Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống

Thần Kỳ Mỹ Nữ Hệ Thống - Q.4 - Chương 494: Tranh phong (length: 13073)

Chương 494: Tranh phong
Trên đỉnh Thanh Vân, hai luồng khí thế bốc thẳng lên mây, gây ra chấn động dữ dội.
"Một cái là vương giả kiếm thế, một cái là bá giả thương thế. Hai người này dù là ai, đều đủ để xưng là tuyệt thế thiên kiêu, đêm nay sẽ phân định thắng thua."
"Đáng sợ, đáng sợ, hai người này tự tin đến mức độ nào chứ."
Không ai không kinh hãi, không ai không than phục.
Tín niệm là thứ mà mọi người đều biết nó tồn tại, nhưng xưa nay không thể nắm bắt, giống như linh hồn hư vô mờ mịt. Mà phàm là người có thể dung nhập tín niệm vào khí thế, đều đã đẩy đặc điểm quan trọng nhất trong tính cách của mình lên đến cực hạn.
Ví như Triệu Vô Cực, khí thế của hắn mang theo khí tức khiến người ta thần phục, phảng phất một vị đế vương cao cao tại thượng, quân lâm thiên hạ, quan sát chúng sinh, khiến người ta không thể không cúi đầu.
Nếu Triệu Vô Cực là vương giả, thì Đường Phong Nguyệt chính là bá giả. Bá giả xưa nay không quan tâm người khác có thần phục hay không. Trong mắt hắn, một lời quyết định, bất kỳ ai dám cản đường hắn đều sẽ bị hắn từng cái chém giết.
Hai luồng khí thế va chạm, tựa như lốc xoáy đối đầu bão táp, chấn động đến mức không gian bất ổn. Người ở gần cảm thấy tâm linh như bị xé rách làm hai, sợ đến mặt mày trắng bệch, run lẩy bẩy.
"Lùi lại, mau lùi lại."
Đám cao thủ trẻ tuổi vội vàng vận công thối lui, lui hẳn đến gần khán đài mới cảm thấy áp lực giảm đi chút ít.
"Sao lại chênh lệch lớn đến vậy, chỉ khí tràng này thôi, ta đã sắp không chịu nổi rồi."
Một cao thủ Thanh Vân bảng há hốc mồm, nửa ngày không ngậm lại được.
"Vương giả đối bá giả, ha ha, trăm năm có một tuyệt đỉnh thiên tài, hôm nay muốn phân thắng bại ở đây, nghĩ thôi cũng làm người ta sôi trào nhiệt huyết."
Trung niên áo trắng nở nụ cười, chợt ánh mắt ngưng lại. Ở phía xa trên một ngọn núi cô độc, hắn thấy một bóng hình xiêu vẹo, ẩn hiện trong mây mù.
Cô nương, ngay cả ngươi cũng ra mặt rồi.
"Huyền Thông, Minh Tính, thiếu trang chủ nhà ta tuyệt không phải thứ tiểu tặc Đường Phong Nguyệt kia có thể sánh bằng, tốt nhất khuyên hắn mau nhận thua. Nếu không, thua trước mặt người thiên hạ, mất mặt cho Vô Ưu cốc các ngươi."
Phía Thiên Kiếm sơn trang, Linh Kiếm thị đứng lên, cười lớn với đám người Vô Ưu cốc.
"Buồn cười đến cực điểm! Bất quá chỉ học được một chút Ngự Kiếm thuật đã dám không coi ai ra gì. Tiểu công tử nhà ta chắc chắn sẽ dạy Triệu Vô Cực một bài học."
Huyền Thông Tôn Giả thường ngày như phật Di Lặc, nhưng giờ phút này cũng biết không thể yếu thế, đứng lên phản bác.
Hai người tranh đấu, trêu đến các cao thủ phía sau cũng nhao nhao đứng dậy.
Hai bên một ở phía tây, một ở phía đông, khí thế mãnh liệt đụng nhau cách mấy trăm mét. Không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Rất nhiều người sợ đến mất mật trước khí thế này, thầm mắng không thôi.
"Chư vị, nếu có ân oán, tốt nhất nên giải quyết ở bên ngoài Thiên Hoàng sơn. Bằng không, đừng trách ta không nể mặt các ngươi."
Trung niên áo trắng đứng lên, thân thể cũng bộc phát khí thế kinh người, ép lui cả hai bên.
"Hừ, chờ thiếu trang chủ phế họ Đường, sẽ có lúc ngươi phải khóc."
Linh Kiếm thị cười lạnh, phất tay với đám cao thủ Thiên Kiếm sơn trang phía sau, rồi mọi người lại ngồi xuống.
"Hi vọng đến lúc đó, ngươi còn có thể nói ra những lời này."
Huyền Thông Tôn Giả cũng cười lạnh, ra hiệu cao thủ Vô Ưu cốc ngồi xuống.
Xung đột giữa hai bên khiến ánh mắt mọi người dời khỏi hai thiếu niên trên lôi đài. Nhiều người còn nín thở, vì cuộc chiến cuối cùng giữa hai thiếu niên sắp bắt đầu.
Đường Phong Nguyệt tâm rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh còn có chút khẩn trương và vui sướng không dễ nhận thấy. Trước đây, hắn chưa từng xem Triệu Vô Cực là đối thủ. Nhưng sự thật chứng minh, đối phương vượt ngoài dự đoán của hắn.
Đường Phong Nguyệt không biết, trong lòng Triệu Vô Cực cũng dâng lên kinh ngạc. Hắn vốn dự đoán đối thủ là Đường Hướng Phong và Đường Hướng Vân.
"Đường Phong Nguyệt, Thiên Kiếm sơn trang và Vô Ưu cốc không thể hòa giải. Sớm muộn gì chúng ta cũng phải có một ngày sinh tử quyết đấu. Nhưng trước đó, ta rất muốn giẫm ngươi dưới chân."
Câu đầu tiên Triệu Vô Cực nói ra làm mọi người kinh ngạc.
Phải biết, trong giới giang hồ, Triệu Vô Cực luôn được biết đến là người khiêm tốn hiền lành, không ngờ hôm nay lại nói ra những lời này. Nhưng không thể không thừa nhận, khi hắn nói những lời này, khí thế thật sự rất rung động lòng người, cho người ta cảm giác mười phần tự tin.
Đường Phong Nguyệt mỉm cười, đáp lại: "Các ngươi Thiên Kiếm sơn trang, từ trước đến giờ chỉ biết múa mép khua môi thôi. Đáng tiếc, nếu không phải quy tắc thi đấu của Thanh Vân giải, ta đã không ngại giết ngươi trước rồi nói."
Đám người chấn động. Ngọc Long Đường Phong Nguyệt, hắn còn cuồng, còn ngạo hơn cả Ngọc Kiếm công tử Triệu Vô Cực.
Triệu Vô Cực không nói thêm gì nữa, trong đáy mắt hiện lên hàn quang.
Hai người như đã có ý nhau, đồng thời thu lại khí thế. Ngay khoảnh khắc lôi đài khôi phục lại bình tĩnh, hai đạo ánh sáng đồng thời lóe lên.
Đường Phong Nguyệt toàn lực vận chuyển hỗn độn chân khí, đẩy cảnh giới nhân thương hợp nhất viên mãn lên đến cực hạn. Đồng thời, thúc giục Chí Vô Cực tầng thứ hai, phối hợp với chiến ý ngất trời của Chiến Ma chi thân, tung một chiêu Phích Lịch Thức.
Bên kia, Triệu Vô Cực cũng toàn lực xuất thủ, thi triển Ngự Kiếm thuật xông tới.
Xoẹt!
Khi Bạch Long thương chạm vào ngân thiết nhuyễn kiếm, trong lòng mọi người như có một quả bom phát nổ. Khó mà diễn tả được âm thanh này kinh động nhân tâm như thế nào, cứ như ở dưới nước sâu hàng trăm thước, đột nhiên vang lên một quả ngư lôi.
Một lực lượng sắc bén theo Bạch Long thương truyền vào cánh tay Đường Phong Nguyệt, khiến hắn đau nhói, trường thương đang chuẩn bị tấn công cũng cứng đờ tại chỗ.
Ngược lại, Triệu Vô Cực sắc mặt cũng trắng bệch.
Ngự Kiếm thuật chú trọng tâm linh tương thông, lấy ý điều khiển kiếm. Nhưng vừa rồi, thương kình của Đường Phong Nguyệt mạnh đến mức trong chốc lát cắt đứt liên hệ giữa hắn và nhuyễn kiếm.
"Giết!"
Dừng lại một sát na, cả hai cùng hét lớn, lại giao chiến lần nữa.
Triệu Vô Cực mang đến áp lực chưa từng có cho Đường Phong Nguyệt. Hắn không dám khinh thường, cổ tay rung lên, chiêu thứ hai đã là chiêu sát thương diện rộng do chính mình tạo ra, Tinh Quang Điểm Điểm.
Chỉ thấy trời sao lấp lánh, mỗi điểm đều đại diện cho một cỗ thương kình, lao thẳng về phía Triệu Vô Cực.
Triệu Vô Cực tâm thần vô cùng ngưng tụ, đột phá cực hạn ban đầu, hai tay nhanh chóng giao nhau, ngân thiết nhuyễn kiếm vì tốc độ quá nhanh nên vạch ra vô số kiếm ảnh trong không trung, đan xen vào tinh quang.
Hỏa tinh văng ra như pháo hoa nở rộ.
Thương thế chưa dứt, thân Đường Phong Nguyệt như ảo ảnh, biến mất ngay tại chỗ.
Quỷ mị mê tung.
Gần như cùng một lúc, Đường Phong Nguyệt vượt qua tinh quang và kiếm ảnh, đến phía sau Triệu Vô Cực, Phích Lịch Thức lại lần nữa tung ra.
Nhiều người kinh hô, đây là liên hoàn sát chiêu, chồng chất như vậy, e rằng trước đó Lý Bố Y hoàn toàn không có sức chống đỡ.
Thật là một Ngọc Long, thật là một thiên tài thương đạo.
Từng vòng từng vòng sóng gợn từ trên người Triệu Vô Cực lan tỏa, mỗi vòng sóng đều là một kiếm thế. Vô số sóng gợn chồng chất lên nhau, ngăn cản và tiêu hao thương kình của Đường Phong Nguyệt.
Đại Phục Ma kiếm thế.
Từ lúc Đường Phong Nguyệt thi triển quỷ mị mê tung, Triệu Vô Cực đã đi trước thúc giục bộ tuyệt học kiếm chiêu này.
Có lẽ trong khoảnh khắc, hoặc một cái chớp mắt, chiêu thương của Đường Phong Nguyệt thay đổi.
Chỉ thấy cánh tay hắn rung lên, một luồng sóng chấn động mạnh mẽ truyền từ trong thương ra, rồi ngay lập tức phá vỡ Đại Phục Ma kiếm thế, trường thương dùng tốc độ cực nhanh đâm tới.
Nước đi này vượt quá dự liệu của tất cả mọi người, không ai nghĩ Đường Phong Nguyệt còn giấu chiêu này.
Mũi thương đã đâm vào người Triệu Vô Cực, nhưng không có máu tươi tràn ra.
Đó chỉ là ảo ảnh.
"Đường huynh, ngươi quên Lăng Hư kiếm bộ của ta rồi sao?"
Ngay lúc Đường Phong Nguyệt lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, bên trái có âm thanh vang lên, một vòng hàn quang của bảo kiếm sắc lạnh đâm về Đường Phong Nguyệt.
Ngoài ngân thiết nhuyễn kiếm, Triệu Vô Cực lại giấu một thanh kiếm khác, lúc này mới ra tay.
Đường Phong Nguyệt thực sự kinh ngạc. Lăng Hư kiếm bộ là tuyệt học thân pháp của Thiên Kiếm sơn trang, còn tinh diệu hơn nhiều so với quỷ mị mê tung do hắn tự sáng tạo.
Dù sao, quỷ mị mê tung còn quá non nớt. Còn Lăng Hư kiếm bộ là thành quả do cao thủ các đời của Thiên Kiếm sơn trang rèn luyện, hai bên căn bản không thể so sánh được.
Xoát.
Trường kiếm đã đâm đến, biểu cảm đắc ý của Triệu Vô Cực ngưng kết, cũng là ảo ảnh.
Thì ra vào thời khắc mấu chốt, Đường Phong Nguyệt đã thi triển Trường Không Ngự Phong quyết, một tuyệt học khinh công nổi danh như Lăng Hư kiếm bộ.
Liên tiếp các ảo ảnh hợp thành một đường thẳng tắp, rồi đột ngột dừng lại, Đường Phong Nguyệt lại tiếp tục xông lên phía trước, như thể bỏ qua tác dụng của quán tính. Sự kỳ diệu của khinh công này làm nhiều người tròn mắt kinh ngạc, như thấy cánh cửa đến thế giới mới.
Nếu khinh công của Đường Phong Nguyệt giống như một cơn gió, thì thân pháp của Triệu Vô Cực như một đám nước. Gió vô hình vô tướng, phiêu dật bay lên. Nước thì biến ảo chập chờn, có thể nhu có thể cương.
Khanh khanh khanh…
Âm thanh va chạm của sắt thép vang lên không ngớt, chấn động tâm linh mọi người.
Tất cả mọi người nín thở, không dám thở mạnh. Rõ ràng có hơn vạn người, giờ phút này trên Thanh Vân phong chỉ nghe thấy tiếng vũ khí va chạm của hai cao thủ trẻ tuổi.
Trên lôi đài, đâu đâu cũng là bóng dáng của hai cao thủ, lẫn lộn giữa thương và kiếm đầy trời, khiến người nhìn lóa mắt.
"Ngự kiếm thuật, đi!"
Lại thêm một lần va chạm. Về khả năng tấn công chính diện, Triệu Vô Cực kém Đường Phong Nguyệt một bậc.
Dù sao, hắn không có Chí Vô Cực, cũng chưa tu luyện đến mức nhân kiếm hợp nhất viên mãn. Nhưng may mắn có Ngự Kiếm thuật kỳ dị, kiếm bay giữa không trung uy lực phi phàm, kiềm chế Đường Phong Nguyệt.
Đường Phong Nguyệt cuối cùng cũng cảm nhận được sự khó chơi của Ngự Kiếm thuật.
Một mặt, hắn phải giao chiến với Triệu Vô Cực. Mặt khác, còn phải ứng phó với những trường kiếm bay tới bất ngờ, không khác gì một người giao chiến với hai kiếm khách, độ khó và nguy hiểm có thể tưởng tượng.
Đương nhiên, điều này cũng chứng minh thiên phú của Triệu Vô Cực rất mạnh. Người bình thường, giao chiến với mình đã sứt đầu mẻ trán, làm gì còn tâm sức đi điều khiển một thanh kiếm khác.
"Linh Tê Nhất Thương."
Trong chốc lát, hai người đã giao đấu mấy trăm chiêu, Đường Phong Nguyệt hai tay cầm thương, vạch một đường thẳng tắp về phía trước. Mũi thương vẽ ra một quỹ tích huyền diệu khó lường.
Dưới đài, Lý Bố Y con ngươi co lại, lại là một chiêu này.
Triệu Vô Cực cũng biến sắc. Nhưng dù sao Triệu Vô Cực là người phi thường, khi Đường Phong Nguyệt thi triển Linh Tê Nhất Thương, hắn bộc phát ra một tầng màng mỏng quanh thân.
Kiếm cương.
Khi kiếm cương tấn công thì không gì không phá, khi phòng thủ cũng là bất khả xâm phạm. Chỉ nghe âm thanh nhẹ nhàng, kiếm cương trên bề mặt tóe lên tia lửa, thậm chí bị lực lượng vô hình xé mở một lỗ hổng. Nhưng cuối cùng vẫn chặn được một chiêu này.
Và đúng vào lúc này, Triệu Vô Cực phản công. Hắn đợi lâu như vậy mới thi triển kiếm cương, chính là vì khoảnh khắc này.
"Thiểm Tinh kiếm pháp, Lưu Tinh trụy địa!"
Kiếm cương thành hình, đều dung nhập vào ngân thiết nhuyễn kiếm trên đỉnh đầu hắn, theo tay Triệu Vô Cực vung lên, ngân thiết nhuyễn kiếm phóng ra với tốc độ vượt quá bình thường, như sao băng xé rách màn đêm, đánh thẳng vào Đường Phong Nguyệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận