Ma Y Thần Tế

Chương 1443

096 hy sinh
Vừa lên phi thuyền, mọi người liền cảm thấy n·g·ự·c thở không nổi.
Văn Triều Dương nhìn bảy mươi người cấp Giới Chủ nô lệ đứng thẳng tắp, hỏi: "Cái này... Những người này nhìn qua so với chúng ta cường đại hơn nhiều, cùng đám người bên ngoài kia giống nhau, bọn hắn rốt cuộc là đẳng cấp gì?"
Ta nói: "Bọn hắn đều là cấp Giới Chủ nô lệ, là ta mua để thủ hộ Địa Cầu, cấp Giới Chủ, so với Tinh Chủ cấp cao hơn một cấp, nói cách khác, bọn hắn lợi hại hơn Tinh Chủ cấp nô lệ Cái Luân."
Lời của ta làm cho tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Phải biết, lúc trước Tinh Chủ cấp Cái Luân, thực lực đã kinh hãi tất cả mọi người, là đối tượng được mọi người truy phủng, không ngờ lần này ta lại mang đến một lúc 100 tên nô lệ so với Cái Luân còn lợi hại hơn.
Những người phía sau Văn Triều Dương vô cùng k·í·c·h động, từng người nhịn không được tán dương ta.
"c·ô·n Lôn Thần Đế thật sự là quá lợi hại! Có 100 nô lệ cấp Giới Chủ này, chúng ta đều có thể buông lỏng một hơi!"
"Văn lão gia nói đúng, chúng ta hoài nghi ai, cũng không nên hoài nghi c·ô·n Lôn Thần Đế, trong lòng của hắn mãi mãi cũng có chúng ta Địa Cầu."
"Ta nghe nói tinh nô rất đắt, tinh nô cấp Giới Chủ, chỉ sợ tất cả chúng ta gom góp tiền cũng không mua nổi một tên, vậy mà c·ô·n Lôn Thần Đế một hơi liền mua 100 tên. Điều này chứng tỏ c·ô·n Lôn Thần Đế tại trong vũ trụ cũng rất được hoan nghênh nha!"
"Không hổ là c·ô·n Lôn Thần Đế, là niềm kiêu hãnh của Nhân tộc Địa Cầu chúng ta! Dù đi đến nơi nào, hắn đều là thiên tài không hổ thẹn với đời!"
"c·ô·n Lôn Thần Đế chính là thần trong lòng ta, sau này ai dám chất vấn hắn một câu, chính là đối nghịch với ta!"
"..."
Nghe những lời tán dương từ tận đáy lòng này, ta không có cảm giác gì, bởi vì ta cho rằng tất cả những điều này là lẽ đương nhiên, bảo vệ Địa Cầu, bảo vệ bọn hắn, là trách nhiệm ta không bao giờ chối bỏ được sau khi được lựa chọn.
Bất quá, khác với sự vui mừng hớn hở của họ, Văn Triều Dương chỉ nhìn ta với vẻ đau lòng, như một vị trưởng bối nhìn đứa cháu trai bôn ba vất vả, nói: "c·ô·n Lôn, ngươi chịu khổ rồi."
Một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua tim ta, tất cả mọi người đang tán thưởng ta lợi hại bao nhiêu, chỉ có Văn Triều Dương là thương xót ta.
Bởi vì hắn hiểu rất rõ, làm một thổ dân Địa Cầu, dù t·h·i·ê·n phú có tốt đến đâu, làm sao có thể tùy tiện xông pha trong vũ trụ tạo dựng được thanh danh? Nỗi lòng chua xót trong đó, có mấy người có thể cảm nhận được, có thể thừa nhận được?
Ta cười nói: "Lão gia t·ử, không cần lo lắng cho ta."
Văn Triều Dương nói: "Ta biết ngươi chịu nhiều khổ cực, chỉ là sợ chúng ta lo lắng, ngươi cho tới bây giờ đều không nói, c·ô·n Lôn, nếu mệt mỏi, ngươi tùy thời có thể trở về, bởi vì Địa Cầu là nhà của ngươi."
"Những người nhà như chúng ta tuy không có thực lực giúp ngươi chia sẻ áp lực, nhưng ít ra chúng ta có thể cùng ngươi trò chuyện, để cho ngươi được buông lỏng một chút."
Ta không khỏi đỏ hoe mắt, nói: "Được."
Không muốn bầu không khí lại trở nên bi thương, ta nói: "Lão gia t·ử, những người này giao cho mọi người, người yên tâm, ta và bọn hắn đều ký kết linh hồn khế ước, bọn hắn vĩnh viễn không p·h·ả·n bội ta, cũng vĩnh viễn nghe người p·h·â·n công."
Nói xong, ta nghiêm túc nhìn về phía các cao thủ Giới Chủ kia, nói: "Các ngươi nghe kỹ, người đứng bên cạnh ta, là trưởng bối ta kính yêu nhất, khi ta không có ở Địa Cầu, gặp hắn lão nhân gia như gặp ta!"
Các tinh nô đồng thanh: "Rõ!"
Văn Triều Dương không từ chối, hắn biết rõ, cùng ta không cần những lời khách sáo này, cho nên hắn lập tức nói: "Nếu vậy, ta liền làm thống soái một lần của đám Giới Chủ này!"
(câu này convert bị lỗi nên không dịch)
Ta nói: "Lão gia t·ử, cám ơn người đã bảo vệ Địa Cầu tốt như vậy."
Văn Triều Dương lắc đầu, nói: "Đây đều là việc ta nên làm."
Ta nhìn quanh một vòng, không thấy Cái Luân, hồ nghi nói: "Cái Luân đâu?"
Là tinh nô có tu vi cao nhất ta từng mua, sau trận chiến đánh lui kẻ xâm lược Vạn Tinh Sơn, chip nô lệ trên người Cái Luân liền bị ta gỡ bỏ.
Bởi vì ta tin tưởng, hắn nhất định sẽ hiệu trung với ta.
Thế nhưng, từ khi ta tới đây, vẫn không cảm giác được sự tồn tại của hắn.
Chẳng lẽ, p·h·án đoán của ta sai lầm?
Nhắc tới Cái Luân, trên mặt mọi người đều lộ vẻ đau khổ.
Một dự cảm không tốt dâng lên trong lòng ta, quả nhiên, Văn Triều Dương một khắc sau liền nói: "Cái Luân đã hy sinh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận