Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 433 - Cuộc giao tranh giữa các võ đạo đại sư!

"Người thanh niên, ta khuyên ngươi còn trẻ thì đừng cậy mạnh."
Lạc Vi mặc một bộ quần áo luyện công trắng như tuyết, nháy mắt nhìn vị "Tần Đại sư" trước mắt, nàng cũng không nghĩ rằng, người này không những tuổi còn trẻ mà lại kiên cường như vậy.
Nể tình nhìn Tần Phong tương đối thuận mắt, nàng lên tiếng nhắc nhở: "Thanh niên, danh hào của Hồng lão ở quốc nội có thể không nhiều người biết lắm, nhưng ở Đông Nam Á cũng được coi như sấm bên tai. Lúc còn trẻ, Hồng lão từng một chưởng đánh chết ba gã đại sư Thái Quyền, danh chấn Thái Quyền giới."
"Ở Manila, Hồng lão từng xuất chiến liên tục ba mươi ngày ở Địa Hạ Quyền khu phố, đánh chết bốn mươi hai Quyền Thủ tinh anh của các quốc gia, không một lần bại tích, sáng lập thần thoại của Manila Hắc Quyền giới."
"Những năm này, số người chết dưới tay Hồng lão không có bốn chữ số thì cũng có hơn ba chữ."
"Ngươi muốn khiêu chiến Hồng lão thì cần phải hiểu rõ kết quả."
"Tê. . ."
Nghe Lạc Vi đem sự tích quang vinh của Hồng lão gia tử từng việc từng việc nói ra, ba vị nữ quyến của Hạng thủ phủ đều sợ đến choáng váng, Gina, Lina phân biệt ôm hai tay Tần Phong để ở trước ngực.
Tiểu cô mụ bất chấp xấu hổ, trực tiếp ôm hông Tần Phong, một bộ phải đưa hắn trở về. . .
"Khụ. . ."
Nhìn thấy nữ nhi muội thất thố, thủ phủ Hạng Hoa Long ho khan, sau đó cũng khuyên nói rằng: "Tần Đại sư, Hồng Đại sư đây chính là ngự dụng võ đạo đại sư của Yến Kinh đại gia tộc, giết người không cần đền mạng, ta xem ngày hôm nay chúng ta hay là thôi đi."
Lúc nói chuyện, Hạng Hoa Long lau mồ hôi trán, sớm biết có chuyện như vậy, đánh chết hắn cũng sẽ không dẫn Tần Phong đến gặp Hồng đại sư.
Giờ thì hay rồi. . .
"Hừ, người trẻ tuổi chính là không biết trời cao đất rộng, hiện tại lui ra ngoài, lão phu còn có thể tha cho ngươi một mạng." Hồng Lão Đan vuốt chòm râu, nhìn Tần Phong giống như con kiến.
Mấy năm nay, số người vô tri không biết trời cao đất rộng chết ở trong tay hắn cũng không ít, hắn không ngại hiện giờ lại thêm một.
"Hắc hắc, Hồng Đại sư, lẽ nào một thân công phu của ngươi đều do khoác lác mà thành sao?"
Thân thể Tần Phong hơi chấn động một chút, gạt ra ba vị mỹ nữ, sau đó tỏ vẻ khinh thường cười, "Đến đây đi, mặc kệ ngươi là Hồng Đại sư hay là Hắc đại sư, hôm nay, ta muốn để cho ngươi thua tâm phục khẩu phục."
n, hắn có 1562 điểm lực lượng, 3057 điểm thể chất, muốn làm cỏ một lão già thối tha còn không dễ như ăn sáng?
"Tốt, vậy để lão già ta cho ngươi nếm thử một chút giáo huấn a!"
Hồng lão chấn nộ, phải biết rằng ở Yến Kinh, cho dù là những gia tộc cao cấp nhất cũng phải cho hắn chút tình mọn, nữa là một tên mao đầu tiểu tử dám khẩu xuất cuồng ngôn để hắn thua tâm phục khẩu phục? Thực sự là chuyện cười!
. . .
Sau đó, hai người ở dọn xong thế trận ở giữa phòng luyện công, xác định rõ quy củ, trước để Tần Phong đón đỡ mười chưởng của Hồng đại sư, sau đó Hồng lão sẽ đón đỡ một chưởng của Tần Phong.
"Ha ha, nếu như ngươi có thể ngạnh kháng mười chưởng của lão phu, như vậy thì đừng nói là một chưởng, ngươi để cho lão phu đi tự sát ta cũng không nói hai lời. "
Hồng lão cười cười.
Hô. . .
Một tay hắn chắp sau lưng, tay kia hơi phiếm hồng quang vỗ vào không trung, nguyên bản không khí bất động bỗng như nổ tung “Đùng” một tiếng, vây quanh lòng bàn tay lão xoay tròn. . .
"Một chưởng này, ta vận dụng một tầng công lực, dù không đến mức giết chết ngươi, nhưng cũng đủ để cho ngươi nằm viện mười ngày nửa tháng."
"Coi như, là một cái giáo huấn nho nhỏ."
Hồng lão dứt lời, một chưởng chậm rãi đẩy ra, khí lưu mạnh mẽ thôi bay rèm cửa sổ bốn phía. . .
Tam nữ đứng ngoài quan sát đều cắn môi, thần sắc lo lắng đến cực hạn, các nàng đã an bài sẵn bác sĩ chờ ở bên ngoài ở phòng luyện công, chỉ cần Tần Phong vừa bị thương liền lập tức gọi đến cứu trị.
Mà Lạc Vi thì nghi ngờ chớp chớp đôi mắt. . .
n, Tần Phong, ba vị nữ quyến, thêm một gã bụng phệ thủ phủ, sao đội hình này khiến nàng cảm thấy quen thuộc thế nhỉ?
Oành. . .
Ở giữa phòng, lúc này một chưởng kia của Hồng lão đã vững vàng đánh vào lồng ngực của Tần Phong, nhưng mà hình ảnh hắn bị đánh bay trong dự đoán chưa từng xuất hiện, vẫn như cũ bình thản ung dung đứng tại chỗ.
Phảng phất như chỉ bị muỗi đốt một cái.
Hồng lão vẻ mặt cổ quái, hắn cảm giác một chưởng này giống như đánh vào một khối thép tấm, không chỉ không thương tổn được đối phương, ngược lại khiến bàn tay hắn ẩn ẩn phát đau.
"Người thanh niên xem ra cũng có chút thật tài, nhận thêm lão phu đi một chưởng thử xem."
Thần sắc Hồng lão trở nên có chút chăm chú, chưởng thứ hai đánh ra, một chưởng này phách toái không khí, trong nháy mắt bắn trúng Tần Phong.
“Độp!”
Tiếng không khí bạo liệt vang lên, nhưng thân thể Tần Phong vẫn lù lù bất động, mà sắc mặt của Hồng lão mơ hồ có chút đau đớn. . . n, một chưởng này khiến hắn lại như đánh vào trên thép tấm.
Oành. . .
Hồng lão vẫn không tin tà, hắn liên tiếp đánh mấy chưởng, trong không khí truyền đến từng tiếng nổ vang, phảng phất giống như có lựu đạn liên tiếp bạo nổ.
Mấy người đang đứng xem xung quanh cũng cảm thấy màng tai như bị tạc nứt. . .Nhưng khi thấy Tần Phong thân ở trung tâm vụ nổ vẫn như cũ ung dung tự nhiên, bốn phía không khỏi truyền đến một trận hít hà dồn dập.
Ba vị nữ quyến ngây ngốc nhìn ngắm nam nhân nhà mình, vừa lo lắng lại có chút kinh ngạc, nam nhân này, từ khi nào lại trở nên mạnh mẽ rắn chắc đến thế?!
Thủ phủ Hạng Hoa Long thì càng ngây ngẩn cả người, giờ khắc này, hắn mới thực sự hiểu được, vị Tần Đại sư này thực lực kinh khủng, không chỉ lực đạo biến thái, liền ngay cả cường độ nhục thân cũng thật đáng sợ. Hắn thật sự đã kịp ôm đùi một vị võ đạo đại sư!
"Người này, còn là người sao. . ."
Trong con ngươi trong suốt của Lạc Vi hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng nhưng là rõ ràng uy lực mỗi một chưởng của Hồng lão có thể so với lựu đạn bạo tạc. . . Nhưng mà tên thanh niên này dĩ nhiên lại có thể ung dung đón đỡ.
Thân thể người này chẳng lẽ làm bằng Titan? !
"Điều này sao có thể?"
Hồng lão liên tục đánh mấy chưởng, sử xuất mười phần lực đạo, mỗi chưởng có thể đập chết một con cọp, vậy mà gã thanh niên này lại giống như hắn đang phí công cù lét trêu đùa hắn.
Mà bàn tay của Hồng lão ngược lại bị chấn cho đau nhức.
"Hắc hắc, còn một chưởng cuối cùng, cũng xin Hồng Đại sư gia tăng kình lực nha."
Tần Phong nhếch miệng cười.
Hiện tại thế tục võ đạo căn bản đã không thể tạo ra một chút uy hiếp nào với hắn!
"Tốt, tốt, để cho ngươi kiến thức thực lực chân chính của lão phu!"
Hồng lão có chút không nhịn được, liên tiếp chín đạo chưởng ấn đều không thể lay động mảy may góc áo của hắn, chuyện này truyền đi chỉ sợ nửa đời danh tiếng của hắn đều bị hủy.
Mà lần này, Hồng lão không chỉ ra đơn chưởng, mà đồng thời tế xuất song chưởng đánh về phía Tần Phong.
Chưởng pháp nhanh như thiểm điện, cuốn lên một cổ khí lưu kinh khủng trong không khí.
Người xung quanh đều bị luồng khí lưu cuồng bạo thổi quét cho không mở mắt nổi.
Ầm ầm. . .
Chớp mắt, một tiếng nổ cực kì khủng bố vang lên, sau đó, "Răng rắc" một tiếng, ân, là thanh âm của xương bị vỡ vụn. . .
"Tay, tay của ta. . ." Tiếp đó là một tiếng gào thê thảm vang vọng cả căn phòng, mọi người vội vàng mở mắt ra, liền nhìn thấy một màn cực kỳ quỷ dị, Tần Đại sư dưới sự oanh kích của song chưởng, vẫn đứng bất động, mà Hồng Đại sư thì đang ôm lấy hai tay vẻ mặt thống khổ, ân, rất rõ ràng là hai tay của hắn đã bị gãy xương.
"Uy, đại danh đỉnh đỉnh Hồng Đại sư lại để cho hai tay của mình bị đánh gãy xương?"
Thủ phủ Hạng Hoa Long kinh ngạc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận