Ma Y Thần Tế

Chương 1579

**Chương 028: Khiêu Chiến**
Nghe tin muội muội của ta lại bị Hoàng Gia h·ã·m h·ạ·i, ta giận không kềm được, nhưng trước khi thu thập được đầy đủ chứng cứ, ta không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Trên đường đi, thông qua việc trò chuyện cùng mấy người, ta biết được tên và thân phận của năm người bọn họ, đồng thời moi ra được rất nhiều thông tin liên quan tới cựu thuật.
Hóa ra, cựu thuật từng phát triển rực rỡ vô cùng vào mấy trăm năm trước, trăm nhà đua tiếng. Thế nhưng, theo khoa học kỹ thuật quật khởi, trên thế giới này xuất hiện tân thuật, những người có quyền lực của cựu thuật từ khi mới bắt đầu bị ám sát, đến khi bị săn g·i·ế·t một cách quang minh chính đại, cuối cùng cơ hồ toàn quân bị diệt.
Những người còn sống sót, đa số là hậu duệ của các gia tộc cựu thuật cường thịnh. Chỉ có lão gia chủ Hoàng Gia, nhờ vào việc hy sinh hết phần lớn hậu duệ của mình, vô sỉ sống tiếp được.
Trước khi ta xảy ra chuyện, bởi vì cực kỳ không quen nhìn tác phong tham sống sợ c·h·ế·t của hắn, cho nên, ta cùng với thế lực cựu thuật còn sống sót, cô lập toàn bộ Hoàng Gia.
Mà lão già kia bởi vì thực lực không bằng ta, cũng không dám bất mãn về điều này, một mực lẩn tránh, sống chui lủi ở thế gian.
Ai ngờ, ta lại đột nhiên gặp chuyện. Sau khi ta gặp chuyện, lão già kia liền dẫn theo gia tộc thế lực còn sót lại của mình, lấy danh nghĩa trùng chấn cựu thuật, dùng đủ loại thủ đoạn bẩn thỉu, ép buộc một số người trở thành tùy tùng của Hoàng Gia.
Kẻ nào không nguyện ý, liền lặng lẽ g·i·ế·t c·h·ế·t, vu oan cho các tài phiệt tân thuật. Kẻ nào nguyện ý, liền mặc cho bọn hắn phân công, hàng tháng đều phải dâng lễ cho Hoàng Gia. Nếu cống nạp không đạt tiêu chuẩn, lão già kia sẽ chọn một nữ tính trẻ tuổi trong nhà người đó, mang về nhà chơi đùa mấy ngày.
Hành vi này ngay cả các tài phiệt tân thuật đều cảm thấy trơ trẽn. Bởi vậy có thể thấy được Hoàng Vận Hoành này rốt cuộc cặn bã đến mức nào.
Đáng tiếc, hiện giờ hắn là người đứng đầu cựu thuật, cháu trai của hắn lại lừa gạt được không ít trân bảo từ trong tay muội muội ta, cho nên mọi người giận mà không dám nói gì, càng có người trút oán khí lên đầu muội muội ta. Cho rằng là nàng đang trợ Trụ vi ngược, vì vậy, có người đề nghị không chữa trị cho muội muội ta nữa, để nàng tự sinh tự diệt.
Cũng may, uy vọng ta tích lũy trước kia đủ cao, cống hiến cho cựu thuật đủ lớn, cho nên đề nghị từ bỏ muội muội ta chỉ có một phần nhỏ.
Chỉ là, bấy nhiêu thôi cũng đủ làm ta đau đầu.
Muội muội ta chưa từng gặp mặt, trong miệng của người khác thật đúng là có chút ngu xuẩn, lẽ nào, trí thông minh của nàng hoàn toàn trái ngược với ta sao?
Nhưng nghĩ lại, ta có bao nhiêu thông minh chứ? Còn không phải bị Lâm Sắc kia giăng bẫy một vố hay sao?
Ta nói với mấy người, hiện giờ các nhà tài phiệt cho rằng ta đã c·h·ế·t, vì không muốn "đánh rắn động cỏ", ta dự định tạm thời giấu diếm thân phận. Như vậy cũng có lợi cho ta trong việc loại bỏ triệt để những phần tử không an phận trong cựu thuật.
Bọn hắn đồng ý với quyết định của ta, nhưng vẫn có chút lo lắng.
Nam tử tên Khổng Thành nói: "Đại nhân, tuy nói ngài giấu diếm thân phận là lựa chọn tốt nhất, nhưng ta cũng muốn nhắc nhở ngài một câu. Phần lớn những người trong cựu thuật chúng ta đều tâm cao khí ngạo, ngài mới đến, muốn nhận được sự tín nhiệm và tán thành của bọn họ, e rằng không đơn giản."
Ta đáp: "Không sao, trong lĩnh vực cựu thuật vẫn luôn là cường giả vi tôn, ta tin tưởng dựa vào thực lực của ta, rất nhanh sẽ có thể nhận được sự tán thành của mọi người."
Mấy người cảm thấy ta nói có lý, không nói gì thêm, mà thảo luận nên dùng lý do gì để giải thích sự xuất hiện của ta.
Sau đó không lâu, chúng ta đã bàn bạc xong lý do, cũng thành công rời khỏi tinh cầu này. Đồng thời, chúng ta đáp lên một chiến hạm, đi tới một tinh cầu vô cùng rách nát, sau đó từ tinh cầu đó đổi sang một chiến hạm cực kỳ chật hẹp mà bọn họ từng trốn ở, cuối cùng mới tới được mục đích -- Lạc Tinh.
Lạc Tinh, một cái tên rất đẹp, nhưng lại hết sức tiêu điều. Không có chút sinh cơ, điều kiện sinh tồn vô cùng hà khắc. Nơi này làm ta nhớ đến Băng Cầu mà ta từng đi qua trước kia, nhiệt độ cực thấp, còn có tuyết rơi không ngớt, trên đường cơ hồ không thấy một bóng người.
Trên đường đi, ta đã biết nơi này chính là đại bản doanh của thế lực cựu thuật còn sót lại. Bởi vì hoàn cảnh sinh tồn ác liệt, lại thêm quanh năm tuyết phủ, nằm ở vùng biên giới vũ trụ, cho nên, đám tài phiệt kia mới không tìm tới nơi này.
Bất quá ta cảm thấy, các tài phiệt không hẳn là không tìm được nơi này, mà là cảm thấy thế lực cựu thuật đã rách nát không chịu nổi, không đáng nhắc tới. Bọn hắn thậm chí khinh thường việc ném một viên siêu đạn đạo kiểu mới tới để hủy diệt tinh cầu này.
Vừa nghĩ những điều này, ta vừa đi theo bọn hắn, xuyên qua phong tuyết, đi tới trước một tòa đại lâu rách nát. Nhưng ta liếc mắt liền nhìn ra sự cổ quái của tòa nhà -- bên ngoài được bố trí một trận pháp cực mạnh. Tòa cao ốc rách nát chỉ là vẻ bề ngoài, kỳ thật bên trong có động thiên khác.
Thủ đoạn cao siêu này, ngay cả ta cũng phải kinh ngạc, thậm chí có thể nói, khi ở một vùng vũ trụ khác, ta cũng chỉ gặp qua vài lần.
Dường như nhìn ra ta đang suy nghĩ gì, Khổng Thành nói: "Đại nhân, ngài hẳn là nhìn ra sự cổ quái ở đây rồi đúng không? Nói thật, lúc trước khi tìm được nơi này, chúng ta cũng rất kinh ngạc. Bất quá chúng ta không lợi hại như ngài, chúng ta là sau khi đi vào, mới phát hiện ra sự cổ quái."
Nói xong, hắn làm tư thế mời, ra hiệu ta đi vào.
Ta đè nén sự rung động trong lòng, chậm rãi bước vào.
Ta biết, từ hôm nay trở đi, ta sẽ nghênh đón một thử thách mới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận