Ma Y Thần Tế

Ma Y Thần Tế - Q.4 - Chương 14: Linh thai (length: 9089)

Làm ngươi mơ mộng hão huyền!
Ta chợt quát một tiếng, xông về phía cha con Ngưu gia.
Trong thời khắc mấu chốt này, ta đột ngột hét lớn làm cha con Ngưu gia giật mình.
Bọn họ lập tức nhìn về phía ta, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Cha, tiểu tử này sao lại không bị khống chế?” Ngưu Bàn thật thà lập tức hoảng sợ nói.
“Bắt lấy hắn!” Lão Ngưu sắc mặt ngưng trọng, trực tiếp ra lệnh.
Thế là cha con Ngưu gia đón đánh ta liền xông tới, khi sắp đến trước mặt bọn hắn, ta đột nhiên quay người, quay đầu bỏ chạy.
Vừa chạy ta vừa nói: “Lão Ngưu, các ngươi đừng hòng đạt được như ý! Huyết Quỷ môn là do một tay Ngưu gia các ngươi lên kế hoạch, các ngươi sẽ không được ghi danh sử sách mà sẽ để tiếng xấu muôn đời!” “Tiểu tử ngươi biết cái gì, đứng lại cho lão tử!” Lão Ngưu rõ ràng là kẻ nóng tính, vừa đuổi vừa chửi.
Ta vung chân chạy ra ngoài, chạy đến bên ngoài lăng mộ thì kéo cái sợi dây xuống mộ rồi leo ra ngoài.
Vờ như muốn trèo ra khỏi núi, ta nói tiếp: “Ta nhất định sẽ truyền ra bí mật của Ngưu gia các ngươi, đừng nghĩ rằng Ngưu gia các ngươi lợi hại thế nào. Huyền Môn thâm sâu như biển, sao Ngưu gia các ngươi có thể hủy hoại được? Ta sẽ đi liên hệ Văn thiên sư cùng Trần Bắc Huyền lão gia tử ngay!” Ta nhắc đến hai vị cao thủ hàng đầu đương kim Huyền Môn, trừ những lão thần tiên ít xuất hiện ở các tông môn thâm hậu như Long Hổ sơn, Mao Sơn phái, thì hai người này hoàn toàn xứng đáng là vương trong Huyền Môn hiện nay.
Chỉ cần cất tiếng hô hào, dù Ngưu gia hắn có nắm giữ bí văn từ thời Tần thì cũng chẳng thể lật trời.
“Thằng nhãi ranh, bị Trần gia lợi dụng, giờ lại muốn phá hỏng việc tốt của Ngưu gia ta sao? Chỉ bằng thứ phế vật như ngươi, đừng có nằm mơ!” Lão Ngưu quát lạnh một tiếng, đưa tay liền đánh ra một chưởng.
Đấu pháp giữa các thầy phong thủy rất coi trọng khí cơ, thông qua huyền khí áp chế có thể nghiền ép đối thủ. Nhưng dùng huyền khí đối phó với người bình thường thì lại không hiệu quả lắm, trừ khi là dùng khí hóa kiếm, dùng kiếm quyết các kiểu mới có thể giết người.
Mà ta bây giờ chính là người bình thường, nên chưởng này của lão Ngưu đánh lên người ta cũng không làm ta bị thương, ngược lại còn ấm áp vô cùng thoải mái.
“Bàn nhi, đuổi theo, mau đem tên phế vật này bắt lại cho ta!” Lão Ngưu tức đến nổ phổi nói.
Ngưu Bàn thân thể cường tráng vô cùng, lao vào như một con tiểu man ngưu, lập tức leo lên dây, bám theo dây đuổi theo ta.
Trong lòng ta mừng thầm, hai cha con này đã bị mắc lừa rồi.
Chiêu này của ta thực chất là điệu hổ ly sơn, cha con Ngưu gia không hề hay biết rằng ta có thể giúp Lý Tân bọn họ tỉnh lại khỏi ảo giác. Vừa rồi ta đã liếc mắt với Lý Tân, hắn là người thông minh, thoáng cái liền hiểu ý ta.
Hiện giờ ta giữ chân cha con Ngưu gia, Lý Tân bọn họ nhất định đã bắt đầu tìm cách phá giải tế đàn cổ quái kia.
Ta cố ý chậm tốc độ, luôn giữ một khoảng cách nhất định với Ngưu Bàn, để hắn sắp đuổi kịp nhưng lại không thể đuổi kịp.
Đúng lúc này, lão Ngưu đột nhiên vỗ đùi, nói: “Bàn nhi xuống đây mau, đừng quản tên phế vật đó, không ổn rồi, chúng ta làm chính sự!” Xem ra lão già này tuy chậm chạp chút nhưng không phải là ngốc, đã ý thức được có gì đó không ổn rồi.
Thấy Ngưu Bàn nhảy xuống, ta cũng không khỏi phải quay trở lại, trong lòng cầu mong Lý Tân bọn họ đã phá được tế đàn kia, không cho cái gọi là Huyết Quỷ kia xuất hiện.
Vừa tới cửa lăng mộ, ta liền nghe thấy bên trong vọng ra mấy tiếng phanh phanh phanh.
Chắc là Hồ Ấu Vi nổ súng, bên trong rõ ràng đang đánh nhau.
Ta nhanh chân bước vào lăng mộ, khi thấy cảnh tượng trước mắt, cả người cũng trợn tròn mắt.
Chỉ thấy, Ngưu Bàn và A Man đang đối đầu, quyền cước thô bạo giao chiến. A Man cao lớn, thân cao gần hai mét khiến hắn trông như một con đại hùng. Nhưng Ngưu Bàn cũng không hề kém cạnh, người đúng như tên, một thân cơ bắp cuồn cuộn.
Hai người như hai con mãnh hổ, kịch liệt va chạm.
Lý Tân và lão Ngưu thì đang đấu pháp, Lý Tân triệu hồi một con đại thanh xà quấn quanh người, lão Ngưu thì không ngừng đánh chưởng vào Lý Tân, trong lúc nhất thời tuy chưa phân thắng bại nhưng lão Ngưu dần chiếm thế thượng phong, đánh cho Lý Tân liên tiếp lùi lại.
Bất quá những điều này không phải thứ khiến ta kinh ngạc, sở dĩ ta thất thần là bởi vì trên tế đàn Huyền Vũ.
Chỉ thấy, không biết từ lúc nào tế đàn đã xuất hiện một vết nứt lớn. Đầu của Huyền Vũ đã đứt lìa, ngay chỗ vết nứt đó, máu tươi không ngừng tuôn ra, huyết dịch đỏ thẫm cuồn cuộn không ngớt.
Kinh khủng hơn là trong huyết dịch này không ngừng nổi lên bọt máu, bên trong còn có tiếng gầm gừ trầm thấp, rõ ràng là có sinh vật sống.
Đó là cái thứ quái quỷ gì? Chẳng lẽ Huyền Vũ trong tế đàn thực sự ấp ra Huyết Quỷ?
Hồ Ấu Vi không ngừng nã súng về phía vũng máu, ta thấy được sự lo lắng của nàng, nhưng nàng này cũng gan dạ thật, không hề sợ hãi, một hơi bắn cạn hộp đạn.
Ta nhanh chân đến bên cạnh Hồ Ấu Vi, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
"Mặt, trong vũng máu này có mặt người!" Hồ Ấu Vi nói.
“Nó xuất hiện như thế nào? Các ngươi tìm được cách phá giải chưa?” Ta hỏi.
Hồ Ấu Vi lắc đầu, nói: “Không có, vừa rồi bọn ta lên tế đàn trước. Bọn ta muốn phá nó, A Man có sức mạnh vô địch, hắn một quyền đánh vào tảng đá lớn này. Khi hắn đánh một quyền xuống, bọn ta lại nghe được một tiếng răng rắc. Tảng đá đó hình như có sinh mệnh, lại có thể cảm giác được đau đớn.” Ta ngẩn người, tảng đá lại có thể cảm thấy đau?
Hồ Ấu Vi nói tiếp: "Khi A Man định đánh thêm cú thứ hai, Lý đại xà ra tay ngăn cản hắn. Lý đại xà dùng mũi ngửi, ngươi biết đấy mũi của hắn còn thính hơn cả chó. Hắn ngửi ngửi xong thì bảo bên trong hòn đá có vật sống."
Ta nhíu mày càng chặt hơn, mơ hồ nghĩ ra một khả năng.
Mà Hồ Ấu Vi lại tiếp tục kể cho ta tình hình vừa rồi, Lý Tân ngăn A Man lại.
Hắn cúi đầu xem xét tảng đá lớn trên đầu Huyền Vũ, dùng tay chạm vào kinh văn phức tạp trên đá.
Đột nhiên, những kinh văn kia phát ra ánh sáng trắng, ngay sau đó đầu Huyền Vũ liền đứt lìa.
Bọn họ cúi xuống nhìn chỗ bị đứt, lại thấy bên trong có hai con mắt cũng đang nhìn lại bọn họ.
Trong đá có một khuôn mặt, mặt này trông giống mặt người nhưng lại khác biệt.
Ngũ quan đầy đủ, nhưng so với mặt trẻ nhỏ bình thường thì lại lớn hơn rất nhiều.
Hồ Ấu Vi sợ hãi nên nã súng vào mặt đó, nó rất nhanh liền biến mất.
Ngay sau đó, máu bắt đầu từ trong tảng đá tuôn ra, lúc đó Lý Tân bỗng nhiên thốt lên một câu: "Côn Luân thai".
Vừa dứt lời, cha con Ngưu gia liền xông vào.
A Man đối đầu Ngưu Bàn, Lý Tân thì đấu pháp với lão Ngưu.
Lý Tân giao cho Hồ Ấu Vi một nhiệm vụ, đó là phải ngăn không cho vật sống trong tảng đá chui ra.
Nghe Hồ Ấu Vi kể, ta đã đoán ra và kiểm chứng.
Phỏng đoán của ta cũng hợp với Lý Tân, hắn nói đây là Côn Luân thai, nhưng nói đúng hơn thì phải gọi là Địa sinh thai.
Đây là một hiện tượng tự nhiên kỳ quái, trong phong thủy học cũng cực kỳ hiếm gặp, vô cùng thần bí.
Truyền thuyết ở nơi đầu nguồn long mạch, nơi tập trung linh khí trời đất, thường trong nham thạch, sông băng, cây cối, tự nhiên sẽ thai nghén ra vật giống như hài nhi, vật này gọi là Địa sinh thai.
Địa sinh thai là vật sống, nhưng cần ngàn năm thai nghén mới có thể thành hình, thậm chí có khả năng thành hình người.
Điều này cũng có ghi chép trong điển tịch, cuối những năm Tây Hán, tại một hồ băng lớn trên núi Côn Luân, người dân Tạng đã phát hiện một băng thai khổng lồ, lớn như đấu, ngũ quan đã đầy đủ, là một bé gái, sinh động như thật.
Bởi vì núi Côn Luân là tổ của long mạch thiên hạ, đó là nơi tận cùng của long mạch thiên hạ.
Cho nên Địa sinh thai còn gọi là Côn Luân thai, Côn Luân thai chính là thiên định huyệt.
Nghe nói nếu đào Côn Luân thai ra khỏi lòng núi, rồi xây lăng mộ bên trong, chôn người vào, có thể đoạt được tạo hóa của trời đất.
Bất quá người bình thường không thể chôn vào huyệt Côn Luân thai, chôn vào ắt sẽ chết, chỉ có những bậc thông thiên tài lại được chôn.
Trong lịch sử phong thủy, trong truyền thuyết có ghi chép lại, chỉ có một người được chôn vào Côn Luân thai, đó chính là Hoàng Đế!
Nghĩ đến đây, ta âm thầm kinh hãi.
Rõ ràng là vào thời nhà Tần hai ngàn năm trước, cũng đã xuất hiện Côn Luân thai, nó bị đào lên tạo thành tế đàn trong lăng mộ này.
Mà Huyết Quỷ trong miệng cha con Ngưu gia, chỉ có thể chính là linh thai Côn Luân này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận