Ma Y Thần Tế

Chương 1584

033 Chế địch.
Ta không ngờ rằng, hồn phách của muội muội ta vậy mà thật sự còn sót lại tại Địa Cầu!
Xem ra ta đoán không sai, hồn phách trên người muội muội ta căn bản không phải là hồn phách thật sự, mà là có kẻ dùng bí thuật tạo ra biểu hiện giả dối, che đậy tất cả con mắt của thầy phong thủy, khiến mọi người lầm tưởng hồn phách của nàng đều đủ.
Kỳ thực hồn phách của nàng đã ly thể, chỉ là, muội muội ta hồn phách ly thể lâu như vậy, lại vẫn còn khí tức, đây là điều ta nghĩ mãi không thông.
Bất quá, hết thảy bí ẩn sau khi hồn phách của nàng trở về, sẽ được triệt để giải khai.
Nhìn dẫn hồn phù lướt về phía thông đạo, ta không khỏi ngứa ngáy khó nhịn, liền cất bước, định xem ta có thể bước vào hay không.
Nhưng mà, ta vừa cất bước, ánh sáng của nó liền giảm đi mấy phần, ta sợ đến mức lập tức lui ra ngoài, sợ thông đạo này đóng lại, ta dẫn hồn thất bại.
Xem ra, muốn thông qua đầu thông đạo này trở lại Địa Cầu, đây là điều không thể.
Mặc dù có chút thất vọng, nhưng bây giờ có thể tìm thấy hồn phách của muội muội ta, ta đã thỏa mãn.
Sau đó, chính là để hồn phách này thông qua thông đạo kia trở về, nhập vào thân thể muội muội ta, như vậy nàng sẽ có thể tỉnh lại, mà ta cũng có thể làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bất quá, hiển nhiên ta đã quá lạc quan, rất nhanh, cái dẫn hồn phù kia giống như bị một cỗ lực lượng thần bí ngăn trở đường đi, giữa không trung run rẩy dữ dội, dù ta lập tức muốn ổn định nó, nhưng nó vẫn trong nháy mắt tự bốc cháy, sau đó hóa thành tro bụi.
Ngay sau đó, thông đạo trước mắt biến mất, một cỗ lực lượng cường đại bắn ngược trở về, ta bị nguồn lực lượng này va chạm, cả người lùi lại mấy bước, cho đến khi đỡ lấy giường, mới cố hết sức dừng lại.
Ta mệt mỏi ngồi xuống, nhìn sắc mặt tái nhợt của muội muội, tâm tình có chút u ám.
Xem ra cho dù là nhục thân triệu hoán, đã đi về hướng Địa Cầu tìm hồn phách của muội muội ta, cũng không thể tuỳ tiện trở về.
Chung quy là lực lượng của ta không đủ mạnh!
Ủ rũ trong chốc lát, ta miễn cưỡng vực dậy tinh thần, nhẹ nhàng sửa lại góc chăn cho muội muội ta, nói: “Nếu đã tìm được phương pháp mở ra thông đạo Địa Cầu, ca ca tin tưởng, chỉ cần ta siêng năng tu luyện, luôn có một ngày có thể triệt để mở ra thông đạo.”
“Cho đến lúc đó, ta nhất định đưa hồn phách của muội trở về, tiểu muội, chờ ta.”
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến một nguồn lực lượng ba động, ta đoán được có cường địch đến đây, xem chừng lão tặc Hoàng Vận Hoành kia, giờ phút này đã dẫn người giết tới nơi này.
Để tránh cho người vô tội thương vong, ta trực tiếp một cái lắc mình liền đi tới ngoài cửa lớn, vừa qua khỏi đó, ta liền gặp được một nhóm nhân mã bao vây phủ đệ của chúng ta, mà cách đó không xa, người của chúng ta đang chạy đến, lại bị một nhóm người khác ngăn ở bên ngoài.
Hai phe giằng co, đại chiến hết sức căng thẳng.
Còn chưa tới gần, thiếu niên thủ vệ kia đã bị một thanh niên đối phương tóm lấy, đưa tay định lấy mạng hắn.
Thiếu niên hung hãn không sợ chết, trong miệng hùng hổ dọa người, bộ dạng nhiệt huyết đó, khiến ta vô cùng cảm động.
Thanh niên nhe răng trợn mắt, trợn mắt tròn xoe, một tay đập xuống, nói: “Chết đi!”
Thiếu niên con mắt không chớp, đã chuẩn bị sẵn sàng chịu chết.
Ta điều động lực lượng, tràn vào thân thể thiếu niên, sau một khắc, thiếu niên đấm ra một quyền, đối đầu với một chưởng kia của đối phương, đúng là trực tiếp xuyên thủng bàn tay của đối phương, tạo thành một lỗ máu.
Thanh niên kia kêu thảm thiết, buông thiếu niên ra, ngã xuống ngựa, hô: “Tay của ta!”
Thiếu niên kinh ngạc, cúi đầu nhìn tay của mình, nghĩ mãi không hiểu sao mình đột nhiên trở nên cường hoành như vậy.
Bất quá, hắn không nghĩ nhiều, lập tức kích động nói: “Ta thắng! Quả nhiên, tà không ép chính! Tà không ép chính!”
Lão đầu đứng giữa lập tức nhíu mày, nói với thanh niên bị thương: “Đồ vô dụng, tránh ra!”
Tiếp đó, hắn liền gọi ra trường thương, một thương đâm về phía đầu thiếu niên.
Thanh trường thương kia mang theo một cỗ ánh lửa quỷ dị, vung tới, thậm chí ngay cả không khí cũng trở nên nóng rực.
Hoàng Gia này bảo bối thật đúng là không ít!
Thiếu niên quá sợ hãi, quay người định bỏ chạy, trường thương lại nhanh hơn trong tưởng tượng của hắn, trong chớp mắt đã muốn đâm xuyên sau gáy hắn.
Khổng Thành mấy người hô to, làm sao đối thủ cứ quấn lấy bọn hắn không ngừng, khiến bọn hắn không thể ra tay giúp thiếu niên.
Mọi người còn tưởng thiếu niên sắp máu vẩy tại chỗ, thì cái thương kia đột nhiên vỡ thành bột mịn.
Giờ khắc này, ngay cả lão giả kia cũng biến sắc.
Ta bay xuống nóc phòng, ánh mắt lạnh lẽo, trên cao nhìn xuống quan sát chúng sinh, khi lão giả kia đối mặt với ta, hắn không khỏi bị lực lượng của ta dẫn dắt mà ngã xuống ngựa.
Một cử động kia, trong mắt người khác giống như là hắn bị ta dọa sợ vậy.
Ta cười lạnh, nói: “Hoàng Gia còn bao nhiêu dạng vũ khí miệng cọp gan thỏ này, không bằng cùng nhau lấy ra, để ta luyện tay một chút thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận