Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 192 - Thần nộ Hoả sơn, Vô tận bảo tàng!

Ngoại trừ sách kỹ năng, Boss còn bạo ra một đống trang bị rơi đầy trên đất, Tần Phong chọn một miếng hung bối đeo trên người, còn đâu khiến những người còn lại chia nhau một lần, sau đó đem những gì còn lại thu vào Long Khẩu chi túi.
Ha ha, có một cái túi lớn như vậy, không lo không có chỗ cất trang bị. Chẳng qua cái túi này nếu như có thể lớn hơn một chút thì tốt rồi.
...
Cuối cùng Tần Phong lại chú ý đến một bình máu màu đen nằm trên mặt đất.
"Cự Nhân máu"
Hiệu quả: Sau khi dùng, ngươi sẽ có được một tia huyết mạch của cự nhân, hình thể tăng cai gấp đôi, thuộc loại đại hình diện tích, thể chất x2, phòng ngự x2, cũng thu được chức nghiệp Cự nhân tương ứng.
Miêu tả: Sau khi Titan Thần tộc bị Long tộc khu trục khỏi thế giới này, là một hậu duệ của thần Titan, Cự Nhân tộc liền dần dần suy sụp, sau khi dùng máu của Cự Nhân, ngươi sẽ có thể đảm nhiệm trọng trách chấn hưng Cự Nhân tộc.
Tê.... Không ngờ lại là máu Cự Nhân!
Tần Phong hơi kinh ngạc, đại hình thể tích, Cự Nhân chức nghiệp, phòng ngự x2, thể chất x2, sẽ nháy mắt sáng tạo ra một vị siêu cấp game thủ!
"Đáng tiếc, ta là Cung tiễn thủ, chủ về công kích, phòng ngự x2, thể chất x2 gì gì đó đối với Chiến sĩ là thần tính, nhưng đối với ta lại không ích lợi gì..."
"Trên người còn mang Long chi huyết mạch còn cường đại hơn a, cho nên không thể dùng máu của Cự Nhân nhỏ yếu hơn!"
Tần Phong lắc đầu.
Thứ này tuy tốt, nhưng bàn về đẳng cấp so với huyết mạch của Titan Thần tộc thì còn kém xa. Mà Titan Thần tộc là bại tướng dưới tay Long tộc, như vậy Long chi huyết mạch của mình mạnh hơn Cự Nhân máu nhiều.
Nếu như bán đi, bình máu này chắc chắn không ít người muốn cướp đoạt, giá trị chí ít cũng phải 9 chữ số... Nhưng đồ tốt như vậy, bán đi thì tiếc, không bằng để lại cho người một nhà dùng...
Tần Phong suy tư, ánh mắt nhìn về phía vài tên đồng đội.
...
"n, Hào... Hào thúc, vừa rồi cám ơn ngươi." Lina nhớ tới một màn vừa rồi còn mang theo không ít sợ hãi, Boss tinh anh với công kích 1600, nếu như bị bắn trúng thì hiện giờ hẳn nàng đã quay về Long Bảo.
Đối phương nhìn qua khá là có tuổi, cho nên nàng gọi hắn là Hào thúc.
"Khụ, khụ, ta là chiến sĩ duy nhất trong đội, kháng quái bảo vệ hội viên vốn là trách nhiệm của ta."
Đệ Nhất Hào rất kích động, dọc theo đường đi, hắn vẫn bí mật quan sát bốn phía bảo hộ cho hai nữ nhi, này không, rốt cục hắn được hồi báo a, nữ nhi này cũng không tiếp tục gọi hắn là nãi cẩu, chỉ điều đơn giản này đã khiến hắn hạnh phúc hơn việc kiếm chục tỷ trăm tỷ a.
"Vừa rồi phản ứng của ngươi không tồi, cố gắng lên a." Lina ra vẻ dạy dỗ người mới mà nói.
"Khụ, khụ, so ra kém thanh niên các ngươi, Hào thúc ta đã hơn năm mưoi tuổi, phản ứng hơi chậm chút..." Đệ Nhất Hào vô cùng quý trọng mỗi cơ hội được nói chuyện với nữ nhi của mình.
"Phốc... ngươi đã hơn năm mươi tuổi còn mỗi ngày đều chơi Thần vực? Không cần bầu bạn với người nhà sao? Hay là ngươi cũng giống cha ta, là một kẻ đáng thương chỉ còn biết mỗi tiền."
Lina lắc đầu, vẻ mặt lộ ra sự thương hại.
"Ta..."
Đệ Nhất Hào cũng không biết mình nên đáp lời con gái như thế nào.
...
Tần Phong vẫn âm thầm quan sát mấy người này nói chuyện phiếm, Đệ Nhất Hào là người duy nhất hắn không nhận biết trong hiện thực, nhưng từ khi hai người quen biết với nhau ở Tân Thủ thôn đến nay, đã hơn ba tháng, có thể nói là hết sức quen thuộc.
Đế quốc buôn bán của mình, hơn phân nửa đều do hắn xử lý, mỗi ngày đều đều kiếm hơn một triệu, không có tia sai lầm nào.
Duy chỉ có hai vấn đề: Một, quá cùi bắp; Hai, chức nghiệp rác rưởi.
Về vấn đề thứ nhất, trừ khi sau này hắn dùng dược thuỷ trong Thần vực, bằng không rất khỏ sửa đổi. Vấn đề thứ hai, mình hẳn là có thể giúp hắn một cái.
...
"Hào ca, ngươi uống bình máu này đi."
Sau khi suy tính đầy đủ, Tần Phong đem bình máu Cự Nhân giao cho Đệ Nhất Hào.
"Hả? Lão đại lại quan tâm ta như vậy."
Đệ Nhất Hào kích động luống cuống tay chân, cũng không thèm xem đó là cái gì, trực tiếp đem đổ hết vào trong họng.
Sau đó thân thể hắn bắt đầu bành trướng ra một cách thần kì.
Cao hơn 2 mét...
Hai mét năm...
Ba mét một...
Ba mét bảy...
"Lão đại, ta đây là làm sao vậy! Ta cảm giác thấy mình nở ra..." Vẻ mặt Đệ Nhất Hào đầy ngơ ngác, hắn đã cao hơn gấp đôi sơ với ban đầu, cao chừng ba mét bảy, giống như một người khổng lồ.
Sau đó hắn thấy được tin tức, chủng nghiệp của mình.
Cự Nhân hậu duệ
Hiệu quả: phòng ngự x2, thể chất x2, đại hình thể tích, không bị ảnh hưởng bởi các trang bị của Cự Nhân.
Cự Nhân chiến sĩ
Hiệu quả: Cự Nhân kháng tính, công thành công kích..,
Khi Đệ Nhất Hào đem tin tức này phát lên kênh chat công hội, mấy người khác trong nháy mắt sôi trào.
"Cái gì, nãi cẩu xoay người?" Lina không tin.
"Ngô... ai nói nãi cẩu không có tiền đồ a, như Đệ Nhất Hào đây là quá có tiền đồ..." Gina cũng lâm vào cảm thán.
"Lão đại, ta..."
Mặc dù Đệ Nhất Hào chỉ là một con gà mờ trong trò chơi, nhưng không phải hắn không biết giá trị của trang bị này như thế nào.
Chí ít chín, mười chữ số, lão đại cứ nhẹ nhành khinh địch như vậy liền cho mình?!
...
"Ting! Hệ thống thông báo: người chơi Đệ Nhất Hào quyên góp cho thương khố công hội 1.000.000.000 kim tệ!"
"Ting! Hệ thống thông báo: Ngài đánh chết Tiền sử Cự mãng, được +3000 điểm!"
Chứng kiến hai thông báo vang lên, Tần Phong cười khổ. Tên Đệ Nhất Hào này, lại vung tiền như rác rồi, xem ra hắn là thật không thiếu tiền, hừm, ở Hoa Hạ này, người có tiền như hắn cũng không nhiều a?!
Sau đó, hắn cũng chú ý tới, tích phân của mình đã đạt đến 12.000 điểm, quang trụ trên đỉnh đầu đã cao hơn 20 thước, thoạt nhìn như một cái bóng đèn to lớn mọc ra trên đầu, vô cùng chói mắt.
"Đù, quang trụ lớn như vậy, muốn không gây sự chú ý cũng khó a!"
Tần Phong chẳng biết nên phát biểu gì cho hợp hoàn cảnh, xem ra quang trụ này sẽ kéo không ít thù hận cho hắn trong những ngày sắp tới a...
...
Mấy người vừa đi vừa diệt quái, sau nửa ngày, một ngọn Hoả sơn cự đại xuất hiện ở trước mặt.
"Ting! Chúc mừng, ngài đã phát hiện chiến trường Cổ thần - Thần nộ Hoả sơn, thu được 10 điểm thưởng!"
Một thông báo vang lên.
...
Chân núi, Thần nộ Hoả sơn.
Sớm đã có một đám người chơi thuộc nhiều quốc gia khác nhau bị bảo tàng trên núi lửa hấp dẫn chạy tới nơi này.
Lọt vào trong tầm mắt, khắp nơi đều là kim tệ, sách kỹ năng, trang bị, châu báu, bảo rương...
Đủ mọi màu sắc, quang mang chớp lên lại vụt tắt...
Cả ngọn núi lửa chính là một toà bảo khố hoàn chỉnh.
"Ha ha, phát tài rồi!" Một gã người chơi Hàn quốc vỗ tay nói.
"Bản lam sắc kỹ năng kia là của chúng ta Tứ Thuỷ công hội, ai dám động đến chính là địch nhân của chúng ta." Có vài tên khí thế hung hăng, người nước Ấn Độ đang xông về phía một bản sách kỹ năng toả ra ánh sáng màu lam.
"Chư vị, cái bảo rương Hoàng Kim kia là của người Bengal chúng ta phát hiện ra đầu tiên..."
Vài tên trạm Bengal hai mắt sáng lên, đi nhanh về phía một cái bảo rương màu vàng.
Đối với quốc gia của bọn họ mà nói, một cái bảo rương hoàng kim có thể so với thu nhập nửa năm của thành phần trí thức.
"Ha ha, đống trí tuệ quả này là của Dương Thành công hội..."
Dương Thành công hội thuộc Hoa Hạ, nhất trí lựa chọn đống trí tuệ quả trước mắt, mỗi một quả, tăng thêm một điểm trí tuệ, nơi này có hơn 20 quả, nói chung là bọn hắn kiếm lời!
Bên ngoài Hoả sơn, có rất nhiều bảo tàng... các đại công hội đều là tầng lớp tinh anh của mỗi quốc gia, bọn họ không ngốc mà xông lên sống mái với nhau, ngược lại ăn ý phân chia địa bàn, điên cuồng nhặt bảo tàng vương vãi trên đất...
Bạn cần đăng nhập để bình luận