa theo chất liệu vải, kiểu dáng mà chia làm mấy cấp bậc.
Chúng ta vừa bước vào, chủ tiệm liền nhiệt tình chào đón.
Lão bản nghe nói chúng ta muốn đặt may hôn phục, liền lập tức cầm quyển vở đến. Phía trên đều là kiểu dáng hôn phục, ta xem qua một lượt, liền có ý nghĩ riêng, nói nếu như ta cung cấp hình vẽ, lão bản, các người có thể chế tạo gấp rút được không?
Lão bản và Diệp Hồng Ngư đều chấn động. Sau khi hiểu rõ ý của ta, lão bản cười ha hả nói: "Vậy phải xem hình vẽ của khách nhân ngài là như thế nào, chỉ cần không phải đặc biệt phức tạp, chúng ta đều có thể làm được."
Ta thản nhiên nói: "Làm không được cũng không sao, ta sẽ đi địa phương khác đặt làm."
Diệp Hồng Ngư nói: "Hoàng Bì Ca, không cần phiền toái như vậy, ta thấy những bộ hôn phục này đều rất tốt."
Ta vuốt tóc nàng, nói: "Không. Ta nhất định phải để nàng mặc bộ hôn phục do ta tự tay thiết kế."
Lão bản cười nói: "Công tử thật đúng là hữu tâm, vị tiểu thư này có phúc lớn, tìm được phu quân như ngài."
Diệp Hồng Ngư cười không nói, ra vẻ thẹn thùng, e lệ.
Ta lại có chút chột dạ, kỳ thật ta đâu có hiểu thiết kế quần áo? Ta chỉ là muốn dựa vào ký ức của bản thân, đem bộ tú hoa phục mà Diệp Hồng Ngư mặc vào ngày thành hôn cùng ta vẽ lại mà thôi.
Ta vẫn hy vọng, nàng có thể mặc bộ áo cưới lúc trước gả cho ta...
Lão bản lấy ra giấy bút, ta tỉ mỉ phác họa một phen, sau đó hỏi: "Có thể chứ?"
Lão bản cầm quyển vở, vô cùng kinh ngạc nhìn nó, lại nhìn ta, nói: "Công tử đại tài! Dáng vẻ hôn phục này, ta chưa từng thấy qua, quả nhiên là xinh đẹp! Chắc hẳn kiểu dáng này vừa xuất hiện, những kiểu dáng trong tiệm của ta liền trở nên ảm đạm, phai mờ."
Dừng một chút, hắn nói: "Kiểu dáng tuy khó, nhưng hẳn là có thể chế tạo được."
Ta yên lòng, đưa cho hắn một thỏi vàng, nói dùng vật liệu tốt nhất.
Lão bản trong lòng mừng rỡ, đo kích thước cho chúng ta xong, liền lập tức cho người chế tạo gấp rút hôn phục.
Làm xong những việc này, Diệp Hồng Ngư có chút mệt mỏi. Ta nói: "Chúng ta tìm khách sạn nghỉ ngơi đi."
Diệp Hồng Ngư lại lắc đầu: "Ta... Ta muốn về quê một chuyến, dẫn chàng đi tế bái cha mẹ, chàng thấy thế nào?"
Ta cười nói: "Tự nhiên là có thể, chẳng qua là tại sao đột nhiên lại vội vàng như vậy?"
Ánh mắt nàng có một lát thất thần, sau đó nói: "Ta muốn để cha mẹ ta sớm nhìn thấy chàng, để các nàng dưới suối vàng an nghỉ, sau đó... mau chóng thành hôn cùng chàng."
Xem ra Hồng Ngư của ta thật sự rất vội gả cho ta, điều này khiến ta càng thêm mong đợi.
Ta đáp: "Được, vậy chúng ta liền trực tiếp lên đường đi."
Hai ta đầu tiên là đi tìm xe ngựa, sau đó ta liền lái xe tiến về thôn xóm nơi Diệp Hồng Ngư sinh ra – Dát Tử Thôn nghèo khó, vắng vẻ.
Lần này chúng ta không có du sơn ngoạn thủy, đi đường mất bốn ngày. Đến Cát Tử Thôn, đập vào mắt là mấy chục gian nhà lá lỏng lẻo, cùng với một khoảng đất rộng lớn.
Chỉ có mấy nhà được sửa chữa khang trang, có một nhà sân nhỏ thậm chí còn lớn gấp đôi nhà khác, hơn nữa còn là nhà hai tầng.
Diệp Hồng Ngư chỉ vào gia đình kia nói: "Đó chính là nhà Nhị thúc ta."
Ta thản nhiên nói: "Xem ra cuộc sống của bọn họ trôi qua không tệ."
Diệp Hồng Ngư gật đầu: "Đây đều là nhờ Liễu đại ca. Là hắn xuất tiền cho Nhị thẩm ta và bọn họ sửa chữa lại căn nhà cũ kỹ, còn để người ta mang theo Nhị thúc ta làm chút buôn bán nhỏ.
Nhờ vậy mà ta mới có hai năm yên tĩnh.
Cho nên... Liễu đại ca đối với ta tình thâm ý trọng, đời ta đều không thể báo đáp. Nếu có người tổn thương hắn... vô luận như thế nào ta đều sẽ bảo vệ hắn."
Ta nghe vậy, giật mình trong lòng, nhìn về phía Diệp Hồng Ngư, phát hiện nàng lúc này cũng đang nhìn ta, trong ánh mắt mang theo ý cười, lại làm cho ta cảm thấy rùng mình.
Nàng nói: "Chúng ta đi thôi, mộ tổ nhà chúng ta ở phía sau thôn, trên bờ sông."
Ta nhìn theo hướng nàng chỉ, lại nhìn thấy một đoàn hắc khí đột nhiên bao phủ phương hướng mộ tổ kia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận