Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.3 - Chương 46: Phong ấn (length: 8734)

Tiết Nghiệt nói hắn đoán được Tần Thiên Tứ muốn làm gì, ta trong nháy mắt cũng tò mò, hắn ẩn náu ở thôn Phong Môn lâu như vậy, mục đích là gì?
Ta nhìn về phía Tiết Nghiệt, hắn nói thẳng: "Liên quan đến chân tướng đảo Âm Cô, bí ẩn sau lưng nó, không chỉ có các đại gia tộc Huyền Môn như Tần gia chú ý, mà Âm Ti cũng đang để mắt, luôn dò xét."
Ta khẽ gật đầu, chuyện này với ta không có gì là bí mật, nơi này do Âm Ti phong tỏa, nếu chúng không thèm muốn thứ gì, không thể nào làm lớn chuyện như vậy.
Rất nhanh, Tiết Nghiệt nói tiếp: "Những chuyện này không phải tự ta trải qua, ta cũng chỉ thu thập được tin tức thông qua nhiều con đường khác nhau. Trước đây ta không chắc chắn, hiện tại xem hành vi của Tần Thiên Tứ thì những điều đó đều là thật."
Ta hỏi Tiết Nghiệt rốt cuộc là chuyện gì, hắn kể cho ta nghe.
Chuyện này vẫn phải nói đến mấy chục năm sau vụ thảm án ở Trần gia trang, khi đó Âm Ti mới tiếp quản thôn Phong Môn không bao lâu.
Liên quan đến chân tướng của việc khởi tử hoàn sinh, đây là trái với trật tự của Âm Ti, người đã chết là hết tuổi thọ, cần xuống âm tào địa phủ đầu thai chuyển thế, đây là quy tắc đạo lý không đổi từ xưa đến nay, Âm Ti tự nhiên không cho phép ai phá hoại trật tự này, không cho phép tà thuật sống lại tồn tại, cho nên mới phong tỏa Trần gia trang để điều tra.
Lúc đó Âm Ti có thể nói đã dùng mọi thủ đoạn, người ngoài không biết, nhưng theo bí văn truyền miệng của người dân từng sống ở thôn Phong Môn, cả Trần gia trang đã từng bị đào bới tung tóe cả lên.
Các loại âm binh âm tướng, Quỷ Đế Quỷ Vương, trong thời gian đó liên tục xuất hiện ở Trần gia trang, không bỏ qua bất kỳ manh mối khả nghi nào.
Trải qua mấy chục năm điều tra, Âm Ti thực ra không hề như người ngoài nói là không thu hoạch được gì, bọn họ thật ra đã tra được một chút chân tướng.
Họ đã tra được một nơi quỷ dị ở sâu trong thôn Phong Môn.
Cấm địa này chính là vị trí cũ của chúng ta trước mắt, khi đó nơi này chưa gọi là đảo Âm Cô, mà chỉ là một vùng hoang vu không người ở.
Ở chỗ này, Âm Ti đào lên vô số hài cốt, giống như nơi này từng xảy ra một cuộc chiến tranh lớn.
Khung xương của những hài cốt này lớn hơn người bình thường nhiều, đào ròng rã bảy ngày bảy đêm, xương trắng chất thành đống.
Sau khi đào hết xương trắng lên, không ít đại lão của Âm Ti đến nghiên cứu, nhưng cũng không có thu hoạch gì.
Ngay lúc họ không còn cách nào, những hài cốt này đột nhiên động đậy.
Vô số xương khô đột nhiên đứng lên, tựa như bị một câu chú ngữ triệu hồi, chúng đồng loạt đứng thẳng, xếp thành hàng, nhất loạt bước về phía trước.
Bước đi kiên định, mạnh mẽ và dứt khoát, phảng phất trở lại thành đội quân bách chiến bách thắng khi còn sống.
Các âm binh âm tướng của Âm Ti cũng bị chấn động, lập tức đi theo sau những bộ xương trắng này.
Cứ thế đi, cứ thế đi, theo sau đội quân xương trắng, dù là âm binh âm tướng mạnh mẽ cũng cảm nhận được một cảm giác vinh quang, cảm giác sứ mệnh, như thể nơi họ sắp đến là một thánh địa.
Đi mãi đi mãi, những bộ xương trắng phía trước càng lúc càng ít, rồi chúng cứ thế biến mất.
Cho đến khi bộ xương cuối cùng biến mất, các âm binh âm tướng mới ngơ ngác, họ tăng tốc đuổi theo, nhưng nhanh chóng bị một luồng khí tức mạnh mẽ đẩy lùi lại.
Thực ra đội quân xương trắng đó không biến mất, mà là đi vào một thế giới vô hình.
Lúc đó, vị Quỷ Đế phụ trách việc này lập tức kết luận, trước mắt có một phong ấn, phong ấn này đã khóa một không gian.
Giống như người thường không nhìn thấy Âm Ti, không gian này cũng không phải ai muốn thấy hay muốn vào cũng được.
Nhất định phải tìm ra phương pháp chính xác mới có thể tiến vào, nếu không chỉ có thể dùng sức mạnh phá vỡ phong ấn, giống như các thầy phong thủy giỏi có thể mở Quỷ Môn Quan.
Quỷ Đế là ai, là người nắm giữ một phương trong ngũ phương của Âm Ti, ông ta không tin ở dương gian có nơi nào mình không thể đến.
Cho nên, ông ta cũng không tìm cách phá phong ấn mà lập tức phái âm binh âm tướng cùng nhau phát lực, định dùng sức mạnh mở không gian mà các bộ xương kia đã đi vào.
Âm khí ngập trời tràn ra, toàn bộ âm binh âm tướng đều đồng loạt ra tay, sức mạnh này đủ để biến một thành nhỏ thành địa ngục trần gian.
Thế nhưng, họ lại bị đánh bật lại mà không công, không chỉ thế, những âm binh âm tướng tham gia vào việc này đều nhanh chóng hồn phi phách tán.
Đến ngay cả Quỷ Đế cũng cảm thấy hồn phách bất ổn, tu vi giảm mạnh, sợ hãi rút về Âm Ti.
Sau đó, Âm Ti lại phái một Quỷ Vương đến thôn Phong Môn làm thành chủ, họ phái âm tướng phong tỏa chỗ đó, cũng không còn ý định cưỡng ép phá phong ấn nữa.
Về sau, nơi này mới biến thành đạo Âm Dương và đảo Âm Cô hiện tại, Âm Ti không còn phái binh đi vào tra xét nữa, mà chỉ để âm binh canh giữ trên đường để giám sát, hễ có chuyện gì bất thường sẽ lập tức báo tin về.
Nghe Tiết Nghiệt kể lại đoạn lịch sử này, ta cau mày, hỏi hắn: "Tiết Thống lĩnh, ý ngươi là Tần Thiên Tứ biết cách phá phong ấn đó?"
Tiết Nghiệt gật nhẹ đầu, nói: "Khả năng rất lớn, cách phá phong ấn có thể liên quan đến lũ quỷ hài này. Nhưng không phải quỷ hài sống, mà cần thi thể của chúng, giống như đội quân xương trắng năm đó."
"Tiết Thống lĩnh ý là Tần Thiên Tứ cố ý mượn tay chúng ta giết lũ quỷ hài này, sau đó điều khiển thi thể của chúng để phá phong ấn?" Ta kinh hãi trong lòng.
Nghĩ lại cũng đúng là như vậy, nếu không Tần Thiên Tứ không có lý do gì dùng long phù khống chế lũ quỷ hài tấn công chúng ta, thứ hắn muốn không phải lũ quỷ hài đang sống, mà là thi thể của chúng!
Thi thể không nhập sáu đạo luân hồi, là một sự tồn tại rất đặc biệt, có lẽ thi thể chính là chìa khóa để phá phong ấn đó.
Thật không biết Tần gia nắm giữ bí mật cốt lõi nào, nhưng hiện tại xem ra họ chắc chắn đã nắm phần thắng, không chỉ có cách phá phong ấn mà có thể còn biết điều gì sẽ xảy ra sau khi phong ấn bị phá.
Trong đầu ta lúc này chợt hiện lên ba chữ, "bạch cốt mộ".
Chỗ phong ấn mà ngay cả Quỷ Đế Âm Ti cũng không phá được, chẳng lẽ là "bạch cốt mộ" mà tổ tiên Trần gia đã đến năm xưa?
Âm Cô là nữ thi Trần An mang từ bạch cốt mộ ra, vậy nên việc nàng sinh ra những quỷ hài này là chìa khóa để mở bạch cốt mộ?
Nghĩ đến đây, ta thấy có chút bối rối.
Tần gia đa mưu túc trí hơn ta tưởng nhiều, ta thật lo Tần Thiên Tứ sẽ thả thứ gì đó đáng sợ từ chỗ phong ấn.
Đến lúc đó, Tần Thiên Đạo lại dẫn các cao thủ Huyền Môn đến cùng với người của hắn tạo thành thế "trong ngoài tương hợp", cướp đoạt bí mật của Trần gia, rồi bắt gọn chúng ta.
"Tiết Thống lĩnh, trước đừng quan tâm đến Tần Thiên Tứ, chúng ta đi đảo Âm Cô ngay lập tức." Ta nói với Tiết Nghiệt.
Ta đã quyết định rồi, có thể nơi phong ấn "bạch cốt mộ" tà dị như thế, với đạo hạnh của chúng ta đến đó sẽ vô cùng nguy hiểm, rất có thể rơi vào bẫy của Tần Thiên Tứ, đã vậy chi bằng đi đến đảo Âm Cô trước, làm rõ bí mật của Âm Cô, biết đâu ông nội có để lại cách hóa giải ở đó.
Nhưng vừa dứt lời, ta phát hiện Tiết Nghiệt đã đi về phía đám quỷ hài thi thể.
Tiết Nghiệt cầm đồng la trong tay, nắm chặt ấn quyết cản thi lao tới chúng.
Hắn là cao thủ cản thi, có lẽ thấy trận này nên cố ý đi so chiêu với Tần Thiên Tứ.
Ta do dự một chút, cũng không ngăn hắn lại, nghĩ trước tiên thử dò xem đạo hạnh của Tần Thiên Tứ đến đâu.
Nhưng khi ta thấy hành động tiếp theo của Tiết Nghiệt, cả người ta hít một ngụm khí lạnh.
Chỉ thấy, Tiết Nghiệt nhanh chóng đi đến phía sau đám thi thể quỷ hài, hắn dường như muốn dùng bí thuật cản thi của mình điều khiển mấy cái xác đi.
Thế nhưng một giây sau, thân thể hắn đột nhiên cứng đờ, ngay sau đó hắn lao thẳng vào phía sau đám xác quỷ hài.
Hắn giơ tay, hai chân duỗi thẳng tắp, không còn lảo đảo bước đi nữa, mà là dùng mũi chân nhún nhảy tìm đường đi.
Tiết Nghiệt đã gia nhập vào đội xác, trở thành một cái xác bị điều khiển.
Bạn cần đăng nhập để bình luận