Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.3 - Chương 47: Linh tỉ (length: 9424)

Trơ mắt nhìn Tiết Nghiệt từ người cản thi biến thành bị đuổi xác, trong lòng ta nổi lên sóng to gió lớn.
Cảnh tượng này thực sự quá sức tưởng tượng, bởi vì ta rõ ràng không thấy Tiết Nghiệt nhận bất kỳ bùa chú hay công kích nào, cảm giác hắn không hiểu sao lại bị khống chế.
Phải biết đạo hạnh của Tiết Nghiệt rất sâu, vậy mà không một dấu vết đã bị như vậy, không biết là Tần Thiên Tứ quá lợi hại, hay là do ảnh hưởng từ thứ gì khác, hoặc là nói là rơi vào trận pháp nào đó.
Ta muốn lớn tiếng gọi Tiết Nghiệt quay về, nhưng lại sợ một khi nhắc nhở sẽ khiến hắn thật sự trở thành người chết.
Rốt cuộc trạng thái lúc này của hắn cực kỳ không đúng, tùy tiện đánh thức có thể lại không quay về được nữa.
Cuối cùng, ta cắn răng hướng hắn đi nhanh tới, để phòng ngừa mình cũng không hiểu sao trúng chiêu, ta cố ý niệm chú Tịnh Tâm, để tai mắt sáng suốt, tinh thần ở trạng thái tốt nhất.
Rất nhanh ta đã tới bên cạnh Tiết Nghiệt, ta thấy sắc mặt hắn bầm đen, hai con ngươi tan rã, trông giống hệt một người chết.
Bất quá dương khí trên người hắn vẫn còn, hồn phách cũng chưa tan, chỉ là tạm thời ở trạng thái xác chết di động.
Ta không gọi hắn mà tiếp tục cảm thụ khí cơ xung quanh, mong tìm ra phương pháp hóa giải.
Ta nhìn về phía những xác quỷ em bé, thấy chúng bước đi hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang, tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng cũng khí thế ngút trời, như những tử sĩ xông ra sa trường.
Chúng bước đều tăm tắp, không chút do dự, có cảm giác nhìn mãi không thôi.
Thế là, ta lại nhìn về phía cuối hàng, trước đám xác quỷ hài, Tần Thiên Tứ giơ cao long phù âm binh dẫn đường.
Miếng long phù này lớn cỡ nắm tay một thanh niên lực lưỡng, Tần Thiên Tứ giơ cao quá đỉnh đầu.
Xem chừng tất cả những việc này đều do Tần Thiên Tứ khống chế, do hắn dẫn đường đuổi xác, nhưng ta biết rõ không phải như vậy.
Bởi vì Tần Thiên Tứ lúc này hai tay giơ long phù, hơi khom người, trông rất khúm núm.
Rõ ràng là hắn nắm giữ long phù, nhưng vẫn chưa tính là người lớn, địa vị của thứ phải đối mặt còn cao hơn nhiều so với hắn, hắn cũng chỉ là đuổi xác cầu kiến mà thôi.
Điều này khiến ta rất tò mò, tiếp theo đến cùng sẽ xảy ra chuyện gì?
Đang suy nghĩ, tai ta đột nhiên nghe thấy tiếng chiêng trống vang lên.
Tiếng trống trận ầm vang, ta cảm nhận được một luồng khí thế sa trường mãnh liệt, có cảm giác chúng ta thực sự đang hướng về một chiến trường vô cùng lớn.
Tiếng trống trận hào hùng, tiếng la giết sục sôi, ta cảm giác mình ngày càng tiến gần tới chiến trường kia.
Lúc này tâm thần ta cũng kích động, đấng mày râu nào lại không nhiệt huyết, ai không có mộng anh hùng?
Chỉ cần là đàn ông, đáy lòng nhất định có hạt giống hiếu chiến, khao khát trung thành báo quốc.
Ta bước đi kiên định, từng bước hướng nơi tiếng trống truyền đến, cả người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Cát vàng trăm trận mặc áo giáp, không phá Lâu Lan thề không về!
Lúc này ta không hề có tạp niệm, chỉ muốn làm một chiến sĩ xông pha chiến đấu, dù chết cũng không chùn bước.
Mệnh của ta đã không thuộc về ta, mà là thuộc về chiến trường nơi xa kia.
Cứ thế đi thẳng, đi thẳng, cảm giác càng lúc càng gần nơi cần đến.
Rất nhanh, ta thấy phía trước quỷ hài đi tới một vách núi, chúng không hề dừng lại, mà như điên xông về phía vách núi này.
Kèm theo những tiếng trầm đục vang lên, những xác quỷ em bé xông lên trước đụng vào vách núi đá, trong chốc lát biến thành thịt nát, dính vào vách núi đá chảy xuống.
Cảnh tượng này trông thật ghê tởm, nhưng ta không hề cảm thấy ghê tởm, ngược lại càng thấy nhiệt huyết sôi trào.
Ta cũng khao khát lao đến vách núi kia, lấy cái chết để chứng tỏ chí hướng.
"Trần Côn Luân!"
Ngay khi ta không sợ sống chết, chuẩn bị lao lên thì bên tai ta đột nhiên vang lên một giọng nói, đồng thời trong cơ thể ta cũng dâng lên một luồng hàn khí.
Hình như là giọng nam cao lãnh, ta không khỏi run rẩy, bừng tỉnh.
Tỉnh lại, ta giật mình kinh hãi, ta thật sự đi theo xác tới trước vách núi, mà những xác đó cũng thực sự đang đâm vào vách núi đá hiểm trở, biến thành từng đám thịt nát.
Vừa rồi ta đã ảo giác, nói đúng hơn không phải ảo giác, mà là sa vào trận quỷ chiến trường dậy sóng sát khí kia.
Vừa rồi ta đã trở thành một thành viên trong đám xác chết, nếu không nhờ tiếng quát của người nam cao lãnh đánh thức, e rằng ta cũng sẽ như những quỷ em bé kia, liều chết xông trận.
Ta lặng lẽ quay đầu lại, nhưng lại không thấy người nam cao lãnh, cũng không biết đó có phải là một phần của ảo giác không. Nhưng hơi lạnh thấu xương trong cơ thể ta lại là có thật, ta cảm thấy nó truyền đến từ túi vải trên người, thấm vào cơ thể ta.
Vật giúp ta phá trận, từ trong ảo giác tỉnh táo lại cũng ở trong túi vải.
Ta vội vàng cởi túi vải ra, lấy từ trong đó cái bọc vải đỏ.
Đây là thứ năm xưa người nam cao lãnh đưa cho ta lần đầu gặp, hắn nói khi ta gặp phải mê cục hẳn phải chết thì hãy mở nó ra.
Trước kia ta nghĩ bên trong là mấy quyển sách, giờ xem ra không phải vậy.
Do lòng hiếu kỳ thôi thúc, ta vẫn mở một góc vải đỏ, khẽ liếc mắt nhìn vào.
Ta thấy một cái ngọc tỉ màu đen, dưới ngọc tỉ lại có một tấm da trâu.
Vô ý thức chạm vào ngọc tỉ kia, hàn khí thấu xương tràn khắp người, ta suýt chút thì quỳ sụp xuống.
Nhìn kỹ ngọc tỉ này, ta kinh hãi há hốc mồm.
Trực giác nói với ta, đây không phải ngọc tỉ thiên tử, đây là quỷ tỉ!
Quỷ tỉ, tồn tại còn thần thánh hơn long hổ phù âm binh.
Ta hít một hơi lạnh, dùng quỷ tỉ này trấn lên người Tiết Nghiệt, hắn cũng tỉnh lại.
Ta lập tức bọc quỷ tỉ lại, nhét vào trong ngực.
"Chuyện gì xảy ra? Ta bị làm sao vậy?" Tỉnh lại, Tiết Nghiệt có chút như hòa thượng sờ đầu, vô thức hỏi ta.
Ta nói: "Chúng ta rơi vào một trận pháp kỳ lạ, suýt chút nữa thì giống như những xác chết này, trở thành vật tế."
Tiết Nghiệt nhìn những xác quỷ em bé trước mặt, thấy chúng vẫn đang người trước ngã xuống, người sau tiến lên đâm vào vách núi đá.
Mà khi từng xác quỷ em bé biến thành thịt nát, vách núi sừng sững đó vẫn không hề thay đổi một cách tồi tệ, ngược lại, nó thậm chí dần trở nên trong suốt, như muốn mở ra một thế giới khác.
"Phong ấn sắp bị mở ra rồi." Tiết Nghiệt cau mày nói khi thấy cảnh này.
Hắn nói không sai, ta lờ mờ cũng thấy được hình ảnh phía sau vách núi.
Kim qua thiết mã, nơi đó dường như đứng một đội quân quỷ vương.
"Không ổn, khí cơ của ta đang dần mạnh lên. Sự áp chế khí cơ lên phong thủy sư thiên hạ của Phong Môn thôn sắp biến mất, sự phong ấn nơi này dường như cũng sẽ phá bỏ phù chú Phong Môn thôn, đây có lẽ cũng chính là mục đích thực sự của Tần Thiên Tứ." Tiết Nghiệt nói tiếp.
Ta gật đầu, cả người cũng khẩn trương.
Tần Thiên Tứ làm như vậy, nghĩa là giới huyền môn sắp đến, hắn muốn các cao thủ huyền môn có thể đường hoàng vào Phong Môn thôn!
Quả nhiên, lúc này Tần Thiên Tứ đột nhiên thu long phù lại, bỏ chạy như một làn khói.
Ta cũng chuẩn bị rời đi ngay lập tức, ta phải tới tìm bí mật ông nội để lại trước khi những cao thủ huyền môn đó vào Âm Cô đảo.
Bất quá khi vừa định đi, ta thấy xác quỷ em bé đã tế hết rồi.
Vách đá trở nên hư ảo, dường như hai không gian đã được liên thông.
Trước mắt xuất hiện một đội quân hùng mạnh trăm vạn binh, kim giáp thiết kỵ, tay cầm trường thương, nhìn khí thế ngút trời, như có thể diệt đi cả thế giới.
Trống trận lại vang lên, cờ long tượng trưng cho xuất chinh được kéo lên trước ba quân.
Xoẹt!
Hàng ngàn hàng vạn ngọn ngân thương giơ lên, xé rách bầu trời.
"Mẹ ơi, đây là cái gì, đây chẳng phải là thần binh lợi hại hơn âm binh trong truyền thuyết sao?" Ngay cả Tiết Nghiệt cũng phải kinh hô, suýt nữa thì quỳ xuống bái lạy.
Còn ta, đáy lòng lại dâng lên một cảm xúc khác lạ, nhìn thấy đội thần binh dũng mãnh vô song này, vậy mà trong lòng ta lại trào dâng hàng ngàn hàng vạn khí khái.
"Chạy mau, để bọn họ đi ra, chúng ta sẽ bị giày xéo đến chết!" Tiết Nghiệt thấy ta thất thần, kéo tay ta liền muốn chạy.
Ta nén xúc động muốn thả đội quân vương giả này ra, đưa tay đặt lên quỷ tỉ trong ngực, quát lạnh một tiếng: "Lùi!"
Rầm rầm!
Đội quân hùng mạnh ngạo nghễ thiên hạ này vậy mà đồng loạt quỳ xuống, trường thương cắm xuống bên cạnh, thần binh quỳ một chân trên đất, ngay cả những chiến mã cao lớn cũng quỳ rạp xuống.
Nhịp tim ta rất nhanh, huyết dịch đang sôi sục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận