Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.3 - Chương 18: Tìm rồng (length: 9188)

Sau khi trang viên nhà họ Trần xảy ra vụ thảm sát kinh hoàng, nơi đó đã biến thành cấm địa thôn Phong Môn.
Nghe lão quỷ Trần Bình An nói câu này, ta lập tức bừng tỉnh.
Đối với thôn Phong Môn, thật ra ta cũng không xa lạ gì, nó là một nơi khá nổi tiếng trong giới phong thủy.
Mỗi người một kiểu, có rất nhiều lời đồn đại liên quan đến việc nơi đó có quỷ quấy phá, thôn Phong Môn tuyệt hậu, trai không lấy được vợ, gái không có con, theo lời đồn thì thôn này đã hiếm người ở, bị xem là một nơi hoang tàn vắng vẻ.
Nhưng thực tế không phải như vậy, thôn Phong Môn mà giới phong thủy đồn thổi, thật ra chỉ là thôn ngoài của Phong Môn, cái thôn mà mọi người biết cũng chính là thôn Phong Môn này.
Trên thực tế, thôn Phong Môn chỉ là một thôn nằm ở phía ngoài của Phong Môn. Nó nằm ở hướng đông nam 90 độ của Phong Môn, địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, nên mới được gọi là Phong Môn.
Đây là những gì ta biết về lịch sử thôn Phong Môn, nhưng việc tiền thân của thôn Phong Môn lại là trang viên nhà họ Trần thì ta mới nghe lần đầu.
"Trần lão tiên sinh, ông thật sự là người của trang viên nhà họ Trần thời Tống sao? Ta rất thích nghiên cứu lịch sử, và phát hiện đúng là có một đoạn lịch sử bị phong kín như lời ông nói, năm đó đã xảy ra chuyện gì vậy, ông có thể kể cho ta nghe một chút được không?" Ta chủ động hỏi, cũng không vạch trần thân phận, không biết lão nhân này có nhìn ra ta là hậu duệ nhà họ Trần không.
Trần Bình An thở dài nói: "Ta sẽ kể, nhiều năm qua ta sống tạm ở thế gian với thân phận một âm hồn, ta đã trải qua vô số đêm đông giá rét, ta cố gắng hết sức để linh hồn mình không tan biến, chính là không muốn vụ thảm án nhà họ Trần bị lãng quên hoàn toàn, không muốn đoạn lịch sử kia trở thành một trang trống. Ta luôn chờ đợi hậu nhân nhà họ Trần xuất hiện, để truyền lại đời đời vụ huyết án của nhà họ Trần."
Ta cảm nhận được sự bi thương trong lòng Trần Bình An lúc này, đó chắc chắn là một đoạn lịch sử đầy máu và nước mắt mà ông đã khắc ghi sâu tận xương tủy.
Nhưng ta cũng sợ có bẫy, bèn dò hỏi: "Trần lão tiên sinh, ý của ông là tôi là hậu nhân mà ông đã đợi?"
Lão lắc đầu nói: "Không phải, ba mươi năm trước ta đã chờ được người mạnh nhất của nhà họ Trần, thằng nhóc Trần Ngôn quả nhiên là người mạnh nhất của nhà họ Trần sau Thanh Đế. Ta đã kể cho nó nghe đoạn lịch sử kia, nhưng ta chỉ nói một chút. Bởi vì người trẻ tuổi bên cạnh nó năm đó đã bảo là chưa đến lúc, hắn bảo đợi khi có một người không bị âm khí Phong Môn ảnh hưởng thì kể lại cho người đó nghe."
Trần Bình An quả nhiên biết Trần Thanh Đế, nhưng vì sao cái người đàn ông cao ngạo đó lại chọn ta để tiếp xúc với đoạn lịch sử này mà không phải ông nội, làm ta có chút không hiểu, phải biết là ông nội lúc trước còn mạnh hơn ta bây giờ nhiều.
Nhưng ta cũng không vội vàng hỏi vì sao, mà chỉ nói: "Nếu đã như vậy, tôi nhất định sẽ lắng nghe hết, sẽ nhớ kỹ tất cả mọi thứ, nhất định sẽ không để đoạn lịch sử này trở thành một trang trống."
Thế là Trần Bình An dùng giọng nói yếu ớt chỉ mình ta nghe được, kể nhanh cho ta nghe đoạn lịch sử không ai muốn biết đó.
Vào thời Bắc Tống, các ghi chép lịch sử cho thấy các thầy phong thủy đều rất nghèo khó, không có nhân tài đặc biệt nào xuất hiện, nhưng sự thật lại khác, tất cả đã bị che giấu và thay đổi.
Theo lời kể của Trần Bình An, kỳ thật khoảng thời gian đó mới là vương triều phong thủy thật sự trong lịch sử.
Thầy phong thủy chính thức bước vào con đường chính bắt đầu từ Đại Tần, hưng thịnh thuộc về Đại Đường, tinh tú xuất hiện từ thời Tam Quốc, nhưng thực tế thời kỳ cường thịnh nhất lại là Bắc Tống.
Trong cái thời đại văn hóa phục hưng đó, long khí thiên hạ hưng thịnh, bảo địa phong thủy xuất hiện lớp lớp, liên tiếp có những kỳ tài phong thủy xuất thế.
Dù là những tông môn huyền học chính thống như Long Hổ Sơn hay là Mao Sơn, Hỗn Nguyên… thì có thể nói thực lực của các tông môn huyền học lớn đều đạt đến đỉnh phong trong giai đoạn đó.
Ngoài các tông môn chính thống này, các tông môn lớn khác như Thiên Tiên, Huyền Vũ, Thanh Vi, Toàn Chân cũng là nơi sản sinh ra rất nhiều nhân tài.
Nhưng để nói về môn phái phong thủy đứng đầu lúc bấy giờ, thì lại không phải Long Hổ Sơn, mà là nhà họ Tần.
Gia chủ Tần Huyền của nhà họ Tần là quốc sư đương thời, cũng là thầy dạy của hoàng đế.
Tần Huyền này vô cùng khó lường, mười tuổi đã không còn nghi hoặc, hai mươi tuổi thấu hiểu mệnh trời, ba mươi tuổi khai mở thiên nhãn.
Có thể nói đây là người có thiên phú mạnh nhất từng được ghi lại trong lịch sử phong thủy.
Việc ông được phong làm quốc sư ở tuổi hai mươi lăm không chỉ vì ông có một thân huyền học thiên phú, mà còn là vì nội tình của nhà họ Tần, nghe đồn là nhà họ Tần nắm giữ thuật điều khiển âm binh và có quan hệ rất gần với âm ty.
Thậm chí còn có lời đồn rằng nhà họ Tần nắm trong tay hai ấn âm binh lớn, một ấn long phù và một ấn hổ phù, Long Hổ tề xuất thì có thể triệu âm binh trăm vạn.
Đây không phải là tin đồn thất thiệt, mà là có tài liệu lịch sử ghi lại. Trước đây Tần Huyền từng một mình ra trận đánh giặc, diệt được mấy chục vạn thiết kỵ xâm lược, một đêm tạo ra xương khô hàng vạn, nghe đồn là ông dùng long phù để triệu âm binh.
Nhờ lập công hiển hách cộng với tài năng huyền học của mình, Tần Huyền có thể nói là người dưới một người, trên vạn người, một lời một hành động của ông ta có thể ra lệnh cho cả hoàng đế.
Nhưng sau khi Tần Huyền khai mở thiên nhãn, tu vi của ông lại trì trệ, không tiến thêm được.
Theo thiên phú của ông, lẽ ra ông đã sớm trở thành thầy phong thủy đứng đầu thiên hạ, thế nhưng tu vi của ông lại đình trệ ở cảnh giới Thiên Khải mấy chục năm mà không thể đột phá Thiên Nguyên, chứ đừng nói gì đến cảnh giới Đăng Thiên.
Ông ta không tiến bộ, người khác lại đang thăng tiến, lúc đó thậm chí có không ít người đạt đến cảnh giới Đăng Thiên, người tu vi cao nhất còn đạt đến tầng luyện khí thứ chín mươi tám, chỉ còn thiếu một tầng là Đăng Thiên.
Tần Huyền rất nóng vội, ông đã đi thăm các bậc danh sư trong thiên hạ, dù là những lão thần tiên luyện khí đến tầng chín mươi mấy kia, trước mặt Tần Huyền cũng vô cùng khiêm nhường, rốt cuộc thì Tần Huyền còn nắm giữ long hổ song phù, càng có thể mượn danh nghĩa thiên tử để ra lệnh, người xưa vốn trọng trung hiếu, dù thực lực Tần Huyền có yếu hơn một chút, thì ông vẫn là người đứng đầu thời đó.
Về sau, Tần Huyền bí mật tổ chức một hội nghị mà chỉ có người tu luyện khí đến tầng chín mươi trở lên mới có tư cách tham gia, để bày mưu tính kế cho Tần Huyền, tìm cách giúp ông đột phá.
Hội nghị lần này được gọi là Đồ Long Hội, bởi vì sau hội nghị lần đó, Tần Huyền đã từ bỏ luyện khí, mà lại bắt đầu đi thăm các danh sơn lệ thủy trong thiên hạ, đi khắp các đại bảo địa phong thủy, bắt đầu hành trình đồ long của mình.
Ở đây, đồ long không có nghĩa là giết rồng thật sự, mà là tìm long điểm huyệt, tìm ra tất cả long mạch của thiên hạ, sau đó nghĩ cách chặt đứt nó.
Tần Huyền danh chính ngôn thuận lúc bấy giờ là vì giang sơn Đại Tống trường tồn, không cho thiên hạ xuất hiện thêm thiên tử nào khác, chỉ để lại một Chân Long, vì vậy mà hành trình đồ long của ông được sự chấp thuận của thiên tử, xuất quân có danh, mọi người trong thiên hạ đều phải phối hợp.
Trong năm năm cuối cùng, Tần Huyền đã đi qua vô số bảo địa phong thủy, cũng đã giết không ít rồng, mỗi khi gặp nơi có long mạch hưng thịnh, ông đều sẽ hạ một cái Tỏa Long tỉnh, không phải thật sự chém đứt long khí mà là tụ long khí vào Tỏa Long tỉnh, và mỗi lần ông ta đều thả vào Tỏa Long tỉnh một lá bùa đặc biệt.
Năm năm sau, Tần Huyền đã đến trang viên nhà họ Trần không có tiếng tăm gì.
Trang viên nhà họ Trần là nơi tổ tiên nhà họ Trần sinh sống, thật ra theo ghi chép về nguyên quán nhà họ Trần, thì trong lịch sử cũng từng có các thầy phong thủy mạnh mẽ, thế nhưng vì việc để lộ sự nguy hại của Trần Thị Dưỡng Long Kinh mà nhà họ Trần đã phải trải qua nhiều tai ương.
Vì thế nhà họ Trần đã lựa chọn sống khiêm tốn, lại không tin vào ghi chép trong Trần Thị Dưỡng Long Kinh, cũng không màng đến chuyện phong thủy nữa, mà an tâm ẩn cư ở trang viên này.
Lúc đó, khi Tần Huyền đến trang viên nhà họ Trần, sau khi xem xong phong thủy ở trang viên này thì trong lòng đã âm thầm thấy lạ.
Theo lý giải của ông ta thì đây không phải một khối bảo địa phong thủy gì, mà là một nơi bình thường.
Nhưng bởi vì kinh nghiệm đồ long năm năm nay đã khiến ông có cảm giác long mạch, long khí vượt xa người thường, cho nên ông cảm nhận được long khí ở trang viên nhà họ Trần.
Nơi đây không có long mạch, nhưng Tần Huyền lại cảm nhận được long khí, việc này khiến ông vô cùng khó hiểu.
Nhưng với tâm thái không buông tha bất kỳ một con rồng nào, ông vẫn chọn một khu vực có phong thủy tốt nhất trong trang viên nhà họ Trần để hạ một cái Tỏa Long tỉnh.
Điều khiến Tần Huyền không ngờ là cái Tỏa Long tỉnh vừa được đào lên thì trong giếng không trào lên nước mà lại là máu tươi nồng nặc.
Và điều còn ngoài dự kiến của Tần Huyền là trong đám người vây xem có một đứa bé trai năm tuổi vô cùng tuấn tú bỗng nằm lăn ra đất mà khóc lóc kêu gào, cậu bé cầu xin Tần Huyền đừng đào nữa, nói là toàn thân cậu đau nhức, hơn nữa trên người cậu cũng bắt đầu xuất hiện những vết thương nhỏ, giống như bị dao cắt từng miếng thịt vậy.
Đứa bé năm tuổi đó, chính là Trần Thanh Đế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận