Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 913: Trả thù (length: 6843)

"Ngươi, thực lực của ngươi?"
Tà Côn nhìn Đường Phong Nguyệt, suýt chút nữa cả người nhảy dựng lên.
Hắn sớm đã biết Đường Phong Nguyệt có chiến lực cấp Vương, nhưng giang hồ đồn đại rằng hắn trong giới Vương giả cũng không tính là đỉnh cao, chí ít còn cách xa bảng Vương một khoảng rất lớn.
Còn người áo đen vừa rồi thi triển Huyết Ma đại pháp xong, thực lực trực tiếp áp sát bảng Vương, cùng lắm thì chỉ kém hai ba bậc, vậy mà bị Đường Phong Nguyệt dễ dàng miểu sát?!
Ai có thể nói cho hắn, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Người hai bên đều đang kịch liệt chấn động, Đường Phong Nguyệt đã dẫn đầu hướng ba vị cao thủ cấp Vương còn lại lên tiếng: "Ba người các ngươi, cùng lên đi."
"Ngông cuồng!"
Người áo đen từng làm Đường Hướng Vân bị thương, chân mày rậm giương lên, hai mắt hiện lên tia máu, khí thế trên người lập tức như lên thang mây nhanh chóng tăng vọt.
Dưới sự thi triển của Huyết Ma đại pháp, thực lực của hắn không ngừng nâng cao, cuối cùng huyết khí toàn thân bành trướng tuôn trào, như một dòng sông máu thông thiên kết nối đất trời.
Nếu xét về công lực, giờ phút này hắn đủ sức chen chân vào bảng Vương!
"Nhận lấy cái chết!"
Người áo đen động thủ.
Người ngoài khó mà tưởng tượng lực lượng của hắn đáng sợ cỡ nào, khi hắn một chưởng chụp về phía Đường Phong Nguyệt, đất trời đều biến sắc, hư không nhuộm thành một mảnh huyết hồng, theo mùi máu tanh nồng nặc, khiến huyết dịch trong cơ thể như sắp nổ tung!
"Tiểu đệ mau tránh!"
Đường Hướng Vân hô lớn, tay đã nắm chặt chiến đao. Nhưng chưa kịp vung đao, Đường Phong Nguyệt phía trước lấy cánh tay làm thương, vung ra một đạo thương mang.
Thương mang trắng xóa một vùng, chiếu rọi hư không vô cùng chói mắt, như xé rách đất trời, lập tức xé tan huyết quang kinh khủng, sau đó mãnh liệt đánh lên người áo đen.
"Bốp" một tiếng, như một chiếc búa tạ nện vào tấm sắt.
Người áo đen giữa không trung phát ra một tiếng kêu thảm thiết khó mà hình dung, toàn bộ ngực bị thương mang màu trắng xuyên thủng, máu tươi phun ra lập tức bị thương mang nghiền nát, không còn một giọt vương lại trên mặt đất.
"Không..."
Trong đôi mắt màu máu của người áo đen, tràn đầy kinh hãi đến tuyệt vọng. Cảm giác này, giống như ban ngày gặp quỷ, nếu không phải ngực bị xuyên thủng, hắn còn nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Nhưng tất cả không phải là mơ, một cỗ thương mang mãnh liệt trong cơ thể tùy ý phá hủy tâm mạch của hắn, thân thể rơi xuống đất, vẻ mặt người áo đen đông cứng lại.
Trước khi chết, hắn cảm thấy thế giới này sao mà hoang đường.
Hiện trường tĩnh lặng như tờ.
Đừng nói đến cao thủ Luyện Thi môn cùng những hắc y nhân kia, chính là cao thủ Vô Ưu Cốc cũng đều như người mất hồn, rất nhiều người vô ý nuốt một ngụm nước bọt, sau đó là tột đỉnh rung động và kinh hỉ.
Bọn họ nghĩ hôm nay Vô Ưu Cốc xong đời, sẽ gặp đại họa diệt cốc, ai ngờ đâu, trước mắt từ tuyệt vọng chuyển sang hy vọng, tiểu công tử như thần binh từ trời giáng xuống, một người liên tiếp sát hai cao thủ cấp Vương, cứ như giết gà giết chó vậy.
"Đây thực sự là tiểu đệ sao?"
Nữ tử mặc đồ đỏ, gợi cảm xinh đẹp ngơ ngác nói, nàng là Đường Hướng Nhu.
"Thực lực cao thủ bảng Vương."
Đường Hướng Tuyết mặc áo xanh, khí chất tao nhã ôn nhu khẽ nói, khuôn mặt xinh đẹp dường như phát ra ánh sáng.
"Đường đệ, mỗi lần gặp ngươi, ngươi đều khiến người ta kinh ngạc."
Tần Sở ngẩn người, sau đó thoải mái cười lớn, Tiêu Mộ Vũ, Hùng Uy, các thành viên Không Lo thất tử cùng thế hệ cũng đầy cảm khái.
Nếu ngay từ đầu Đường Phong Nguyệt chỉ khiến bọn họ miễn cưỡng có chút ý niệm theo đuổi, thì giờ đây, họ chỉ còn biết ngước nhìn.
"Lão ngũ."
Ngay cả Đường Thiên Ý thân là phụ thân, cũng ngẩn người rất lâu, cùng vợ Lạc Phi Tuyết hai mặt nhìn nhau, không biết phải nói gì cho phải.
Về phần Tử Mộng La, Cung Vũ Mính, Lam Tần Nhi và các nàng, không nói một lời, nhưng nhìn bóng lưng phía trước, trong ánh mắt tràn ngập kiêu ngạo và tự hào.
Xoẹt xoẹt.
Hai vị cao thủ cấp Vương còn lại thấy thủ lĩnh bị người ta xử lý nhanh gọn dứt khoát, cảm giác toàn thân lạnh toát, bừng tỉnh lập tức vận chuyển Huyết Ma đại pháp, hướng hai hướng khác nhau bỏ chạy. Tốc độ cực nhanh, như mọc thêm cánh vậy.
"Chạy thoát được sao?"
Đường Phong Nguyệt nhìn cũng không thèm, mỗi tay bắn ra một đạo thương mang. Hai tiếng "xuy xuy", hai vị cao thủ cấp Vương từ trên không trung rơi xuống đất, bỏ mạng.
Tất cả mọi người sợ hãi, trong tay Đường Phong Nguyệt, hình như cao thủ cấp Vương cùng cao thủ hậu thiên không khác gì nhau, đưa tay là có thể trấn sát, thiếu niên này rốt cuộc đã mạnh đến mức nào rồi?
"Dám xúc phạm Vô Ưu Cốc ta, tất cả các ngươi đều phải chết."
Đường Phong Nguyệt khẽ vẫy tay, nơi xa ánh sáng trắng xé gió rơi vào tay hắn. Ngân quang lấp lánh, Bạch Long thương cảm ứng được sự phẫn nộ của chủ nhân, rung lên rần rần, sát khí sôi trào, vừa động đã bay ra, thi triển ra từng chiêu tuyệt thế thương pháp.
"Mọi người chạy mau!"
"Không, dừng tay!"
"A..."
Lúc trước huênh hoang cao thủ Luyện Thi môn và hắc y nhân, giờ phút này dưới Bạch Long thương chỉ còn tiếng kêu rên bất lực. Bọn họ liều mạng chống cự, ra sức bỏ chạy.
Nhưng mà Bạch Long thương dưới cảnh giới thương hồn, sát thương đã đạt tới bảy thành thực lực bản thân của Đường Phong Nguyệt, tương đương với một cao thủ bảng Vương tùy ý giết chóc, những người này sao mà chống cự nổi?
Chẳng bao lâu, cao thủ Luyện Thi môn cùng người áo đen cơ hồ chết hết, thây khô toàn bộ tan nát, không một ai sống sót.
Một trận đại nạn gần như nguy hiểm của Vô Ưu Cốc, như vậy đã bị một mình Đường Phong Nguyệt dẹp yên, cảnh tượng này làm mọi người rung động.
"Cha, mẹ, nhị ca... Con đến muộn."
Trên mặt Đường Phong Nguyệt không có chút đắc ý, chỉ có áy náy sâu sắc. Nếu không phải mình ở biển Quỳnh giúp đỡ quá lâu, thì đã không có những thương vong hôm nay.
"Tiểu công tử không cần áy náy. Nếu như con trở về sớm, những người này chắc chắn sẽ không khai chiến, đến lúc đó, ngược lại còn tạo thành uy hiếp lớn hơn cho Vô Ưu Cốc."
Diệp Lưu Phong nhìn Đường Phong Nguyệt một chút, nói đầy thâm ý.
Những người khác cũng mỗi người an ủi Đường Phong Nguyệt, muốn hắn đừng quá áy náy.
Một lát sau, một vị cao thủ Vô Ưu Cốc lên tiếng: "Trong cái rủi có cái may, lần này đối thủ tấn công bất ngờ, bị thương 238 người, tử vong 8 người."
Bạn cần đăng nhập để bình luận