Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 209 - Sơn cốc đối chiến, Hoa Hạ vs Châu Á!

Cũng không lâu lắm, những đồ vật bày bán trong gian hàng của Bạo Quân đều bị tranh mua không còn.
Trang bị Hoàng kim, tử sắc sách kỹ năng, bán được 3 ức kim tệ.
Vật liệu đá, củi, sắt, đất sét,... bán được 10 triệu kim tệ.
Các loại xa xỉ phẩm, thu về 50 triệu kim tệ.
Trang bị Bạch ngân, lục sắc sách kỹ năng, tài liệu cấp thấp, thu về 80 triệu kim tệ.
Tổng cộng, hắn lời 4.4 ức kim tệ.
Đây cũng chỉ là một phần thu hoạch của hắn trong 12 ngày qua, có thể nói là ngày kiếm đấu vàng cũng không đủ để hình dung.
Mà Ma Đạo thuỷ tinh, mua được 15 vạn viên, mỗi viên 2 kim tệ, riêng chuyện này tuyệt đối là hắn kiếm bộn lời.
...
"Giao dịch xong rồi, ta chuẩn bị lên đường đi tìm kiếm linh hồn Viễn cổ thiên sứ kế tiếp."
Tần Phong quyết định chủ ý, thu sạp, đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi sơn cốc này.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một đội tầm mười người chặn đầu hắn lại, toàn bộ đều mang quốc kì Ấn Độ trên đầu, là người của Khổng Tước công hội.
"Chư vị, nơi này dùng để giao dịch, không cho phép đánh đánh giết giết, lẽ nào các ngươi muốn làm trái quy tắc?"
Nhìn đám người này đằng đằng sát khí, khoé miệng Tần Phong mỉm cười.
"Ha ha, các hạ, ta nghĩ ngươi mới là người đầu tiên phá quy tắc."
Alhan ngẩng đầu nhìn quang trụ cao sáu ngàn thước trên đầu Tần Phong, trong mắt loé lên sự tham lam, "Là ngươi kỳ thị người Ấn Độ chúng ta, không bán trang bị cho người Ấn Độ..."
"Há..."
Tần Phong sờ sờ mũi, không biết nên nói gì, trang bị của mình, mình thích bán cho ai thì đấy là việc của mình, chẳng lẽ đám Ấn Độ này vì thế mà động thủ, quả thật là không chừa bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Chẳng qua, bọn hắn tự tin ăn được mình?
"Bạo Quân, tuy rằng ngươi rất cường đại, nhưng bây giờ hơn 50 người chơi Ấn Độ đều ở đây."
"Hơn nữa chúng ta còn có minh hữu."
Alhan vỗ tay một cái.
Chợt, vốn mọi ngươi đang đứng xem xung quanh cũng tiến lại gần, có 6 tiểu đội của Thái Lan, 4 tiểu đội Philippin, 3 đội Malaysia, 3 đội Myanmar...
Còn có 11 tiểu đội còn thừa lại của Ấn Độ, tổng cộng lên đến 100 người.
Những người chơi này cũng không phải người bình thường, mà là những cao thủ tinh anh của các công hội đỉnh cấp, thao tác, ý nghĩ của bọn họ cực kì linh hoạt.
"Bạo Quân, chết trong tay người Thái Lan chúng ta, là vinh dự của ngươi."
"Bạo Quân, muốn trách, chỉ trách ngươi có nhiều tích phân quá a!"
"Bạo Quân, có thể dự thi đều là những tuyển thủ đỉnh cấp, sẽ không để ngươi có cơ hội miểu sát!"
"Bạo Quân, hy vọng ngươi không sử dụng quyển trục Ma pháp."
"Ha ha, đầu của ngươi thuộc về người Philippin!"
Các người chơi thuộc mọi quốc gia, đều tham lam cây quang trụ trên đỉnh đầu Tần Phong, theo bản năng nuốt nước miếng...
Đây chính là đại biểu cho 6 triệu tích phân... chỉ cần đạt được một nửa, cộng với số điểm vốn có, đủ để bọn họ đạt được hạng nhât!
Tần Phong bị vây ở giữa, khoé miệng cười nhạt, nhóm người này, chỉ là những tên hề nhảy nhót, thật sự nghĩ rằng có thể bắt nạt hắn sao?
...
"Bạo Quân đệ đệ, tỷ tỷ bảo vệ ngươi!"
Đột nhiên, mấy thân ảnh tịnh lệ vọt tiến vào, bảo hộ trước mặt Tần Phong, cầm đầu chính là Huyết Sắc Tường Vi, dung nhan nàng tuyệt đẹp giống như một vị nữ thần.
Ha ha....
Phải thừa nhận là, khi thấy một đám mỹ nữ liều chết bảo vệ trước người Tần Phong, đám người Alhan đều loé lên vẻ đố kị trong mắt...
...
"Bạo Quân hội trưởng, Dương Thành công hội chúng ta, hy vọng có thể kề vai sát cánh cùng ngươi chiến một trận a!"
Công Tôn Dương suất lĩnh người của Dương Thành công hội đi đến.
Chẳng biết tại sao, từ khi chứng kiến Bạo Quân xuất thủ tại Thần nộ Hoả sơn, hắn đối với Bạo Quân có lòng tin đến lạ.
...
"Mà thôi, mua nhiều vật liệu kiến trúc của Bạo Quân hội trưởng như vậy, lúc này Thiết Kỵ công hội chúng ta cũng phải đứng ra!"
Một mình Thiết Kỵ hội trưởng đứng ra.
Sao có mình hắn? Bởi vì với tỷ lệ 100:10, không nghi ngờ gì Bạo Quân hẳn phải thua, nhưng suy cho cùng đểu là người Hoa quốc, cùng với vừa rồi mua nhiều trang bị Hoàng kim của đối phương, Thiết Kỵ hội trưởng cảm thấy mình phải đứng ra ủng hộ một cái.
...
"Mà thôi, mua được một thanh đại đao cực phẩm, chết cũng đáng."
Tên người chơi trạm Thiên Phủ kia cũng vác một thanh đao trên lưng đi đến, tỏ vẻ không làm sao hết.
...
Vừa rồi, Bạo Quân bán một mạch nhiêu trang bị, tài liệu, xa xỉ phẩm như vậy, khiến cho mỗi một tiểu đội Hoa Hạ thu được lợi, cũng lung lạc lòng người. Này không, vừa nhìn thấy Bạo Quân bị vây công, không ít người đều đứng ra bảo vệ hắn.
Nhưng dưới cái nhìn của họ, dù sao đây cũng là một trận chiến ắt phải thua, cho nên để tránh tổn thất, đa số đều phái ra tuyển thủ có ít tích phân nhất của đội mình ra xuất chiến giúp Bạo Quân.
...
Đương nhiên, cũng có số ít tỏ thái độ sống chết mặc bây, như Ngôi Sao, Tinh Vẫn, Tinh Quang ba cái tiểu đội.
...
"Đâm người kia điên rồi à?"
Chứng kiến tình cảnh này, đội trưởng Lưu Tinh của Ngôi Sao tiểu đội cảm thấy không thể hiểu được, một trận chiến ắt sẽ thua, còn có nhiều người tham gia như vậy, đầu óc đám người này bị nước vào sao?
"Đội trưởng, nếu như trận chiến này thua, chẳng khác nào khu Hoa Hạ chúng ta thiệt hại mất mười tên cao thủ đỉnh cấp!"
Một gã đội viên nói.
"Hừ, Bạo Quân đúng là tội nhân của Hoa Hạ chúng ta!"
Lưu Tinh nhăn lại mày.
...
"Rốt cục, lại có trò hay sao, Bạo Quân, hy vọng ngươi còn có thể đánh ra loại chiến thuật miểu sát đặc sắc này!"
Bên cạnh một hồ nước, Miyamoto Musashi đình chỉ đánh quái, đi qua chăm chú nhìn vào tình huống của sơn cốc trước mắt.
"Đội trưởng, ngài nghĩ Bạo Quân có cơ hội chiến thắng không?"
Một gã đội viên Amaterasu hỏi.
"Ta lại hy vọng là hắn thắng, như vậy ta sẽ có đối thủ..."
"Nhung mà, tên Alhan kia không phải người chơi bình thường, thực lực của hắn rất mạnh, có thể hoàn mỹ khắc chết tất cả các chức nghiệp có công kích cao, ta nghĩ, thần thoại của Bạo Quân, đến đây là chấm dứt."
Miyamoto Musashi lắc đầu.
Dường như vì mất đi một đối thủ mà tiếc hận.
...
"Bạo Quân đệ đệ, hay là ngươi chủ động bỏ quyền thi đấu a, chúng ta sẽ tranh thủ cho ngươi một chút thời gian!"
Huyết Sắc Tường Vi đề nghị. Bỏ thi đấu sẽ không bị trừ điểm, nhưng sẽ mất một phút giải trừ, mà ngây người một phút trước mặt địch nhân, không khác nào tìm chết.
"Đúng vậy, Bạo Quân hội trưởng, hiện giờ ngươi bỏ thi đấu, còn có cơ hội đoạt giải quán quân a!"
Công Tôn Dương phụ hoạ nói.
Bây giờ đã qua ngày thứ 12, bội số tích phân là 24 lần, lấy 6 triệu điểm của Bạo Quân, tính tổng ra là 1,44 ức tích phân, rất có cơ hội đoạt giải quán quân!
"Bỏ thi đầu liền đoạt giải quán quân, Bạo Quân đội trưởng, ngươi nhất định phải mang lại vinh quang cho Hoa Hạ a!"
"Ha ha, về sau ngươi sẽ là Bạo Quân thiếu tướng!"
"Chúng ta sẽ giúp ngươi ngăn trở công kích!"
Những người khác đều cười ha ha.
"Bỏ thi đấu?"
Khoé miệng Tần Phong lúc nay cong lên, lấy thực lực của hắn, còn cần bỏ thi để tránh khỏi vây công của người khác ư? Chỉ bằng đám tạp chủng Ấn Độ, Philippin này?!
"Gabriel chi dực!"
"Đa trọng tốc biến!"
Sau một khắc, sau lưng Tần Phong sinh ra bốn cánh Thiên sứ, vỗ vỗ rồi biến mất, khi hắn xuất hiện lần nữa thì đã ở cách bọn họ 225 mét, thoạt nhìn uy nghiêm bất phàm.
Tiếp lấy, Tần Phong khởi động Kính Tượng xạ thủ, chia ra làm bốn, huyễn hoá thành bốn vị thiên sứ.
"Ha ha, để cho các ngươi nếm thử thực lực chân chính của ta!"
Lúc này, Tần Phong đập cánh bay giữa không trung, khoé miểng cười khẩy, ánh mắt nhìn về Cải Thiên giới chỉ trên ngón tay...
Bạn cần đăng nhập để bình luận