Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 153 - Vụ án giết người trong mật thất oanh động thế giới!

“Tốt lắm, bắt đầu từ ngươi đi.”
Bàn hội nghị hình vuông, Tần Phong đi tới một bên cạnh bàn, liếc nhìn vẻ mặt cười nham nhở của tên phó hội trưởng, sau đó sạch sẽ gọng gàng đem dây thừng vòng quanh cổ của đối phương.
Lúc này, hắn đang trong trạng thái Thần ẩn.
Dây thừng vừa vòng quanh cổ gã phó hội trưởng liền nhanh chóng siết chặt, bản thân Tần Phong có 12 điểm lực lượng, tiêu chuẩn ngang với bộ đội đặc chủng, hơn nữa có được kỹ xảo rèn luyện ra từ trong mạt thế, khiến cho tên phó hội trưởng này không có cơ hội giãy dụa nhiều, một câu còn chưa thốt lên được yết hầu liền bị người ta cắt đứt.
“Lão Thất, Lão Thất... Ngươi làm sao vậy?”
“Thất đệ?”
“Phì tử?”
“Chuyện gì xảy ra thế này? Ngươi nói a!”
Lúc này, Huyễn Thế Cuồng Đồ, Huyễn Thế Vô Giá cùng đám người ngồi bên cạnh liền nhìn thấy một màn không thể tưởng tượng nổi, phó hội trưởng có biệt danh Phì tử trong số bảy vị đại ca của Huyễn Thế công hội, sắc mặt đỏ lên, hay tay gắt gao nắm chặt cổ áo, giống như đang giãy dụa để tránh thoát khỏi cái gì...
Muốn ghìm chết một người cần thời gian bao lâu? Đáp án mà Tàn Phong đưa ra là năm giây, chỉ năm giây ngắn ngủi, đám người Huyễn Thế Cuồng Đồ liền trừng mắt hoảng sợ Lão Thất từ đỏ mặt đến tắt thở, cuối cùng ngã lạch cạch xuống bàn, khóe miệng đổ máu, mắt trợn thật to, chết không nhắm mắt.
Rất nhanh, Huyễn Thế Cuồng Đồ là người đầu tiên lấy lại tỉnh táo, gỡ ra cái đầu to mập của Lão Thất đang bao quanh bởi lĩnh áo, thình lình chứng kiến trên cổ hắn, hằn lên một vòng dây thừng cực kì sâu đậm...
Tê....
Mọi người, hít một hơi thật sâu.
Rõ ràng, nhóm bảy người bọn hắn đang ở đây, làm sao Lão Thất lại có thể bị ghìm chết, trên người tất cả bọn chúng đều nổi cả da gà.
Mà lúc này, một đôi bàn tay vô hình, đang cầm theo một căn dây thừng dầm dề máu, đi về phía gã phó hội trưởng đang đang đứng cạnh quan sát, không chút do dự tròng vào cổ hắn cái vòng chết chóc, cuốn chặt, thẳng đến hắn không còn giãy dụa, nuốt một hơi cuối cùng mới thôi.
“Lão Lục, Lão Lục.... Ngươi làm sao vậy?”
Huyễn Thế Vô Giá quay đầu, thình lình lại nhìn thấy thi thể một tên huynh đệ khác đang nằm trên bàn, khóe miệng đổ máu, hai mắt trợn lên....
“Lục nhi, ngươi làm sao vậy, Lục nhi??”
“Lão Lục...”
“Lão Lục.!!”
Đám Cuồng Đồ xoay người, liếc mắt nhìn trên cổ Lão Lục lại hiện lên một đoạn dây thừng màu đỏ, giống như Phì tử, là bị người thắt cổ đến chết.
“Lão đại, gặp quỷ rồi, rõ ràng lão Thất cùng Lão Lục vốn đang rất bình thường, đảo mắt liền chết....”
Huyễn Thế Vô Giá cả người tràn đầy mồ hôi lạnh.
Càng là người sống trong lòng đất hắc ám, bọn hắn càng tin tưởng quỷ thần, bởi vì bọn hắn chột dạ. Lời này vừa ra, nhóm người Huyễn Thế Cuồng Đồ sắc mặt thoắt cái trắng bệch, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu đang nhỏ xuống không ngừng....
“Đừng, chớ có nói lung tung, không phải trò quỷ...”
Huyễn Thế Cuồng Đồ cố gắng trấn định lại.
“Cái nhà này có tà khí.”
“Lão đại, chúng ta mau chóng rời đi nơi này a!”
Mấy người khác ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, trong mắt đều ngập tràn kinh hoảng, hiện tại đã có hai người chết, bọn họ đều muốn rời khỏi nơi này.
“Ha ha, muốn đi, phải hỏi ta có đồng ý hay không...”
Khóe miệng Tần Phong dấy lên nét cười, hắn vòng sợi dây thừng vào tay, sau đó lấy ra con dao bầu, hiện tại hắn phải tốc chiến tốc thắng.
“Tốt, chúng ta đi.”
Huyễn Thế Cuồng Đồ hít sâu một hơi, chuản bị dẫn người ly khai, căn phòng này quá tà môn rồi...
Đương nhiên, bọn hắn là thế lực xã hội đen, không có khả năng báo cảnh sát, chỉ có thể mời đạo sĩ đến làm pháp trận trừ tà.
Nhưng mà lúc này, “Vụt... Vụt...”, Huyễn Thế Cuồng Đồ ánh mắt như nứt ra, trên cổ Lão Tứ, Lão Ngũ đột nhiên xuất hiện một lỗ hổng lớn,máu tươi đỏ thắm phun trào mà ra, văng lên tung tóe khắp mặt hắn.
“Lão đại, đao, đao...
“Có đao...”
Hai người hộc ra được vài câu, sau đó ngã trên mặt đất...
“Tứ đệ, Ngũ đệ, các ngươi nói gì?”
Huyễn Thế Cuồng Đồ trợn muốn rách cả mí mắt, mấy người này đều là huynh đệ vào sinh ra tử với hắn, lấy một phương thức khó hiểu như vậy liền chết đi, hơn nữa là ngay trước mắt hắn... phảng phất như có một con quỷ đang thao túng nơi này.
“Ha ha, ta bọn họ muốn nói, có một thanh đao giét bọn họ.”
Lúc này, một âm thanh xa lạ vang lên ở trong phòng, trong không gian yên tĩnh liền hiện lên sự đột ngột vô cùng đáng sợ, khiến bốn người còn sót lại là Cuồng Đồ, Vô Giá, Lão Nhị, Lão Tam vô cùng kinh hãi, hai mặt nhìn nhau.
Phải, bên trong phòng chỉ có bốn người sống.
Nhưng lại có thanh âm thứ năm hiện lên, chẳng lẽ là do quỷ phát ra?!
Vụt... Vụt...
Lại hai cột máu vung lên, Lão Nhị, Lão Tam bưng lấy cổ đang đầm đìa chảy máu, ngã trên mặt đất...
“Người nào? Ngươi là ai, đi ra, ta muốn giết ngươi!”
Huyễn Thế Cuồng Đồ đã điên rồi, bỗng nhiên móc ra một khẩu súng từ bên hông, lung tung xả súng...
Chặt!
Một đạo huyết quang bay lên, cánh tay của Huyễn Thế Cuồng Đồ bị chặt đứt, đoạn tay cụt cùng với súng rơi trên mặt đất... sau đó, không kiph kêu lên tiếng thảm thiết, một bức hình ảnh làm hắn sợ hãi không gì sánh được xuất hiện.
Chỉ thấy, thanh súng rơi trên mặt đất kia, từ từ trôi lơ lửng chậm rãi bay lên không trung...
Nòng súng nhắm ngay hai người Huyễn Thế Cuồng Đồ, Huyễn Thế Vô Giá...
“Quỷ!! Có quỷ a!!”
Bọn hắn hiện tại đã bị dọa đái ra quần, thần sắc hoảng sợ, tê liệt trên mặt đất, súng tự mình bay lên, cmn đây không phải là quỷ thì là cái gì?!
“Quỷ?”
“Ha ha, sao thế, chúng ta là bạn cũ, các ngươi không nhận ra ta sao?”
Sau một khắc, một gã hắc y nhân đội mũ lưỡi trai xuất hiện, tay cầm súng lục, nhếch miệng cười tà, “Nghe nói các ngươi treo giá 20 triệu để làm thịt ta, hiện tại ta tự mình đến cửa làm thịt các ngươi a...”
Một giây ngốc tại chỗ, sau đó hai người Cuồng Đồ, Vô Giá đồng thời chấn động sắc mặt, hoảng sợ không gì sánh được, “Ngươi... Ngươi là Bạo Quân...”
“Chúc mừng, đáp đúng rồi.”
Tần Phong cười cười, sau đó bóp cò.
Đùng, đùng.
Máu tươi đầy đất.
...
Tầng một quán bar Kim Sa.
Huyết Sắc Tường Vi đang cùng các cô em uống rượu trên ghế dài, trong lúc bất chợt, chuông báo động vang lên.
Chợt, cửa chính quán bar bị ầm ầm đụng vào từ bên ngoài...
Rầm ... rầm...
Một đội cảnh sát vũ trang có súng từ bên ngoài xông vào, bọn họ không phải lực lượng cảnh sát bình thường, mà đội mũ giáp màu đen, quần áo trên thân toàn đồ rằn ri, cầm khảu súng đặc cảnh trong tay, vừa xông vào lập tức đem tát cả ngõ ngách trong quán bar phong tỏa.
“Đại tiểu thư, mau cùng ta trở về, chuyện lớn rồi!”
Lúc này, một lão giả mặc áo Tôn Trung Sơn đột nhiên đi tới ghế lô của bọn họ, sát bên tai Huyết Sắc Tường Vi nói.
“Lâm bá, chuyện gì đã xảy ra?!”
Huyết Sắc Tường Vi nhíu mày, vị lão giả này chính là quản gia nhà bọn họ, Lâm bá.
“Đại tiểu thư, mới đây cảnh sát nhận được tin quán rượu này là tổng bộ của một nhóm tội phạm, mà chỉ ngay vừa rồi thôi toàn bộ tám tên đầu lĩnh của băng nhóm tội phạm này đều bị giết chết!”
“Ah, vậy à, vậy chúng ta đi thôi.”
Huyết Sắc Tường Vi có chút buồn bực gật đầu, nàng thật vất vả mới ra ngoài chơi một lần, lại gặp phải đại án xảy ra thế này, thật khiến người ta phiền muộn.
Nhưng mà ngay sau đó, lão giả lại tiếp lời: ”Hình như ta nghe phía cảnh sát nói, nhóm tội phạm này là một công hội gì đó rất có tiếng tại Thần vực, tên là Huyễn Thế công hội, mà trong lần này tất cả Hội trưởng, phó hội trưởng toàn bộ chết hết.
“Huyễn Thế?!!”
Huyết Sắc Tường Vi vừa muốn đứng dậy, trong nháy mắt liền hóa đá... Hội trưởng Huyễn Thế công hội, Huyễn Thế Cuồng Đồ, bị người ta giết chết?!
Khoảnh khắc này, chẳng biết tại sao nàng đột nhiên nhớ lại bài post của Bạo Quân sáng nay...
Bạn cần đăng nhập để bình luận