Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.2 - Chương 19: Tự sát (length: 8369)

Thanh Long sơn cùng Thanh Khâu mộ phần nghe đồn từ trước trong giới phong thủy rất nhiều, ta hiện tại càng tin tưởng cái phiên bản rất cũ kỹ kia.
Năm nọ trong lịch Tống, chín con rồng kéo quan tài từ trên trời giáng xuống, đến Thanh Long sơn tìm nơi mai táng cho nữ tử kia.
Người nữ nhân kia lại không thèm để ý, không muốn gặp hắn, dọn đến Thanh Khâu sơn, sau đó đổi tên thành Thanh Khâu mộ phần.
Từ tình huống trước mắt mà xét, dường như có ý như vậy, Thanh Khâu thần nữ chắc chắn nhận biết người trong quan tài kia, hơn nữa quan hệ không hề đơn giản.
Cũng không biết bọn họ đến cùng là có quan hệ gì, mà vì sao có thể tồn tại ở thế gian lâu như vậy, trong đó có quá nhiều bí ẩn huyễn hoặc khó hiểu, thảo nào được xưng là ngàn năm mê cục.
Bất quá lúc này ta cũng không có tâm trạng nghĩ nhiều như vậy, mạng đã sắp không còn rồi.
Bàn tay trắng hếu đầy xương xẩu này kẹp lấy cổ ta, nhấc bổng ta lên, âm khí không ngừng đâm vào thân thể ta.
Ta không thể động đậy, đành phải bỏ cuộc giãy dụa, bắt đầu thử lấy khí phá giải thế bí.
Ta bắt đầu điều động huyền khí trong cơ thể, tụ tập để chống lại thần quỷ chi khí của nàng.
Không cầu có thể chính diện đối kháng, chỉ cần cho ta một chút cơ hội thúc đẩy thỉnh thần phù là đủ.
Nhưng mà không như mong muốn, tất cả dường như đều nằm trong sự chưởng khống của nàng, nàng dùng tu vi lớn nhất chế trụ ta, hiển nhiên là biết ta cũng không phải người thường, có thể có thủ đoạn bảo mệnh, không cho ta bất cứ cơ hội nào.
Ta cảm giác âm khí tràn vào cơ thể càng lúc càng nhiều, thân thể cũng bắt đầu trở nên lạnh, run rẩy.
Ngay khi ta cho rằng mình sắp chết thì nàng đột nhiên mở miệng nói với ta: "Trần Hoàng Bì, ta vốn không muốn giết ngươi, là chính ngươi muốn chết, ta đã nhắc nhở ngươi, không thể thành hôn với Diệp Hồng Ngư, ngươi lại không nghe. Hôm nay ngươi phải chết, nhưng đã có người vì ngươi cầu xin, ta cho ngươi một cơ hội, ta để cho ngươi hỏi ta một vấn đề, cũng để cho ngươi không phải chết không nhắm mắt."
Nói xong, nàng chỉ khẽ điều chỉnh khí tức một chút, ta phát hiện dường như ta có thể nói chuyện, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó.
Xem ra hôm nay ta thực sự phải chết, cái việc hỏi nhân quả gì kia còn có ý nghĩa gì?
Tất cả đều không có ý nghĩa, thế là ta hỏi nàng: "Giết ta rồi, ngươi lại còn giết lão bà của ta sao?"
Nàng rõ ràng thân thể cứng đờ, không ngờ ta lại hỏi như vậy.
Nhưng nàng vẫn rất giữ lời, trả lời ta: "Nàng rất quan trọng, nàng có thể trở về tốt thôi, nhưng chưa chắc nàng đã là nàng."
Nàng chưa chắc đã là nàng, người phụ nữ áo đỏ trả lời rất kỳ lạ, khiến cho ta lại dâng lên một mối nghi hoặc lớn hơn, ta vô ý thức muốn hỏi nàng có ý gì, nhưng phát hiện ta vẫn không thể nói được.
"Kết thúc, ngươi nên quan tâm xem kiếp sau của mình có thể còn luân hồi làm người hay không, chứ không phải là chuyện nhi nữ tư tình, xuống dưới đi!"
Nàng lạnh lẽo nói, đồng thời bàn tay trắng hếu đâm thẳng vào cổ họng ta.
Ta tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt.
Ấy.
Ngay lúc này, trên Thanh Long sơn lại một lần nữa truyền đến một tiếng thở dài, cùng lúc đó, đám mây đen dày đặc nhanh chóng cuồn cuộn, sau cùng lại hóa thành một bàn tay khổng lồ hữu hình, một chưởng chụp xuống.
Đêm hôm ấy, chủ nhân Thanh Long sơn ngự khí thành kiếm, một kiếm chém Chu Tước.
Lần này hắn lại xuất chưởng, hiển nhiên là hắn không muốn làm tổn thương người phụ nữ áo đỏ, nhưng lại muốn cứu ta.
"Vẫn là cái bộ dạng chết đó, chuyện không liên quan đến ngươi, càng muốn xen vào việc của người khác!" Người phụ nữ áo đỏ hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên là cảm nhận được người trong quan tài kia muốn ra tay, nhưng nàng lại tuyệt nhiên không sợ, thậm chí còn mang theo ý trách cứ.
Ta gắng sức duy trì ý thức tỉnh táo, không để mình ngất đi, bởi vì ta lại nhìn thấy mong ước.
"Ngươi cho rằng ngươi bảo vệ được hắn sao? Muốn mạng hắn cũng không chỉ có ta!"
Người phụ nữ áo đỏ đột nhiên hừ lạnh một tiếng nói, nhìn ý này lại ngay cả chủ nhân Thanh Long sơn đều không ngăn cản được trận sát cục này sao?
Quả nhiên, đúng lúc này, từ hướng tây bắc phóng tới một vệt kim quang, giống như sao băng xé toạc bầu trời.
Là một đạo kiếm khí vô hình, bá đạo cương mãnh, mục tiêu của nó không phải ta, mà là một chưởng kia của chủ nhân Thanh Long sơn.
Thế như chẻ tre, kiếm khí nhằm vào chưởng lớn bàng bạc mãnh liệt, cả hai trên không trung trực diện giao phong.
Ta dùng khóe mắt liếc thấy cảnh này, trong lòng chấn động không gì sánh nổi, đây là chân chính đấu pháp của những hạng người nghịch thiên sao?
Quả nhiên là đã vượt ra phạm trù thầy phong thủy bình thường, thủ đoạn của chủ nhân Thanh Long sơn rộng lớn ta có thể hiểu được, nhưng chủ nhân của luồng kiếm khí có thể nuốt chửng cả non sông này là ai?
Nhìn thủ đoạn này, e là ít nhất đã tiến vào đại cảnh thứ ba, tam cảnh Đăng Thiên.
Người này nhất định là một trong mấy đại nhân vật trên đỉnh Kim Tự Tháp của giới phong thủy, hắn có lẽ ngại vì cao lãnh nam ra mặt, không tiện trực tiếp lấy mạng của ta, nhưng kỳ thực việc hắn ngăn chủ nhân Thanh Long sơn chính là muốn mạng ta, tốt một chiêu mượn đao giết người.
Hắn rốt cuộc là ai?
Ta chỉ nghe ông nội nói qua, ở Giang Nam có một người tên là Vương Lung Tử, hai tai không thông lại có thể nghe chuyện vạn dặm, từng một kiếm vạn dặm phong hầu.
Vốn cho rằng đây chỉ là do người đời nói quá lên mà thôi, hiện tại xem ra thiên hạ to lớn, người kỳ dị vô số, đối với ta hiện tại mà nói, ở trong thế giới Huyền Môn, quả thực là như con thuyền nhỏ lạc giữa biển cả.
Ta không chớp mắt nhìn cuộc giao phong này có thể quyết định việc ta có còn sống hay không, không dám có chút xao nhãng nào.
Chỉ thấy, kiếm khí bén nhọn đâm trúng cự chưởng bọc long khí, mà bàn tay lớn kia cũng đột nhiên nắm chặt, nắm lấy thanh kiếm này.
Một giây, kiếm gãy.
Một giây sau, bàn tay tan.
Trận chiến đại khí bàng bạc này đến nhanh, đi cũng nhanh, rất nhanh trên trời cao khôi phục lại bình tĩnh, tựa như là chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chủ nhân Thanh Long sơn trông có vẻ sâu hơn một bậc, nhưng kỳ thật hắn đã bại, bởi vì hắn không thể ngăn cản trận sát cục này.
"Kết thúc!"
Người phụ nữ áo đỏ cười lạnh một tiếng nói, chắc hẳn gương mặt bên dưới khăn trùm đầu đang đầy vẻ đắc ý.
Đây chính là số mệnh, ta cũng mất hết ý định chống cự, cảm giác cả người dần dần ý thức mơ hồ, hai mí mắt trên dưới cũng bắt đầu đánh nhau, sắp không chịu nổi nữa rồi, đột nhiên rất muốn ngủ, tỉnh dậy sau đó phát hiện ra đây chỉ là một giấc mộng.
Ngay khi hai mắt ta dần khép lại thì lại có một âm thanh truyền đến, kéo ta tỉnh lại.
Âm thanh này rất nhỏ, tuyệt không bá đạo, thậm chí còn mang theo một vẻ khẩn trương cùng khiếp đảm, lại vô cùng kiên định.
"Dừng tay, buông Hoàng Bì ca ra."
Là Diệp Hồng Ngư, ta không muốn thấy nhất, cảnh tượng cuối cùng vẫn xảy ra.
Động tĩnh ở đây hiển nhiên đã làm kinh động đến nàng, với tính cách của nàng, nàng cũng sẽ không mặc kệ ta.
Ta dùng chút ý thức cuối cùng nhìn về phía nàng, chỉ thấy nàng đứng ở không xa, kinh hoàng bất an, nàng cực kỳ sợ, trong tay lại nắm thật chặt một con dao găm.
Con dao găm này là ta đưa cho nàng, nói đúng ra là ông nội lưu cho ta, để ta đưa cho nàng.
Dao găm tên là Âm Sơn lưỡi đao, vì địa khí tinh thiết chế tạo, trên thân đao có phù khu quỷ, có thể đối phó tiểu quỷ bình thường.
Nhưng dựa vào nó để đối phó với Thanh Khâu thần nữ, hiển nhiên không có phần thắng nào.
Ta muốn lớn tiếng bảo Diệp Hồng Ngư mau rời đi, lại không thể nói ra lời.
Mà người phụ nữ áo đỏ thì quay đầu nhìn về phía Diệp Hồng Ngư, tự tiếu phi tiếu nói: "Nha đầu, ngươi rất có dũng khí, là ai cho ngươi dũng khí?"
"Mau thả Hoàng Bì ca!" Diệp Hồng Ngư ngữ khí kiên định.
"Không thể nào, ta đây là đang giúp ngươi, hắn chết, ngươi có thể sống tốt hơn!" Người phụ nữ áo đỏ lạnh lùng nói.
"Ngươi không thả hắn, vậy ta lại dùng mạng của ta để đổi. Ta mặc kệ ngươi muốn thứ gì trên người của ta, ta chết đi tất cả kế hoạch của ngươi đều sẽ thất bại!"
Nói xong, Diệp Hồng Ngư đột nhiên đặt con dao găm lên cổ mình.
Người phụ nữ áo đỏ hiển nhiên không ngờ Diệp Hồng Ngư lại làm một màn như vậy, bàn tay đang kẹp cổ ta, rõ ràng âm khí giảm đi rất nhiều.
"Ngươi thực không muốn sống? Vì một kẻ mượn tuổi thọ của ngươi mới có thể sống được, không đáng!" Người phụ nữ áo đỏ nói với Diệp Hồng Ngư.
"Ngươi thả hay không thả? Ba, hai, một…" Trên làn da mịn màng của Diệp Hồng Ngư đã chảy ra một vệt máu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận