Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.3 - Chương 51: Nhập hồn (length: 8576)

Ta mở mắt ra, trước mắt ánh sáng thần kỳ, thần phật đều biến mất.
Trên vách đá của mộ đá có những đạo bùa chú, đó là do hoa sen hạ xuống mà thành.
Khi những bùa chú này xuất hiện, bùa chú trước người Tần Quân Dao và Diệp Hồng Ngư cũng bắt đầu có phản ứng kịch liệt.
Cuối cùng, ba đạo bùa chú này, dưới sự dẫn dắt của đạo bùa trước mặt ta, cấp tốc hội tụ về một chỗ.
Vài giây sau, ba đạo bùa chú đến cùng nhau, cùng với một vệt kim quang lóe lên, trận Tam Giới chính thức bị phá.
Một cánh cửa cực kỳ hư ảo xuất hiện trên mộ đá phong bế, nhưng ta biết, đi qua cánh cửa này là có thể thực sự vào mộ.
Ta nhấc cái xác người mặt lên, nói với Tần Quân Dao và Diệp Hồng Ngư: "Đi thôi, đi vào!"
Trơ mắt nhìn hai nàng đi vào cánh cửa kia, ta mới bước theo.
Vừa vào, cánh cửa kia lại biến mất.
Điều đó có nghĩa là trận Tam Giới lại một lần nữa mở ra, người bên ngoài muốn vào đây chỉ có thể giống chúng ta, phá vỡ ba cửa thiên địa nhân, mới có thể tiến vào.
Nhưng điều đó là không thể, ông nội đã dùng tóc máu của ba người chúng ta làm trận dẫn, có lẽ dưới gầm trời này trừ ba người chúng ta liên thủ, rốt cuộc không ai có thể phá trận mà vào.
Điều này khiến ta thoáng thở phào nhẹ nhõm, ta có đủ thời gian để nghiên cứu bí mật trong mộ của Âm Cô.
Tuy vậy ta cũng không thả lỏng, nếu Tần Thiên Đạo mang theo mấy lão quái vật của Huyền Môn đến, dù không mở được trận, bọn họ cũng sẽ cưỡng ép phá trận, nhưng việc đó cần thời gian.
Ta vừa định mở miệng dặn dò hai cô gái vài câu thì thấy xác người mặt trong tay đột nhiên tan rã rất nhanh.
Mấy giây sau, thi thể hóa thành một vũng bùn nhão lẫn tro cốt rơi xuống.
Ta thầm kinh hãi, xem ra trận Tam Giới do ông nội bày ra lợi hại thật, ngay cả xác chết trà trộn vào cũng không được.
Ta ngẩng đầu nhìn Tần Quân Dao và Diệp Hồng Ngư, muốn an ủi hai nàng vài câu, để họ đừng căng thẳng, nói cho họ biết nơi này an toàn.
Nhưng rất nhanh ta phát hiện ánh mắt của hai người đều đặc biệt mơ màng, hoặc là không phải mơ màng mà là một sự trống rỗng, tựa như một tỷ phú đột nhiên biết mình phá sản, hoặc một người quyền cao chức trọng đột nhiên bị cách chức.
Đó là một loại mất mát khi mất đi tất cả, nhưng cũng không quá thương cảm, sau mất mát còn có một sự trống vắng khi đã nhìn thấu hồng trần.
Hai nàng làm sao vậy?
Lẽ nào là di chứng khi phá trận vừa rồi? Vẫn chưa hồi phục lại từ những cảm xúc đó?
Rõ ràng không phải, nếu nói ai chịu áp lực lớn nhất thì nhất định là ta, ta phá thế nhưng thần môn, nếu không phải thời khắc mấu chốt nhất ta nhớ tới lời nói kiêu ngạo của gã thanh niên mặc áo xanh năm xưa khiêng quan tài, ta sợ là đã bị cái thất thải đại phật đè chết rồi.
Mà ta còn đã trì hoãn lại được từ những cảm xúc kia rồi, hai nàng xảy ra chuyện gì?
Khí cơ của các nàng còn trên ta mà, đang buồn bực đây, nhưng rất nhanh ta lại phản ứng lại.
Là thư, chắc các nàng xem thư ông nội để lại cho họ nên mới có tâm trạng này.
Ông nội rốt cuộc đã nói gì với họ?
Ta không lập tức hỏi, mà lấy ra bọc vải đỏ của ta, ông nội cũng để lại cho ta một phong thư.
Vừa rồi ta một lòng phá trận nên cũng không có thời gian mở ra nó.
Ta nghĩ có thể khiến hai cô gái lộ ra tâm tình như vậy, ông nội nhất định đã nói cho các nàng chuyện gì rất quan trọng, nên ta cũng phải mau chóng xem một chút.
Tay ta run run mở phong thư ra, cảm giác mình chỉ còn cách chân tướng một bước nữa.
Nội dung trong thư này lại vượt ngoài dự đoán của ta, ta vốn cho rằng dù không thao thao bất tuyệt, không phải là toàn bộ chân tướng, thì ông nội ít nhất cũng sẽ nói cho ta biết tiếp theo ta nên làm gì.
Nhưng bức thư này để lại cho ta chỉ có vài câu nói: Con trai, về nhà đi, phải sống thật tốt. Đừng hận ông nội, Trần gia vĩnh viễn ở sau lưng con. Rồi sẽ có một ngày, con sẽ hiểu dụng tâm của ông nội.
Xem xong lá thư, ta bối rối, ông nội đây là ý gì? Không những không nói cho ta toàn bộ chân tướng, lại còn để ta phải sống thật tốt, điều này nghe giống như là ly biệt vậy?
Ta như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, muốn xem lại thật kỹ, có phải đã bỏ sót manh mối quan trọng nào không.
Nhưng một giây sau bức thư này tự động bốc cháy, rõ ràng trong thư có phù chú của ông nội, sau khi xem xong sẽ tự hủy.
Ta cau mày hỏi Diệp Hồng Ngư và Tần Quân Dao: "Trong thư của hai người viết cái gì?"
"Không có gì." Hai người đột nhiên lên tiếng.
Hiếm khi không hẹn mà cùng, trăm miệng một lời.
Hai cô gái liếc nhau, lạ thường không cãi cọ, mà nhìn nhau cười một tiếng, đều là một tiếng cười mang tâm sự u buồn.
Ta hoàn toàn ngẩn người, cảm thấy không ổn lắm, ta không cho rằng ông nội dùng một phong thư lại điều hòa mối quan hệ của hai người.
Cũng không thể nào là do chúng ta cùng nhau phá trận, khiến nhân duyên của chúng ta thêm sâu sắc, mối quan hệ trở nên hòa hợp.
"Nói cho ta biết đi, hiện giờ tuyệt đối không thể giấu giếm bí mật trong lòng, như vậy ta sẽ khó mà phán đoán xem tiếp theo nên làm gì." Ta trịnh trọng nói.
Nhưng cả hai cô gái đều lắc đầu, nói thật sự không có gì, chỉ là chút quan tâm của người lớn.
Ta tự nhiên không tin, nhưng các nàng rõ ràng sẽ không nói cho ta biết, mà đó lại là thư của ông nội, ta nghĩ không thể nào ông lại hại ta được.
Nếu không nói cho ta là vì tốt cho ta, vậy ta cũng sẽ không hỏi nữa.
"Được thôi, không nói thì cũng được, chúng ta hãy xem xét rõ tình hình bên trong đã." Ta bất đắc dĩ nói.
Sau đó ta ngẩng đầu quan sát bốn phía, nơi này cũng không lớn, dù ánh sáng mờ ảo, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhìn thấy đại khái.
Chỉ liếc mắt một cái, ta lại hít vào một ngụm khí lạnh.
Cách đó không xa xương cốt chất như núi, vô số xương trắng cổ xưa xếp lớp trên mặt đất, rõ ràng là hài cốt của những người đã bị Âm Cô ăn thịt trong suốt những năm qua.
Và ở trung tâm đống xương cốt bày một chiếc quan tài, chiếc quan tài này không quá lớn, nhưng hình dạng lại rất kỳ lạ.
Trên quan tài phủ đầy bùa chú, và dưới nó còn mọc bốn cái chân, đó chính là chiếc quan tài bốn chân mà Tần gia đã tìm kiếm hàng ngàn năm, cho rằng có thể khiến người ta sống lại.
"Hai người đi theo sau lưng ta, nếu không có ta ra lệnh, đừng tùy tiện ra tay." Ta nhắc nhở hai cô gái, rồi bước lên phía trước, từng bước một đi về phía chiếc quan tài bốn chân đó.
Rất nhanh chúng ta đã vượt qua đống hài cốt, đi đến trước chiếc quan tài bốn chân.
Ta hít sâu một hơi, rồi mạnh tay đẩy nắp quan tài ra.
Khi nắp quan tài được mở ra, một luồng thi khí đậm đặc mà mắt thường có thể thấy được bốc lên từ trong quan tài.
Sau khi thi khí tản đi, ta mới cúi đầu nhìn vào trong.
Trong quan tài đúng là một thi thể nữ, nàng không bị mục nát, thậm chí da thịt còn óng ánh, như người sống.
Trên người nàng cũng đúng như lời Tiết Nghiệt nói, bị một sợi dây xích sắt trói chặt, là do cao lãnh nam tự tay trói năm xưa.
Nàng nằm bất động ở đó, vì mái tóc dài bao trùm toàn bộ đầu nên ta không biết nàng có mặt hay không.
Ta còn đang do dự có nên đưa tay vén tóc nàng lên thì nàng đột nhiên động đậy.
Lúc đầu ta còn tưởng mình hoa mắt, nhưng rất nhanh nàng thực sự bắt đầu lay động dữ dội, cả dây xích sắt cũng bị rung lên keng keng, xem chừng chẳng mấy chốc sẽ đứt sợi xích.
Lúc này, Âm Cô hồn luôn đi theo Diệp Hồng Ngư cũng hiện nguyên hình.
Diệp Hồng Ngư cắn nát đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu vào thi thể nữ trong quan tài.
Một giây sau, nàng vỗ một chưởng vào người Âm Cô hồn, đẩy nó vào trong quan tài.
Ta không ngăn cản nàng, đây là lời dặn của Trủng Hổ Trần Sơn Hà với nàng.
Ta hồi hộp và tò mò nhìn vào trong quan tài, muốn xem khi Âm Cô hồn va vào thi thể Âm Cô, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Nàng có thực sự có thể sống lại không?
Phải biết đây chính là thi thể nữ mà tổ tiên nhà Trần đã mang ra từ bạch cốt mộ hai ngàn năm trước, nếu như nàng có thể sống lại, đó chắc chắn là một tin kinh thiên đối với giới phong thủy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận