Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.2 - Chương 63: Đào thải (length: 9790)

Ngắn ngủi nửa giờ đầu, vậy mà lại có một thầy phong thủy tìm được Bồi Âm châu!
Thêm vào cái giọng của người dẫn chương trình rất kích động, thậm chí còn có nhạc nền phấn chấn lòng người, tựa như một cuộc thi lớn vậy, khiến các thí sinh vô hình chung có thêm rất nhiều áp lực, cho nên ta cũng không khỏi căng thẳng theo.
Kiều Tử Liên, Tô Thanh Hà, Trần Sơ Nhất, đã chiếm ba vị trí, hiện tại còn lại hai vị trí, mà tiểu Thanh Long cũng chưa trở lại, ta con mẹ nó cũng đừng lật thuyền trong mương, ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, đến cuối cùng mất đi cơ hội vào Thanh Khâu mộ phần!
Càng nghĩ ta càng căng thẳng, vội vàng thu hồi dưỡng hồn mãnh, khôi phục lại chỗ cũ, sau đó liền nhanh chóng leo ra khỏi cái mộ này, đậy tấm thép, đặt xuống ngũ sắc mượn dương phù, đậy kín không thấm nước cái lồng rồi nhanh chóng rời đi.
Đám kia từ phía trên giếng chém đầu trảm hồn bị nữ thi xông tới đã đi loanh quanh, ở cách đó không xa bơi lên rất có nhịp điệu, tiếp tục làm công việc bảo vệ, hiển nhiên cũng không phát hiện trận chủ đã bị ta mang đi.
Ta không vội vàng đi lung tung, mà lập tức thả hoàn toàn linh thức ra, tìm kiếm, ta muốn xem trước xem trong phạm vi Ngũ Hành mượn dương trận có Bồi Âm châu hay không.
Nói cũng khéo, trong phạm vi ngàn mét không có một chút dấu hiệu nào của Bồi Âm châu, thậm chí cả âm hồn tà ma gì cũng không có.
Dường như hung vật lợi hại nhất trong Y Nhân hồ chính là đám nữ thi không đầu kia, có chúng trấn giữ ở đây, không có tà ma nào khác dám tới gần.
Cũng không biết là trùng hợp, hay là Cổ Hà cố ý giữ lại một tay khi rải Bồi Âm châu, khiến Bồi Âm châu không rơi xuống gần trận pháp này.
Lẽ nào Diệp Thanh Sơn cũng đi tìm Cổ Hà giúp giữ bí mật? Rồi lại tìm ta để làm gì, muốn thêm cái bảo đảm sao?
Luôn cảm thấy chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng ta lại không có thời gian nghĩ nhiều, việc cấp bách vẫn là kiếm một suất thi đấu trước đã.
Ta nhanh chóng rời đi, vừa đi vừa thả linh thức ra, ta hiện tại là Động Huyền cảnh, linh thức có thể bao phủ phạm vi ngàn mét, chỉ cần nơi nào có Bồi Âm châu thì có thể phát hiện được.
Nhưng đi một hồi lâu ta đều không tìm thấy món đồ này, đúng lúc này phía đối diện đột nhiên truyền đến một luồng xoáy nước, một đợt thủy triều sôi trào dữ dội gầm rú lao về phía ta, như một cái miệng rộng muốn nuốt chửng ta vào.
Ta vừa định tránh né, đột nhiên nhìn thấy trung tâm vòng xoáy lại là tiểu Thanh Long.
Khá lắm, con vật nhỏ này cũng chờ đến cơ hội, thừa dịp lần này được thả ra, lại có thể bày trò, lại còn chơi rồng hút nước.
Bất quá không thể không nói, nó dù sao cũng đã hóa rồng, tuy rằng bị ta nhốt trong cái hộp pha lê, làm cho nó không thể thành Chân Long, nhưng thân thể tuy nhỏ, long tính vẫn còn, chiêu rồng hút nước này cũng rất khí thế.
Thấy cảnh này, ta vừa bực mình vừa buồn cười, cười nó ham chơi, giận nó làm hỏng chuyện.
"Mau cho lão tử về!" Ta vừa nghĩ, nó tự nhiên nghe thấy, lập tức thu thần thông, ngoan ngoãn như con rắn nhỏ đi về.
"Ta thấy ngươi là muốn ăn đòn, giao cho ngươi nhiệm vụ không đi làm, lại còn ở đây chơi nước!" Ta đưa tay lên gõ đầu nó.
Bị ta gõ một cái, nó lại rất tủi thân, mấy cái râu rồng cụp lại như muốn khóc.
"Ngươi đừng có diễn! Không phải ta không cho ngươi chơi, ngươi phải hiểu cho ta chứ? Thân phận của ta bây giờ không phải Trần Hoàng Bì, mà là Cổ Tinh Thần. Nếu như ngươi làm ra động tĩnh lớn ở đáy hồ, khiến mấy đại nhân vật kia phát hiện Thanh Long trấn bia ở trên người ta, thân phận của ta sẽ bị lộ! Hiểu không?" Ta giải thích cho nó.
Nó lúc này mới gật đầu, sau đó há miệng ra mạnh về phía ta.
Tựa như gà mái đẻ trứng, từng viên Bồi Âm châu không ngừng từ miệng nó phun ra.
Một viên, hai viên, ba viên...
Tiểu Thanh Long vậy mà phun ra tới sáu viên Bồi Âm châu!
Trừ ba viên đã bị Tô Thanh Hà bọn họ lấy trước đó, thì bảy viên còn lại đều bị nó tìm được hết.
Ta cuối cùng đã hiểu vì sao nó hưng phấn như vậy, hóa ra là nó đã hoàn thành nhiệm vụ ta giao một cách hoàn hảo.
Trong lòng dâng lên một nỗi áy náy, ta ôn tồn vỗ vỗ đầu nó, nói: "Được rồi, ngươi giỏi lắm, là ta hiểu lầm ngươi. Ngươi đừng giận ta ác, ta cũng bất đắc dĩ phải ẩn nhẫn. Đợi ngày nào tu vi ta đại thành, ta nhất định sẽ cưỡi ngươi lên trời ôm trăng, xuống biển bắt ba ba, cho ngươi thành một con rồng thực sự."
Nó gật gật cái đầu nhỏ như cái trống bỏi, sau đó ta liền thu nó lại vào cái hộp pha lê, nhặt Bồi Âm châu rồi nhanh chóng hướng mặt nước đi lên.
Mới vừa đi một hồi, ta đột nhiên nghe thấy cách đó không xa có tiếng kêu cứu, là giọng của một người phụ nữ.
Ta nghĩ dù sao cũng đã có vé đi tiếp rồi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, thế là lần theo hướng âm thanh tới bơi tới.
Rất nhanh ta thấy có một thầy phong thủy bị năm sáu con thủy hầu tử vây hãm ở gần đó, con thủy hầu tử này không phải yêu không phải quỷ, thân khỉ mặt người, sống bằng ăn thủy thi, thường thấy ở Hoàng Hà, không ngờ lại gặp trong Y Nhân hồ.
Mắt thấy nữ thầy phong thủy kia sắp bị thủy hầu tử kéo xuống chết đuối, ta lập tức xông lên.
Những con thủy hầu tử kia xông tới muốn đối phó ta, ta liền tế Thâm Uyên kiếm ra, một kiếm chém đầu thủy hầu tử cầm đầu, sau đó ôm lấy nữ thầy phong thủy đang hấp hối bơi lên mặt nước.
Lên tới bờ, nữ thầy phong thủy nhanh chóng tỉnh lại.
Điều khiến ta vạn vạn không ngờ đến là, nàng vừa tỉnh lại lại hét lớn: "Cổ Tinh Thần, ai bảo ngươi cứu ta lên? Ngươi làm lỡ thời gian tìm Bồi Âm châu của ta rồi, ai chịu trách nhiệm?"
Ta ngẩn người, không ngờ rằng chính nàng vô dụng, lại còn quay lại trách ta, đúng là lòng người hiểm ác, cho ta một bài học sâu sắc.
Rất nhanh chúng ta bị Cổ Hà và các vị giám khảo, cũng như Tô Thanh Hà các nàng vừa lên bờ bao vây lại.
Nữ thầy phong thủy kia cũng thật là sĩ diện, vậy mà hướng Cổ Hà bọn họ tiếp tục kể lể: "Ta không phục kết quả hôm nay, ta rõ ràng đã sắp lấy được Bồi Âm châu rồi, lại bị hắn bắt lên bờ, ta yêu cầu thi lại!"
Mọi người đều nhìn ta, ánh mắt mang nhiều suy nghĩ.
Ta không muốn giải thích, nói thẳng: "Thứ nhất, cuộc thi không có quy định cấm thí sinh tấn công người cùng ngành, coi như ta ra tay, cũng không vi phạm luật!"
Nghe ta nói vậy, Tô Thanh Hà, Kiều Tử Liên mấy người các nàng nhìn ta bằng ánh mắt khinh thường thấy rõ, chắc là cảm thấy ta lại có thể chọn tấn công phụ nữ, thật vô sỉ.
Mà ta lại tiếp tục nói: "Hơn nữa, với chút bản lĩnh ấy của ngươi, ta cần phải ra tay với ngươi sao! Chính ta đã cứu được ngươi, ngươi không cảm kích thì thôi, lại còn ngậm máu phun người. Ta nói cho ngươi biết luôn, đáy hồ kia vốn không hề có Bồi Âm châu, ngươi muốn thi tiếp thì cứ xuống đó đi."
"Hừ, bản thân không tìm được lại nghĩ đến trò này, đúng là gian xảo." Một lão già đột nhiên hừ lạnh nói, xem ra hẳn là sư phụ của cô thầy phong thủy kia.
Lời nói của lão già lập tức khiến nhiều người chỉ trích ta, mọi người vốn không có hảo cảm với ta, bắt được cơ hội này lại càng xì xầm oán thán ta.
"Cái tên Cổ Tinh Thần này tay chân thì được đấy, kiếm pháp thì giỏi, nhưng nói về thuật phong thủy thì rõ là chẳng có gì."
"Đúng đó, ta cũng thật không ngờ chính hắn không tìm được, lại dám nói dưới hồ không có Bồi Âm châu."
"Một lát nữa khi có thầy phong thủy khác lên bờ mang theo Bồi Âm châu, mặt của hắn sẽ sưng lên xem hắn đối mặt thế nào."
… Trong tiếng xì xào bàn tán của mọi người, Diệp Thanh Sơn nhìn ta khó hiểu, như thể cho rằng ta không hoàn thành thỏa thuận.
Cổ Linh, con nha đầu luôn sùng bái ta một cách mù quáng kia, cũng nhìn ta với ánh mắt không còn cuồng nhiệt như trước.
Tô Thanh Hà, Trần Sơ Nhất những người được cưng chiều kia lại càng không thèm nhìn ta, như thể trong mắt họ ta chỉ là một gã thô lỗ biết dùng kiếm, chứ chẳng phải cao thủ phong thủy.
Lúc này, Cổ Hà cũng đi tới bên cạnh ta, cau mày hỏi: "Tinh Thần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi không tìm thấy Bồi Âm châu liền lên rồi sao?"
Ta lạnh nhạt nói: "Không cần tìm, cho những thí sinh khác lên hết đi."
"Tinh Thần, cuộc thi còn chưa kết thúc, ngươi lập tức xuống dưới tìm cho ta! Bồi Âm châu là đích thân ta thả xuống hồ, sao có thể không có? Ngươi nhanh chóng xuống hồ, vẫn kịp đó!" Cổ Hà nghe giọng có chút tức giận.
Còn ta thì tháo túi vải ra, nhẹ nhàng rung lên, sáu viên Bồi Âm châu trong nháy mắt lăn xuống đất.
Nhìn lướt cả hội trường, ta lạnh lùng nói: "Xin lỗi, mọi người hiểu lầm, ý ta là ta đã tìm được toàn bộ Bồi Âm châu rồi, những thí sinh khác không cần thiết phải xuống tìm nữa, gọi họ lên đi."
Nói xong, ta nhìn về phía nữ thầy phong thủy vừa nói xấu ta, cười khẩy nói: "Vốn dĩ ta Cổ Tinh Thần cứu ngươi một mạng, là vận may của ngươi, ta định cho ngươi một viên Bồi Âm châu, ai ngờ ngươi lại có mắt không tròng! Chúc mừng ngươi, ngươi bị loại rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận