Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 222 - Sự hiểu lầm mỹ diệu

"Đại nữ nhi, tiểu nữ nhi, đâu rồi, ba ba tới rồi này..."
Năm ngón tay Tần Phong nhanh như tàn ảnh, gõ lộp cộp trên bàn phím, sau khi có thiên phú thập bội tốc độ tay, bất kể hắn làm cái gì cũng nhanh hơn mấy lần.
Chẳng qua, bởi tốc độ não không theo kịp, cho nên thường làm sai, cần rèn luyện nhiều hơn.
Mà trong tin nhắn, không biết tại sao hai nữ nhi ngoan vẫn không xuất hiện, Tần Phong cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp nghênh ngang lướt qua hai hàng bảo tiêu, tiến vào căn biệt thự. n, các tay thứ ba của hắn đã và đang nóng ruột muốn phát huy thử thiên phú mới.
Nhà của Hạng Hoa Long, Tần Phong đã tới rất nhiều lần, quen cửa quen nẻo, hắn đi thẳng tới lầu ba, trong phòng của hai chị em, hắn thấy một người phụ nữ, nằm đưa lưng về phía mình, trên người chỉ mặc một bộ quần áo lỏng lẻo, chân dài trắng nõn...
"Lạ kì, chỉ có mỗi đại nữ nhi ở đây..."
Tần Phong hơi kinh ngạc, sau đó lặng yên không một tiếng động đi đến. Hôm nay là kỳ an toàn của hai tỷ muội, cho nên không cần biện pháp phòng tránh nào, hắn trực tiếp động thân tiến vào.
...
"Ngô..."
Hạng Vũ Hà đang ngủ mơ mơ màng màng, bỗng cảm thấy trong người đau xót, không khỏi vô ý thức cắn cắn môi... "Cái gì..."
Giống như có một cái mô tơ điện khoan vào người nàng vậy.
Mặc dù có chút đau nhức, nhưng cảm giác là lạ này nàng lần đầu thể nghiệm tới... hơn mười phút giằng co như vậy, Hạng Vũ Hà bởi vì tâm tình kịch liệt chập chờn mà tỉnh giấc...
Mở mắt ra, là cái giường quen thuộc...
Hơn nữa, còn có thêm một người...
"Nữ nhi ngoan, gọi ba ba, ba ba cho ngươi ăn kẹo..."
Thanh âm của nam nhân truyền đến.
"Ngô, ngươi là ai?"
"Sao thế? Tiểu Na, không nhận ra ba ba sao? Đã quên hôm qua ba ba còn mang theo ngươi đi đánh giải đấu rồi à? Hôm qua ở đây còn cùng hai người các ngươi..."
"Tiểu Na, ba ba, giải đấu!?"
Trong nháy mắt Hạng Vũ Hà thanh tỉnh, lập tức nghiêng đầu qua chỗ khác nhìn xem, thấy một gương mặt quen thuộc đang ở sau lưng nàng...
"Tần.. Tần Phong tiên sinh, ngươi..."
"Saxx, ngươi không phải Tiểu Na à..."
Đang hăng hái cày cấy, Tần Phong thấy nàng quay đầu lại, nhất thời biểu tình trên khuôn mặt vô cùng đặc sắc...
"Đồ khốn kiếp, ngươi đang làm gì ta, ma buông ta!"
Hạng Vũ Hà cắn môi, bắt đầu vùng vẫy.
"Đừng, chớ lộn xộn, chờ ta một lát."
Tần Phong sốt ruột cắn môi.
Hắn đang lúc cao trào, lúc này mà rút ra, mất hứng lắm!
"Ngô, vậy... vậy ngươi phải nhanh lên một chút."
Hạng Vũ Hà yên lặng gật đầu.
...
Sau một tiếng, bên trong căn phòng bên cạnh, Hạng Vũ Hà đã thay một bồ đồ công sở, khoang tay nhìn Tần Phong giống như tội phạm, sắc mặt cực kì tức giận, vừa rồi rõ ràng nàng nói hắn nhanh lên một chút, kết quả người này giằng co mất một giờ.
"Nói ngay, quan hệ của ngươi và Tiểu Na, Tiểu Lỵ là gì?"
Nàng giả bộ ghê ghớm:" Không nói cho rõ ràng, ta sẽ nhốt ngươi vào ngục, vừa rồi, ta đã bảo lưu lại chứng cứ..."
Ngạch, chuyện này, nàng cũng không muốn công khai ra...
Hiện tại, chỉ có thể hù doạ tên thanh niên này, để hắn khai thật...
"Cái này..."
Tần Phong sờ sờ lỗ mũi, không nghĩ tới bởi vì sự quá khích của mình, mà lại nhận nhầm người, thật đúng là xấu hổ.
Chẳng qua, hắn cũng không định giấu giếm, ngược lại đơn giản nói:" Thứ nhất, ta chính là tên cặn bã trong miệng của các ngươi, gọi là Tần Phong, cùng với Tiểu Na, Tiểu Lỵ là tình lữ..."
"Chẳng trách..."
Hạng Vũ Hà bỗng nhiên thức tỉnh, nàng nhớ tới ngày trước hai đứa cháu gái thích một tên đàn ông khốn kiếp, tên là Tần Phong, chẳng qua thiên hạ nam nhân tên là Tần Phong đầy rẫy, nàng vẫn không lưu ý nhiều lắm...
Đương nhiên, nàng không biết rằng Tần Phong có mấy cái CMND khác nhau, mua biệt thự hắn dùng CMND ở Yến Kinh, cho nên dù có tra rõ cũng không có khả năng liên hệ tên khốn kiếp kia với Tần Phong ở cùng nhau.
Sau đó, ánh mắt Tần Phong quan sát tỉ mỉ một hồi, hỏi Hạng Vũ Hà, "Thứ hai, Mục sư Tiểu Hà, ta là hội trưởng của ngươi, Bạo Quân, thế nào, trang bị cùng với kỹ năng ta tặng ngươi ở trong game, dùng có thích không?"
"Gì... Hội trưởng?!"
Hạng Vũ Hà kinh ngạc đến trợn mắt... Thì ra là vậy... bảo sao nàng luôn cảm thấy hội trưởng trông rất quen thuộc...
"Thứ ba, ta nghĩ ngươi cũng hiểu rõ, Thần vực không phải là một trò chơi bình thường, mà ta, đã có thể mang một bộ phận kỹ năng cùng trang bị ra thế giới hiện thực."
Tần Phong mỉm cười.
Sau một khắc, hắn biến mất, điều này làm cho đôi mắt đẹp của Hạng Vũ Hà trừng to, một người lớn sống sờ sờ không thấy, đây cũng quá vượt khỏi sức tưởng tượng của nàng. Sau đó, nàng cảm thấy một bàn tay vô hình, hung hăng bóp mông mình một cái...
"Ngô..."
Hạng Vũ Hà cắn môi, trên mặt nóng hừng hực.
"Khụ, vừa rồi ta chỉ đùa một chút, chỉ để chứng minh cho ngươi thấy. Chuyện này ta không muốn để lộ ra ngoài, bằng không, sẽ mang lại phiền phức cho tất cả chúng ta."
Tần Phong phô bày thủ đoạn của mình.
Chỉ cần nữ nhân này không ngu ngốc, nên biết rằng, hắn là có thể ở thế giới hiện thực muốn làm gì thì làm, cho nên không nên đối nghịch với hắn, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Hạng Vũ Hà nhìn thanh niên này, hô hấp dần dần trở nên nặng nề...
Nàng vừa bị hắn "bắt nạt" hơn một giờ đồng hồ... lại không có biện pháp nào bắt chẹt hắn.
"Vữ Hà tỷ, chuyện vừa rồi là lỗi của ta, nếu như có thể bù lại cho ngươi, nhất định ta sẽ dốc toàn lực. Mặt khác, ta sẽ phụ trách..."
Tần Phong thử an ủi đối phương, hắn cũng không muốn làm căng mọi chuyện, dù sao đây cũng là cô cô của hai tỷ muội.
Hơn nữa, trên giường còn có lạc hồng, chứng tỏ nàng đã đem lần đầu của người con gái cho mình.
"Phụ trách."
"Ngươi vẫn chỉ là một đứa bé, phụ trách cái gì."
Hạng Vũ Hà là một phụ nữ thông minh, sau khi suy nghĩ cẩn thận, đột nhiên bật cười, có vẻ rất phong tình, nói:" Chuyện này, tỷ tỷ quên rồi, ngươi cũng đừng nhớ kỹ. Tỷ tỷ ta lớn như vậy rồi, còn cần một đứa bé như ngươi phụ trách sao?"
"Vũ Hà tỷ?"
"Được rồi, ngươi về trước đi."
Hạng Vũ Hà thở ra một hơi dài, hạ lệnh trục khách. "Nhớ kỹ, chuyện này không được nói cho hai tỷ muội Gina, Lina, còn có, mẹ của hai nàng mất sớm, ngươi cần đối xử tốt với các nàng, nam nhân, phải biết thương hương tiếc ngọc, đừng như cái mô tơ chạy bằng điện vậy..."
Nói câu cuối, khuôn mặt của Hạng Vũ Hà hơi đỏ bừng...
Cái loại tốc độ vừa rồi... tuy là khiến nàng cực kì... nhưng, có mấy nữ nhân nào chịu nổi, kiên trì một giờ, toàn thân mệt mỏi giống như bị một cái xe lu lăn qua lăn lại vậy.
"n, được rồi."
Tần Phong cũng không nói nhiều, gật đầu, mở ra hình thức quỷ ẩn, rời khỏi căn phòng.
...
Ngoài cửa sổ, không một bóng người, nhưng Hạng Vũ Hà lại biết, người thanh niên kia đang rời đi, không khỏi chăm chú quan sát kỹ.
"Hy vọng, hai nha đầu kia sẽ không bị cô phụ a!"
Trong lúc suy tư, đôi mắt trong trẻo của Hạng Vũ Hà loé lên từng tia lo lắng, còn có hâm mộ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận