Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 1016 -

Gian tiểu viện của lão John vô cùng đơn giản. Tổng cộng có hai chái nhà, trong đó nhà chính bao gồm một phòng khách và hai phòng ngủ, một thư phòng. Chái nhà phụ thì là phòng bếp cùng nhà kho.
Linh nhi nhảy chân sáo vào sân, sau đó xốc lên đồ ăn trong tay lão John, mang vào phòng bếp làm cơm. Trước khi đi, nha đầu này còn len lén nhìn Tần Phong, vừa vặn bị Tần Phong gặp được, vì vậy vị đại Boss tương lai còn hay xấu hổ này lập tức mặt đỏ như cà chua, sau đó trốn vào phòng bếp. . .
"Hắc hắc, nha đầu kia,từ khi mẫu thân nàng mất đi, rất hiếm khi nàng vui vẻ như thế. . ."
Nhìn nữ nhi, lão John không khỏi vuốt vuốt râu mép, cười ha ha nói. Ngày thường hắn bận việc. . . nông vụ, rất ít khi ở cạnh chăm sóc nữ nhi, hôm nay thấy nàng hoạt bát như vậy, hắn làm cha cũng cảm thấy hết sức vui mừng.
"Linh nhi thoạt nhìn không giống như một cô bé bình thường."
Tần Phong thì ý vị thâm trường nói rằng. Nếu như hắn không đến từ tương lai, hắn cũng không cách nào tưởng tượng được một cô bé thoạt nhìn đơn thuần, xấu hổ, thậm chí khiến người ta không tự chủ được sinh ra lòng trìu mến này lại là đại Boss tương lai của toàn vũ trụ. Không biết chuyện gì xảy ra đã khiến cho nàng biến hóa long trời lở đất như vậy. . .
Lúc này, Tần Phong lại nghĩ tới hai lời nguyền trên thân thể nàng, không khỏi kinh ngạc nói: "Được rồi, lão John, theo ta quan sát, trên người Linh nhi đã bị người nguyền rủa, đây là chuyện như thế nào?"
"Cái này. . ."
Nghe Tần Phong hỏi, sắc mặt lão John chợt trầm xuống, nụ cười cũng đọng lại trên khuôn mặt gầy đét, trầm ngâm nói: "Dũng sĩ, ngươi đã là ân nhân cứu mạng của ta, như vậy chuyện này, lão phu cũng không dối gạt ngươi, còn mời đi theo ta. . ."
Nói xong, lão John liền mang theo Tần Phong đi vào thư phòng. Lão John không biết chữ, thư phòng này tự nhiên là dành cho Linh nhi, trong thư phòng có mùi thơm ngát, trang trí tuy là rất đơn giản nhưng là cực kỳ tinh xảo. Nhất là bình hoa trên bệ cửa sổ còn cắm mấy nhánh kiếm lan, tỉ mỉ tạo hình cho thấy nữ chủ nhân của gian phòng này là một người có tâm tư rất tinh tế.
Răng rắc. . . lão John trực tiếp đi tới trước kệ sách, đem tất cả sách trên giá sách gạt ra, sau đó mở giá sách bằng gỗ khuôn, một cái hộp gỗ có hình thức đơn giản xưa cũ xuất hiện ở trước mắt hai người.
Nhìn thấy hộp gỗ này, John lão cha hít một hơi thật dài, sắc mặt đau thương, dường như nhớ lại chuyện gì cực kỳ thương tâm.
"Cái hộp gỗ này. . ."
Tần Phong cảm giác được hộp gỗ này không hề tầm thường.
"Không sai. . . hộp gỗ này chính là hũ tro cốt của mẹ Linh nhi. . ."
Lão John nặng nề gật đầu, sau đó nói: "Đã từng, mẹ của Linh nhi là cô gái xinh đẹp nhất, thông minh nhất Lưu Thủy trấn, có thể lấy được nàng là ta may mắn."
"Nhưng mà, thông minh một từ đối với Thủy Linh tộc chúng ta đôi khi chưa chắc đã là chuyện tốt. Bởi vì người thông minh thường thường có thiên tư cực cao, có thể xưng là thiên tài, mà mẹ của Linh nhi không thể nghi ngờ chính là một người như vậy. . . . để tránh cho thần lực tăng trưởng, trở thành cao giai chủ thần sau đó bị Thần Sư Hoàng giết chết, mẹ của Linh nhi từ nhỏ đã dùng một loại độc dược tự áp chế thần lực của bản thân. Loại độc dược này khiến cho thân thể nàng cực kỳ kiệt sức, thống khổ. Nhưng may mắn, thực lực của nàng vì thế cũng đã bị áp chế. . ."
"Nhưng ngày vui ngắn chẳng tầy gang, khi có bầu Linh nhi, thân thể nàng hư nhược, căn bản là không thể chịu đựng nổi việc mang thai sinh đẻ, lúc đó thầy thuốc kiến nghị là phá huỷ đứa bé này, bằng không, nàng sẽ. . ."
"Nhưng nàng yêu con vô cùng, làm sao cam lòng phá huỷ đứa bé, vì vậy để có thể sinh hạ Linh Nhi, liền không hề áp chế thần lực. . ."
"Kể từ đó, thân thể của nàng ngày một tốt hơn, bào thai trong bụng cũng ngày càng khỏe mạnh. . ."
"Nhưng cùng lúc đó, thần lực của mẹ nàng càng lúc càng cao, rất nhanh đã lên đến cao giai chủ thần. . . Cuối cùng, tuy là thành công sinh hạ Linh nhi, nhưng vì không để liên lụy đến cha con hai người chúng ta, không để liên lụy đến Lưu Thủy trấn cùng các hương thôn bên cạnh, càng vì không để bị Thần Sư Hoàng làm nhục nhã, nàng đã tự tận bên bờ sông. . ."
Nói đến chuyện cũ năm xưa, giọng nói của lão John như phát sáp, dường như có một đầu dã thú cuồng bạo đang phải kiềm nén trong thân thể, cùng lúc đó, ở ngoài cửa sổ, một thiếu nữ đang yên lặng lắng nghe phụ thân kể chuyện, âm thầm nắm chặt đôi tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận