Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.2 - Chương 43: Nói láo (length: 8812)

Địa long to lớn nằm trên đất, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Từ ánh mắt của nó không khó nhận ra, gã này không chỉ một lần bị quái nhân kia đánh, phản xạ có điều kiện mà sinh ra nỗi sợ hãi trong lòng.
Điều này khiến ta chấn động vô cùng, nhìn quái nhân kia với ánh mắt đầy kính sợ.
Phải biết hắn vừa rồi không hề dùng một chút Huyền Dương chi khí nào, chỉ đơn thuần dựa vào sức mạnh cơ thể mà đánh cho địa long tê liệt.
Đây là sức mạnh đáng kinh ngạc cỡ nào, tố chất thân thể cuồng bạo đến mức nào, xứng danh là bá vương chi thể.
Nhân lúc địa long bị đánh nằm xuống, ta vội vàng tiến lên mấy bước.
Mỗi khi ta tiến lên một bước, địa long lại lùi một bước, cứ chặn trước mặt ta như vậy.
Nó rõ ràng không muốn ta đi tới Thái Cực Đồ, không muốn ta vào hai đường hầm kia.
Xem ra địa long này chính là kẻ giữ cửa, chức trách của nó là canh giữ hai con đường âm dương.
Ta nghĩ nếu không có quái nhân này ở đây, có lẽ nó đã ăn thịt ta rồi.
Cuối cùng, nó lùi đến Thái Cực Đồ, và ta có thể thấy rõ hai lối đi kia.
Hầm rất sâu, nhìn không thấy điểm cuối, điều này khiến ta rất tò mò, dưới lòng đất Tây Giang, tại sao lại có hai mật đạo như vậy.
Ta quan sát sơ qua, hai lối đi này hẳn là có từ rất lâu rồi.
Thông thường, mật đạo dưới lòng đất được xây dựng hoặc là để dùng trong chiến tranh, hoặc là để xây lăng mộ. Tất nhiên cũng không loại trừ trường hợp có kẻ trộm mộ đào hầm, nhưng xét độ phức tạp của hai mật đạo này, rất khó có khả năng là trộm mộ.
Mà trong lịch sử cận đại, Tây Giang cũng chưa từng xảy ra chiến tranh lớn, nên có thể loại trừ khả năng làm địa đạo đánh trận.
Nói cách khác, đây là đường hầm vào lăng mộ.
Lăng mộ của ai? Của Quỷ Mẫu áo đỏ? Hay của Thanh Long sơn chủ?
Hiển nhiên không phải, mộ của bọn chúng một cái ở Thanh Khâu sơn, một cái ở Thanh Long sơn.
Trong mơ hồ, trong đầu ta xuất hiện một suy nghĩ cực kỳ phi lý, nhưng ta tạm thời không dám suy đoán, ta cần xem xét kỹ hơn đã.
Ta thấy địa long đang nhìn chằm chằm ta như hổ đói, liền bước chân vào đường hầm âm lộ.
Vừa bước vào, dù mang giày, ta vẫn cảm nhận được một tia hàn khí thấu xương, rất nhanh sau đó, âm khí bức người xộc thẳng vào người ta.
Lòng ta thắt lại, cảm giác này rất quen thuộc.
Ta đột nhiên nhớ đến hôm siêu độ con quỷ nữ không đầu, lúc Lý Bát Đấu mở mạnh âm dương lộ, khi ta bước trên con đường âm dương cũng có cảm giác này.
Mà lúc này, âm khí trong âm lộ dưới chân hiển nhiên đậm đặc hơn so với buổi tối hôm đó, trong mơ hồ ta thậm chí có cảm giác, liệu cứ đi theo con đường này xuống, có phải ta sẽ đến Quỷ Môn Quan, đến cõi âm tào địa phủ hay không?
Ta lập tức thúc dương khí, ngăn chặn cảm giác lạnh lẽo này, muốn tiến thêm hai bước nữa xem sao.
Lúc này, gã quái nhân ăn tim thật đột ngột nhảy đến trước mặt ta, chặn đường ta lại.
Hắn nhìn ta nghiêm túc, lắc đầu.
Nhìn vào ánh mắt của hắn, ta mới phát hiện ánh mắt hắn vô cùng kiên định, sâu sắc hơn người bình thường, rõ ràng hắn không phải người tầm thường, cũng có bản lĩnh thông thiên.
Nếu hắn không cho ta đi tiếp, tức là năng lực của ta chưa đủ để đi con đường này.
Cũng không biết vì sao, có lẽ là vì ta cảm thấy hắn có thể là phụ thân ta, ta bất giác tin tưởng hắn, không còn ép bản thân đi lên trước nữa.
"Ta tên Trần Hoàng Bì, ông nội ta là Thanh Ma Quỷ Thủ Trần Ngôn, xin hỏi ngươi có biết ông ta không?" Ta dò hỏi hắn.
Hắn không trả lời trực tiếp mà chỉ về phía sau ta, lại chỉ hướng giếng, ra hiệu ta rời đi.
Ánh mắt của hắn mang theo một uy áp không cho phép cự tuyệt, ta biết mình nên rút lui, hắn không cho ta ở lại đây, ắt có lý do của hắn.
Ta không thể không lùi lại, đến miệng giếng, gọi Hồng Ngư kéo ta lên.
Hồng Ngư lập tức bắt đầu kéo dây, còn ta lại tiếc nuối nhìn lại lần nữa.
Ta thấy hắn đã quay người đi vào con đường âm lộ kia, hắn rõ ràng là một người sống, có lẽ vì đã ăn hết tim thật nên không bị ảnh hưởng gì, từng bước đều rất kiên định.
Nhưng ta biết, hắn cũng đang chịu đựng áp lực rất lớn, thoạt nhìn nhẹ nhàng nhưng trên người nhất định đang gánh vác trách nhiệm mà người thường không thể nào tưởng tượng được.
Bỗng dưng, mắt ta đỏ hoe, ta lại gọi lớn về phía hắn: "Ngươi có phải là phụ thân của ta không?"
Thân thể của hắn khựng lại, nhưng không trả lời, ngẩn người trong chốc lát, rồi lại tiếp tục bước lên trước, lát sau liền biến mất, còn ta thì leo ra khỏi miệng giếng.
Ra khỏi giếng rồi, ta cố hết sức không để chút cảm xúc nào ảnh hưởng đến ta và Hồng Ngư.
Ta cười nói với nàng: "Đồ vật lấy được rồi, nhiệm vụ cũng hoàn thành, lập tức có thể ra ngoài rồi."
Nàng ngoan ngoãn gật đầu, còn ta lấy ra chiếc hộp đế ấn đỏ kia, ta không thể nào giao bảo vật này cho Cổ Hà được.
Suy đi tính lại, ta lấy ra từ túi vải viên Huyết Hồn Châu mà trước đó Tô Thanh Hà nuôi cô sát, bỏ Huyết Hồn Châu vào, thực hiện màn ly miêu đổi thái tử.
Sau đó ta lại cùng Diệp Hồng Ngư xuống đến đáy giếng lớn, cũng may dây vẫn còn, ta cột dây chắc chắn rồi ra sức kéo, phía trên Cổ Hà lập tức bắt đầu kéo hai ta lên.
Một khắc sau, ta và Hồng Ngư lại thấy ánh mặt trời.
Thấy hai ta lên, dù Cổ Hà có thâm trầm thế nào cũng lộ vẻ kích động trên mặt.
"Hoàng Bì, giỏi lắm, ta quả không nhìn lầm người, có thể xuống giếng mà quay về, ngươi là đệ nhất nhân ngàn năm!" Cổ Hà vui vẻ nói.
Ta giả vờ như còn sợ hãi nói: "Cũng may vận khí tốt thôi, bên dưới tuy không có yêu ma quỷ quái gì nhưng cũng không phải người bình thường có thể đi, nếu không nhờ ta dẫn theo Hồng Ngư, tình cờ dựa vào âm dương khí phá giải thì có lẽ cũng giống như hàng trăm bộ xương khô dưới đó, khó có thể nhìn thấy mặt trời."
"Có thấy giếng trời không, giúp ta xem Linh Nhi một góc tương lai thế nào?" Cổ Hà lo lắng nhất cho Cổ Linh, lập tức hỏi ta.
Ta đã sớm nghĩ ra lý do thoái thác, nói thẳng: "May mắn không phụ sự kỳ vọng, đã thấy. Ta ở trong vườn thấy Cổ Linh, nhưng hình ảnh đó lại không giống như lời ông lão nói, có thể nhìn thấy cái chết của người trong tương lai. Ta nhìn thấy không phải là cái chết mà thấy Cổ Linh bước ra từ phần mộ ở Thanh Khâu."
"Ồ? Còn gì nữa không?" Cổ Hà có vẻ hứng thú với những lời ta nói, truy vấn.
Ta lắc đầu, nói: "Không có, chỉ thấy bấy nhiêu, lúc ta muốn xem tiếp thì giếng nước xuất hiện Âm Dương Thái Cực Đồ, sau cùng nước giếng cạn khô."
Ta tự thấy lý do này rất hoàn hảo, nửa thật nửa giả, có khi lời thật lại dễ khiến người ta hoang mang.
Cổ Hà suy nghĩ một hồi, gật đầu nhẹ, nói: "Xem ra Linh Nhi nha đầu kia vẫn còn một kiếp, ngươi không thấy tương lai của con bé, cũng không thấy cái chết của con bé, có lẽ kiếp sinh tử này lại khó lường, đúng là Vĩnh Thế chú mà người áo xanh năm xưa để lại."
Trong lòng ta bật cười, ngoài miệng vẫn xu nịnh: "Cổ Linh tiểu thư thiên mệnh bất phàm, đến cả ông trời cũng không cách nào định sinh tử, chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành."
Cổ Hà nghe ta nói, cũng thoải mái bật cười.
Lúc này, hắn đột nhiên như nhớ ra điều gì, tiếp tục hỏi ta: "Hoàng Bì, ngươi nói giếng trời cạn khô? Nói như vậy, chiếc hộp dưới đáy giếng cũng đã vào tay rồi?"
Ta móc chiếc hộp ngọc đỏ ra, đưa cho Cổ Hà: "Vận may không tệ, vào tay rồi, vừa vào tay ta đã lên ngay, sợ có cạm bẫy gì nên còn chưa dám đụng, đúng là ông có mắt tinh đời."
Cổ Hà kích động đón lấy chiếc hộp mà Cổ gia bọn họ đã theo đuổi suốt chín đời, sau đó liền xem xét xung quanh rồi mở hộp ra.
Khi hắn thấy trong hộp là viên Tuyết Hồn Châu, hắn thoáng giật mình, rõ ràng hắn biết Huyết Hồn Châu, vật này dù quý giá nhưng vẫn không đáng với danh xưng chí bảo ngàn năm trong giếng trời được.
Đột nhiên, hắn nhìn ta lạnh lùng, trầm giọng gầm lên: "Trần Hoàng Bì, ngươi thật to gan, dám giở trò ly miêu đổi thái tử với ta? Thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi?"
Vừa dứt lời, đạo Hoàng Tuyền kiếm khí kia lại một lần nữa bao trùm lên đỉnh đầu ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận