Võng Du Chi Ta Có 10 Lần Tốc Độ Đánh

Chương 363 - Phiền não của hai cha con Modimon

“Phụ thân đại nhân, vì sao người lại mặt cau mày có như vậy?”
Trong đại sảnh của công ty Phiêu lưu Địa tinh, Modo hỏi phụ thân Modimon vẫn luôn cau có từ nãy đến giờ của hắn.
“Vẫn là chuyện tình về Thánh Khôi Thành thôi.”
Modimon thở dài.
Là quản lý cao cấp của chi nhánh công ty Địa tinh ở Thánh Khôi Thành, vốn công trạng của Modimon hết sức ưu tú, nhất là từ khi phân bộ Long Bảo mở ra, thành tích của hắn như là ngồi tên lửa tăng lên.
Nhưng hết lần này đến lần khác, Thánh Khôi thành thây đổi ba lượt thành chủ.
Mà vị thành chủ tân nhậm lại cho ngừng mấy khu vực hầm mỏ của công ty Địa tinh, cũng đề cao thuế suất chi nhánh, khiến cho doanh thu của công ty hầu như phải lỗ vốn.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, người quản lý là hắn đây mất chức chỉ là chuyện sớm hay muộn.
“Phụ thân, nhân loại cực kì tham lam, chúng ta hối lộ một chút xa xỉ phẩm là được.” Modo suy nghĩ một lúc rồi nói, “Hoàng kim, kim cương, bảo thạch, Dạ minh châu, đều là những thứ xa xỉ phẩm mà nhân loại yêu thích.”
“Chuyện này không đơn giản như vậy.”
Modimon lắc đầu, “Theo phụ thân được biết, vị tân nhậm thành chủ này có gia cảnh hậu đãi, các loại xa xỉ phảm bình thường căn bản không thể khiến hắn động long. Hơn nữa, vị thành chủ này cực kì thích xa xỉ phẩm đến từ đại dương như Trân châu,…”
“Trân châu?”
Modo ngây ra một lúc, trân châu ở trên biển vô cùng tầm thường, nhưng ở trên đất bằng lại cực kì quý hiếm, hi thế trân bảo, cho nên rất được xã hội thượng lưu yêu thích tôn sùng.
“Phụ thân, chúng ta có thể nhờ tổng bộ công ty tại Cơ Giới đảo giúp đỡ.”
Modo đề nghị.
“Phương pháp này vi phụ cũng đã thử qua.”
Modimon cười khổ, “Địa tinh chúng ta chủ yếu mua bán sản phẩm trên đất bằng, rất ít khi giao thiệp với hải dương, cho nên không tích trữ được nhiều trân châu.”
“Hơn nữa, buôn bán trân châu trước nay đều do gia tộc Halil lũng đoạn, là đối thủ của Razk gia tộc ta trong hội đồng quản trị, chắc chắn sẽ không giơ tay cứu trợ.”
Mấy đại gia tộc trong hội đổng quản trị Địa tinh cũng không hòa thuận, đấu tranh gay gắt quanh năm.
Modimon cũng thật là bất đắc dĩ, gãi gãi đầu. nói:” Phụ thân, e là chúng ta đành phải mua lại trên thị trường với giá cao, dùng thêm nhiều kim tệ thu mua là được.”
“Con ta, muốn hối lộ một vị thành chủ, chí ít cần có 10 triệu viên, nếu muốn thu mua số lượng lớn như vậy, chí ít cần một, hai năm.”
“Đến lúc đó, chỉ sợ vi phụ sớm bị cách chức.”
Vẻ mặt Modimon không cam lòng.
Hắn cực khổ hơn nửa đời người, vất vả lắm mới đem công ty Địa tinh Thánh Khôi thành phát triển lớn mạnh như bây giờ, mắt thấy sắp có hi vọng tấn chức thành công, ai ngờ lại xảy ra sự việc này.
Điều này không chỉ ảnh hưởng đến khả năng thăng chức của hắn, có khi còn bị giáng cấp như chơi, hơn nữa còn có thể khiến gia tộc Razk mất thể diện.
Không khí có chút ngưng trọng.
Chỉ chốc lát sau, một gã nhân viên công tác đi đến, nói:” Modimon tiên sinh, Long Bảo thành chủ, Bạo Quân tiên sinh đến đây, đang ngồi uống trà trong phòng tiếp khách.”
“Là bằng hữu của ta, hắn đã đến?”
Chân mày Modo bỗng nhiên cau lại, dường như nghĩ đến điều gì, nói:” Phụ thân, vị bằng hữu này của ta thường có thể đem đến cho mọi người niềm vui bất ngờ, nhỡ đâu hắn giúp đỡ được chúng ta?”
“Điều này…”
Thần sắc Modimon cũng hơi đổi, lại bất chợt lắc đầu, vị thành chủ Long Bảo này dù sao cũng chỉ là một vị Mạo hiểm giả trẻ tuổi, trong lòng hắn cũng không ôm hi vọng quá lớn.
Nhưng còn nước còn tát, hắn gật đầu:” Đi thôi, chúng ta đến gặp vị thành chủ Long bảo này.”

“Cho nên, công ty Địa tinh gấp rút cần mười triệu trân châu để hối lộ vị thành chủ mới của Thánh Khôi thành?”
Trong phòng khách, Tần Phong nhìn hai cha con Modimon đang sầu mi khổ kiểm, cười cười nói.
Hắn đã biết đầu đuôi câu chuyện, bên trong Thần Vực, người cùng với NPC đều giống nhau, có đặc tính tham lam, tư lợi, cho nên nạn hối lộ cũng lưu hành trong Thần Vực.
Mà muốn thu thập mười triệu viên trân châu đối với người khác là một việc khó khan, nhưng đối với một người vừa rời bến trở về với Tần Phong mà nói, đây quả thực là một vấn đề quá đơn giản.
Sau khi tổng kết lại thành quả, ở Vận Rủi hải vịnh hắn tiêu diệt tất cả doanh địa hải quái, thu được chừng 30 vạn viên trân châu.
ở Bão Táp chi hải cùng với Huyết Phàm hạm đội, Tà Thần hạm đội đánh trận, tuôn ra ước chừng 250 vạn viên trân châu.
Hiện nay trong túi hắn, đang có khoảng 2080 vạn viên.
“Thành chủ đại nhân, trong khoảng thời gian này chúng ta đã hợp tác vô cùng tốt đẹp, nhưng tiếc là, chỉ sợ ta rời đi nơi này, sẽ có một vị quản lý mới tiếp quản chi nhánh công ty ở đây.”
Modimon thở dài, thần sắc thương cảm.
“Ha ha, Modimon tiên sinh, có lẽ ngươi không biết, trong tay ta vừa lúc đang có một nhóm trân châu, không biết chừng có thể giúp ngươi qua cửa ải gian khó.”
Tần Phong cười khẽ nói.
Bây giờ chính là thời cơ tốt để thu hoạch hảo cảm của hai vị quản lý cấp cao công ty Địa tinh a!
“Thành chủ tiên sinh, cám ơn ý tốt của ngài, thế nhưng con số 10 triệu viên trân châu quả thực là quá lớn…”
Modimon cười khổ nói, một gã Mạo hiểm giả trẻ tuổi, cùng lắm chỉ có thể lấy ra vài trăm viên trân châu là cùng.
Nhưng mà một khắc sau, ánh mắt hắn chấn động.
Chỉ thấy trên sàn nhà, vị thành chủ trẻ tuổi này bắt đầu móc ra một đống viên trân châu chỉnh tề đặt ở trên sàn, viên viên lóe ra quang mang màu sáng dịu, vô cùng xinh đẹp.
Số lượng, 100 viên, 200 viên…
1000 viên.
1500 viên.
10.000 viên.
Rất nhanh, trong đại sảnh trang bị đủ loại trân châu tỏa ra ánh sáng lóa mắt, mấy người phải di chuyển ra khỏi ngoài phòng khách, mà Tần Phong vẫn tiếp tục móc trân châu ra từ trong túi áo….
10 vạn viên.
50 vạn viên.
1 triệu viên.
5 triệu viên.
10 triệu viên.
Cuối cùng, công ty Địa tinh đều tràn ngập bởi trân châu chỉnh tề, tổng cộng có 10 triệu viên đang được xếp đặt ngay ngắn.
Modimon dụi dụi con mắt. cho là mình nhìn nhầm.
Trân châu, trên đất bằng là loại xa xỉ phẩm cực kì hiếm hoi, vị thành chủ Long Bảo này lại một hơi móc ra nhiều trân châu như vậy, hơn nữa có 10 triệu viên trân châu này, vấn đề đang quấy nhiễu hắn cũng sẽ được giải quyết.
“Thành chủ tiên sinh, những viên trân châu này đều bán cho công ty Địa tinh sao?”
Modimon nhìn Tần Phong, kích động hỏi.
“Ngạch, đương nhiên.”
Tần Phong sờ mũi một cái, sau đó nói:” Thế nhưng ta muốn có một chút ưu đãi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận