Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.2 - Chương 39: Rỗng ruột (length: 8852)

Ta dắt tay Diệp Hồng Ngư, nàng nắm chặt tay ta.
Cả hai ta đều hiểu chuyến đi này có nhiều nguy hiểm, nhưng vẫn ngầm hiểu nhau giữ vẻ ung dung, thoải mái.
Đến cửa hội sở, ta liếc nhìn, Tệ Mục trận đã rút, rõ ràng lần này ta xuống giếng là để dùng bí thuật phong thủy, Cổ Hà sợ Tệ Mục trận sẽ ảnh hưởng đến ta.
Vào hội sở, Cổ Hà và Hoa Vận đang chờ ta, Bạch Băng, quản lý đại sảnh chỉ có thể đứng từ xa nhìn theo.
Nàng thấy ta và Cổ Hà có thể nói chuyện ngang hàng, ánh mắt nhìn ta lập tức kinh ngạc, thậm chí có một tia kính sợ.
Nơi này rõ ràng đã dọn dẹp, không có khách nào.
Ta và Hồng Ngư được đưa đến một căn phòng bí mật ở tầng một, mở cơ quan trong phòng còn có một lối đi xuống hầm.
Đến tầng hầm, ta dời một cái bàn, lật thảm lên thì thấy một nắp giếng.
"Hoàng Bì, chuẩn bị xuống đi, nhớ kỹ những gì ta dặn." Cổ Hà nói thẳng với ta.
Mở nắp giếng, một sợi dây rất dài đã chuẩn bị sẵn, một đầu cố định chắc chắn, ta và Hồng Ngư buộc dây rồi chuẩn bị xuống giếng.
Ta nhìn Hồng Ngư, nàng nhìn ta, nàng có chút sợ, nhưng vẫn rất bình tĩnh gật nhẹ đầu với ta, rõ ràng không muốn ta lo lắng, không muốn ảnh hưởng đến trạng thái của ta.
Chúng ta được thả xuống giếng, vừa xuống ta đã cảm nhận được một luồng khí tức chống đối từ dưới giếng bốc lên.
Khí này muốn đẩy ta lên, nhưng Hồng Ngư dường như không hề phản ứng, cứ thế đi xuống, nếu không có tay ta níu lại, với cả có dây thừng phía trên giữ, chắc nàng đã rơi tự do theo trọng lực rồi.
Thấy vậy, ta lập tức hiểu ra.
Cổ Hà quả không lừa ta, miệng giếng này có phong ấn, tự động đánh giá mức độ Huyền Dương chi khí của một người.
Ta cảm nhận luồng khí chống đối này, cũng đoán được giới hạn chịu đựng của nó chắc khoảng sáu mươi sáu tầng như lời Cổ Hà, tức là người luyện khí qua cảnh giới lớn thứ hai đều không xuống được.
Với một thầy phong thủy, luyện khí qua đại cảnh thứ hai, phá vỡ sáu mươi sáu tầng Huyền khí để vào đại cảnh thứ ba Đăng Thiên chi cảnh, vậy thì có thể gọi là tông sư phong thủy thực sự, có thể tìm hiểu thiên cơ. Phong thủy sư như thế không có nhiều, Cổ Hà hiển nhiên là một người.
Lời ông nội dặn ta cũng thế, chưa phá sáu mươi sáu tầng thì không được phô trương tài năng ở giới phong thủy, sẽ bị ghen ghét giết hại.
Ta định bụng trước năm hai tư tuổi sẽ tranh thủ luyện đến sáu mươi sáu tầng, dù rất khó nhưng nhất định phải làm được.
Nhưng bây giờ thấy, dù ta cố che giấu, vẫn bị các lão đại để mắt, không biết năm xưa ông nội có lường được việc này không.
Rất nhanh ta lại thích ứng luồng khí chống đối, ôm chặt Diệp Hồng Ngư, nhịp nhàng bước xuống.
Để phòng bất trắc, ta đặt Hồng Ngư ở trên, nhỡ có gì ta còn làm đệm cho nàng được.
Cái giếng này đúng là rất sâu như Cổ Hà nói.
Đi xuống khoảng hai mươi mét rồi mà vẫn tối om, không biết đến bao giờ mới đến đáy.
Ai cũng có nỗi sợ hãi bị giam cầm, Hồng Ngư không phải thầy phong thủy nên càng sợ, nàng nép chặt vào ngực ta, run rẩy nhưng cố tỏ vẻ bình tĩnh.
"Hồng Ngư, sợ không?" Ta giả bộ thoải mái hỏi.
Nàng vô thức đáp: "Sợ, không biết dưới đó có gì."
Rồi nàng lại nói: "Nhưng có ngươi ở đây, ta sợ mà vẫn thấy yên lòng. Dù có rơi xuống, ta cũng không hối hận."
"Hồng Ngư, đừng nói bậy, cuộc đời ta còn dài mà, sau khi ra khỏi đây ta sẽ dạy ngươi huyền thuật phong thủy. Đúng rồi, xuống dưới chúng ta còn thấy một cái giếng nữa, lúc đó em thử gọi tên mình với cái giếng, cái giếng ấy rất thần kỳ, có thể sẽ cho em thấy tương lai đấy." Ta nói với nàng.
Mắt nàng mở to, vui mừng nói: "Thật sao? Vậy em có hi vọng ở lại rồi."
Cứ trò chuyện như vậy, chúng ta cuối cùng cũng xuống tới đáy.
Hai chân chạm đất thật tốt, nhưng dưới này âm u quá, có lẽ vì trên kia xây hội sở Hoa Vận nên ánh sáng bị chặn hết, không nhìn rõ.
Ta lập tức đốt một cây đuốc, bảo Hồng Ngư mở đèn pin mang theo.
"Á, Hoàng Bì ca, có người!" Diệp Hồng Ngư vừa bật đèn pin đã kinh hãi nói.
Ta vội vàng nhìn xung quanh, không thấy người mà thấy rất nhiều thi thể trên mặt đất.
Nhưng cái thu hút ta trước tiên không phải là mấy xác chết đó mà là vách giếng xung quanh và mặt đất.
Vách giếng phủ đầy dấu tay, dấu móng tay màu máu, có điều đã lâu nên máu đã khô.
Trong đầu ta hiện lên cảnh, những người chết muốn leo lên, nhưng giãy giụa mãi vẫn chết ở dưới.
Có thể tưởng tượng, lúc bọn họ cố bám vào vách giếng cho đến khi rách da tróc thịt, móng tay bật cả ra, vẫn cứ phải chết, tuyệt vọng biết bao.
"Nhưng theo lý, dưới giếng không có mấy thứ dơ bẩn chứ, cả quỷ tử anh đồng đều bị Cổ Thanh Vân mang đi rồi, sao những người này không ra được? Rốt cuộc những người chết này sợ hãi điều gì khi còn sống?" Ta cực kỳ khó hiểu.
Lúc này, ta đột nhiên nghĩ tới: "Nếu Cổ Hà rút sợi dây lên, chúng ta sẽ thế nào?"
Ta lắc đầu, xua ý nghĩ đó đi, giờ không phải lúc suy nghĩ lung tung.
"Hồng Ngư, theo sát ta, nếu sợ thì nhắm mắt lại." Ta nắm tay nàng nói.
Từng bước tiến lên, ta thấy càng nhiều thi thể trên đất, nhiều đến nỗi có thể hình dung bằng từ “chồng chất như núi”.
Phong cách quần áo của các xác chết cũng khác nhau, từ thời Đại Minh đến dân quốc rồi cả hiện đại đều có.
Xem ra Cổ gia cũng không lương thiện gì, vì muốn lấy được cái gọi là bảo hạp dưới đáy giếng mà không ngừng phái phong thủy sư xuống thăm dò.
Chỉ tiếc, chẳng ai sống sót quay về.
Vì nơi đây đúng là chỗ tàng âm tụ khí nên xác chết không phân hủy, cũng không quá đáng sợ.
Nhưng không khí vẫn nồng nặc mùi xác chết, khiến ta cực kỳ khó chịu.
"Hồng Ngư, cố gắng khống chế hơi thở, đừng há miệng hít sâu, chúng ta mau vào trong, sẽ bớt sợ hơn, lấy được đồ trong đó rồi chúng ta ra." Ta khích lệ Hồng Ngư.
Ta cũng không lừa nàng, càng đi sâu vào trong, ta thấy xác chết càng ít đi.
Như thể những người chết kia trước khi chết đều thấy thứ gì kinh khủng, sợ mất mật nên cố chạy ra ngoài vậy.
Nhưng dưới đáy giếng thì có gì cơ chứ?
Chẳng phải một khoảng sân nhỏ với một cái quan tài trống sao?
Cuối cùng, ta cũng nhìn thấy quan tài từ xa.
Lúc này, Hồng Ngư lại kéo áo ta, khẽ nói: "Hoàng Bì ca, em thấy không ổn, anh có để ý vừa rồi những xác chết đó không?"
Ta an ủi: "Hồng Ngư, đừng sợ. Những xác này trải dài mấy thế kỷ, đều là người xuống giếng tìm đồ cả. Bọn họ không bị thứ dơ bẩn nào hại chết đâu, chắc có người chết đói, có người sợ chết thôi. Có ta ở đây, không sao đâu, ta sẽ bảo vệ em."
Nàng lắc đầu: "Không phải, mấy xác ở miệng giếng còn đỡ, càng vào trong thì xác chết càng gầy yếu thì phải?"
"Ý là sao?" Ta không hiểu lắm, vì ta mải nhìn vào trong mà không chú ý những xác phía sau.
Diệp Hồng Ngư có chút sợ nói: "Hoàng Bì ca, em thấy như họ bị rút ruột, cứ trơ trọi thế nào ấy."
Rút ruột?
Ta ngẩn ra, lùi lại hai bước, cúi xuống xem một xác chết gần đó.
Thì ra đúng như Hồng Ngư nói, xác rất sơ sài, cứ như cái áo treo quần áo rỗng tuếch.
Ta vén quần áo của xác lên thì thấy bên trong chỉ còn xương khô, thịt đã bị ăn sạch sành sanh!
Ngay lúc đó, ta chợt cảm thấy có một luồng khí tức phát ra gần đó, khí tức của người sống.
Ta vội kéo Diệp Hồng Ngư, khẽ nói: "Đừng quay đầu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận