Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.1 - Chương 22: Chu Tước (length: 7938)

Khi ta bức ra thi khí trong nháy mắt, ta mạnh mẽ nghiêng đầu đi.
Quả nhiên, ở chân núi thật sự là có một người đứng đó.
Tạm thời nói là người đi, bởi vì ta chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một cái bóng, khoảng cách có chút xa, cũng không biết nó là người hay quỷ hay là thi.
Nhưng thứ này tuyệt đối là đi theo ta tới, không có gì bất ngờ xảy ra, rất có thể chính là chủ nhân của tiểu quỷ kia.
Năng lực nhận biết của hắn cực mạnh, ta mới vừa phát hiện hắn, liền bị hắn đã nhận ra.
Hắn cũng không chạy, thậm chí còn thần tốc hướng trên thềm đá chạy.
Tốc độ của hắn rất nhanh, bước chân nhẹ nhàng, vừa nhìn chính là người đắc đạo, đạo hạnh cực cao.
Ta lập tức tay trái nắm trước mắt, vận Kinh Lôi Quyết, chiêu tổ truyền bí thuật mà ta am hiểu nhất và có uy lực lớn nhất, hơi xoay người, chuẩn bị nghênh chiến.
Bất quá người này leo lên ước chừng mười bậc thang thì ngừng lại.
Khoảng cách gần hơn nhiều, ta mơ hồ đã có thể nhìn thấy dáng vẻ của hắn, tuy rằng không nhìn rõ cụ thể, nhưng xem từ thân hình, hẳn là một nữ tử dáng người uyển chuyển.
Điều này càng khiến ta tin tưởng, người này có thể thật sự là đến từ Bát Thi môn.
Thật không biết người của Bát Thi môn vì sao muốn ra tay đối phó ta, ông nội tuy rằng từng kể cho ta nghe về môn phái thần bí này, nhưng không đề cập việc bọn họ có khúc mắc.
Ta biết những kẻ thù thông thiên của ông nội, nhưng trong đó cũng không có ai đến từ Bát Thi môn.
Trong lòng buồn bực, nhưng ta không có thời gian để suy nghĩ, bởi vì nàng tuy rằng dừng lại, nhưng không phải thật sự bỏ qua cho ta, mà là ta đã tiến vào phạm vi gây tổn thương của nàng.
Quả nhiên, nàng từ trên lưng gỡ xuống một vật giống như bình gốm sứ.
Đặt cái bình này lên thềm đá, nàng chắp tay trước ngực, làm một thủ ấn phức tạp, đồng thời lẩm bẩm, hẳn là đang thi triển bí thuật gì của Bát Thi môn.
Rất nhanh, một làn hắc khí dâng lên từ trong bình, tuy rằng cách khá xa, nhưng ta vẫn đoán được, đây là thi khí, bởi vì rất dễ nhận ra.
Thi khí khác với âm khí, quỷ khí, nó ngưng tụ mà hữu hình, tựa như sương mù.
Cho nên thi khí công kích người, không chỉ có thể làm loạn tâm hồn người giống như âm khí, mà còn có thể trực tiếp gây tổn thương rõ ràng lên cơ thể người.
Chỉ thấy, dưới sự điều khiển của nàng, làn thi khí từ trong bình tỏa ra rất nhanh tụ lại với nhau, giống như một con linh xà, nhanh chóng hướng về phía ta.
Ta cũng không hề bối rối, tuy nói đây là lần đầu tiên ta đối phó với thi khí, nhưng Kinh Lôi Quyết là pháp môn phá sát, đối phó với thi khí vẫn có tác dụng.
Vừa thấy làn thi khí sắp tới trước mặt, ta định ra tay một chưởng thì từ phía sau đột nhiên thổi tới một cơn âm phong.
Làn thi khí hóa thành hình rắn bị cơn âm phong này quét qua, lập tức tan thành mây khói, tan biến vào bóng tối.
Chính là Thanh Long sơn chủ ra tay, giúp ta phá tan làn thi khí này.
Ta sững sờ một chút, Thanh Long sơn chủ là quái vật trong truyền thuyết, trước đây cho phép ta lên núi đã khiến ta bất ngờ, hiện tại thế mà còn ra tay giúp ta, vậy thì khiến ta vô cùng kinh ngạc.
Một bụng nghi hoặc, không biết hắn vì sao lại giúp ta, ta không tin là hắn nhìn trúng thiên phú của ta, thiên hạ rộng lớn, những người làm nghề phong thủy cũng không ít, nhưng thường thường đều xuất phát hoành tráng rồi lụi tàn, hoặc là không chịu được thiên phạt, hoặc là còn chưa hết khổ đã bị hại chết. Những bậc thầy phong thủy ẩn cư ở đời hiện nay, chỉ có số ít người thực sự có tư chất bay lên trời xanh mà vượt trội lên, cuối cùng đứng trên đỉnh phong.
"Sơn chủ, cảm ơn." Ta âm thầm nói, bất kể thế nào, người ta đã giúp ta, ta cũng không nghĩ ra hắn có thể muốn thứ gì từ ta.
Vừa mới thầm nói lời cảm tạ, bên tai đột nhiên truyền đến một giọng nữ lạnh lẽo: "Đại thi bạt tử nhà ngươi muốn xen vào việc của người khác?"
Là nữ tử Bát Thi môn trên sườn núi cất lời, ngữ khí của nàng vô cùng lạnh lẽo, cho người ta một cảm giác như uy của nữ vương.
Khi ta nghe được giọng của nàng, phản ứng đầu tiên của ta là nàng điên rồi, nàng điên rồi thật rồi.
Thanh Long sơn chủ là truyền kỳ ngàn năm chưa có lời giải, vậy mà trong miệng nữ nhân này lại biến thành đại thi bạt tử!
Quá không kiêng nể gì mà! Chắc là không biết chữ “chết” viết thế nào!
Nhưng ngoài dự kiến của ta, Thanh Long sơn chủ dường như rất giỏi nhẫn nại, vậy mà không hề đáp lại.
Điều càng khiến ta không thể ngờ là, nữ tử trên thềm đá được đà lấn tới, mắng Thanh Long sơn chủ là đại thi bạt tử xong, chẳng những không lập tức bỏ chạy, ngược lại, nàng ta còn đập nát chiếc bình gốm màu nâu trước mặt.
Cùng với một tiếng loảng xoảng vỡ vụn, một lượng lớn thi khí mắt thường có thể thấy được, đột nhiên mất kiểm soát phun trào ra.
Hẳn là số thi khí này được nữ nhân này luyện từ lượng lớn thi thể mới luyện được, nàng ta đột nhiên phóng hết ra, có ý định đánh với Thanh Long sơn chủ một trận sao?
Dù nữ nhân này là kẻ địch của ta, ta lúc này cũng không khỏi bội phục dũng khí của nàng, thật sự là "nghé con mới đẻ không sợ cọp", riêng sự dứt khoát này thôi, ta đã không bằng nàng rồi.
Ta tập trung tinh thần nhìn, đồng thời lần nữa chuẩn bị Kinh Lôi Quyết, Thanh Long sơn chủ là vì ta mà mới chọc giận nữ nhân này, dù thực lực của ta trước mặt hắn không đáng kể, nhưng ta vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, không tiếc một trận chiến.
Ta thấy nàng giang hai tay ra, hai cánh tay dài nhỏ đan vào nhau, tựa như đang tiến hành một nghi thức tế tự cổ xưa.
Dưới sự điều khiển của nàng, làn thi khí cuồn cuộn chậm rãi ngưng tụ lại, càng tụ càng nhiều, dần dần thành hình.
Khi cái đầu phượng cao ngạo xuất hiện, ta không khỏi líu lưỡi, nàng ta lại muốn khống chế thi khí ngưng tụ thành hình Phượng Hoàng.
Rất nhanh, thi khí ngưng tụ thành hình, ta vì thế mà kinh ngạc, đó không phải là một con Phượng Hoàng bình thường, mà là một trong tứ linh, hình dáng Chu Tước.
Chu Tước là Bách Điểu Chi Vương, trong Bát Quái là Ly, trong Ngũ Hành là Hỏa.
Đừng nói là khống chế thi khí để tạo hình Chu Tước, ngay cả thầy phong thủy bình thường cũng không dám dùng giấy vàng để cắt ra hình Chu Tước, không có thực lực trấn áp thì không thể dùng được, dù chỉ là một đạo cụ cũng không được!
Nàng rất mạnh, vượt quá sức tưởng tượng của ta.
Lúc này, ta không khỏi toát mồ hôi cho Thanh Long sơn chủ, xem ra nữ nhân này không phải là tên điên, nàng ta thật sự có đại thần thông, không hổ là Bát Thi môn thần bí khó lường.
Sau khi Chu Tước thành hình, nó phát ra một tiếng kêu trong trẻo, bay lên trời, lượn trên đỉnh Thanh Long sơn.
Lúc này, nó đâu còn là làn thi khí quái dị nữa, trong mơ hồ, thật sự có chút bóng dáng của Chu Tước chân thân, cho người ta cảm giác uy áp cực mạnh, ngay cả ta cũng suýt chút nữa không nhịn được muốn quỳ bái.
Thân ảnh to lớn xuất hiện giữa không trung, quan sát Thanh Long sơn, một dáng vẻ hùng dũng, khí phách ngạo nghễ, giống như nữ nhân cao ngạo của Bát Thi môn kia.
Nàng muốn làm gì?
Nàng là truyền nhân Bát Thi môn, giỏi luyện thi, khống thi, chẳng lẽ là muốn luyện Thanh Long sơn chủ? Chẳng lẽ Thanh Long sơn chủ, thần nhân trong quan tài trong cửu long kéo quan tài kia thật sự là một đại thi bạt tử?
Trong lòng ta dấy lên hết dấu chấm hỏi này đến dấu chấm hỏi khác, cảm giác mới ra khỏi sơn thôn chưa bao lâu, liền sắp tận mắt chứng kiến một trận chiến kinh thiên động địa có thể sẽ ghi vào sử sách giới phong thủy.
"Đại thi bạt tử, người đời sợ ngươi, ta Tô Thanh Hà thì không sợ ngươi! Đừng làm rùa đen rụt cổ nữa, có dám đánh với ta một trận không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận